Chương 4
Khoảnh khắc nghe được câu trả lời ấy.
Huynh ấy đã cụp mắt xuống.
Che đi đôi mắt đỏ hoe.
Khó nhọc nói:
"Vậy thì tốt."
Huynh ấy cười.
Nụ cười ấy rất đắng.
"Nếu Dao Dao thích."
"Vậy là tốt nhất."
…
Huynh ấy cõng ta ra khỏi khuê phòng.
Tiễn ta lên kiệu hoa.
Lúc đỡ ta lần cuối.
Huynh ấy nói:
"Dao Dao."
"Nếu có một ngày hắn phụ muội."
"Thì hãy tới tìm A huynh."
"A huynh sẽ thay muội đòi lại công bằng."
Đó là lần đầu tiên huynh ấy tự nhận mình là huynh trưởng của ta.
Trước đó.
Huynh ấy luôn tránh nhắc tới chuyện này.
Thậm chí có một thời gian.
Ta còn tưởng huynh ấy không thích ta.
Không muốn làm huynh trưởng của ta.
Nhưng A huynh à.
Kiếp trước.
Người phụ ta không phải Thẩm Khuyết.
Kiếp trước hắn chưa từng phụ ta.
Người phụ ta.
Là hắn của kiếp này.
…
Vừa nghe thấy cái tên Tiêu Lăng.
Cả đại điện lập tức im lặng.
Ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng sững người.
Một lúc lâu sau mới khẽ thở dài:
“Hóa ra là đứa nhỏ đó."
"Sao bản cung lại quên mất chứ."
Tiêu Lăng.
Vị Thường Thắng tướng quân đang nổi danh khắp thiên hạ.
Chinh chiến ba năm.
Hôm nay mới khải hoàn trở về.
Cũng chính trong ba năm hắn rời khỏi Kim Lăng.
Quan hệ giữa ta và Thẩm Khuyết mới ngày càng thân thiết.
Không ngờ lại còn có đoạn nhân duyên như vậy.
Đây là chuyện tốt.
Hoàng hậu nương nương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bởi như vậy.
Thẩm Khuyết không tính là làm lỡ đời ta.
Cũng không tính là đắc tội Sở gia.
Bà dịu giọng nói:
"Như vậy rất tốt."
"Vậy đúng như con nói."
"A Khuyết và con thân như huynh muội."
"Hôm nay con gan lớn thật."
"Dám lén trà trộn vào hàng ngũ tú nữ."
"Quả thực nghịch ngợm."
"Nhưng nể mặt Sở gia đời đời trung lương."
"Linh Dao."
"Lần này ta bỏ qua."
"Không có lần sau."
Trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng được đặt xuống.
Biết rằng mọi chuyện đã thành.
Ta lập tức hành lễ:
"Thần nữ biết lỗi."
Chỉ có Thẩm Khuyết.
Hắn không thể tin nổi.
Quay sang chất vấn Hoàng hậu:
"Mẫu hậu!"
"Người rõ ràng biết nhi thần và Linh Dao không phải huynh muội..."
"A Khuyết!"
Hoàng hậu cũng nghiêm giọng.
Sắc mặt không đổi.
Nhưng trong giọng nói đã mang theo ý cảnh cáo.
"Con đang làm gì vậy?"
"Chẳng phải đã chọn xong Thái t.ử phi rồi sao?"
"Còn phải tuyển Thái t.ử lương đệ nữa."
"Sao còn không tiếp tục?"
"Đây là quyết định do chính con đưa ra."
"Là trữ quân một nước."
"Chẳng lẽ không biết quân vô hí ngôn hay sao?"
Bà có phần thất vọng.
Nếu Thẩm Khuyết thật sự kiên quyết muốn cưới ta.
Bà chưa chắc đã ngăn cản.
Nhưng hắn đã không chọn ta.
Đã lựa chọn người thích hợp nhất.
Vậy giờ bày ra bộ dạng hối hận đó cho ai xem?
Thẩm Khuyết nghẹn lời.
Sắc mặt trắng bệch.
Đúng vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Quân vô hí ngôn.
Chính hắn đã quyết định từ bỏ ta.
Lựa chọn người khác.
Vậy thì cũng đừng trách.
Không còn đường quay đầu.
Đột nhiên.
Hắn nhớ tới Tiêu Lăng.
Kiếp trước.
Hắn rất coi trọng người này.
Là huynh trưởng của Hoàng hậu.
Cả đời không cưới thê t.ử.
Một lòng trấn thủ biên quan.
Tận trung tận chức.
Ngay cả những tấu chương thuật chức gửi về.
Cũng chỉ kẹp theo một phong gia thư ngắn ngủi.
Hắn từng hỏi ta trong thư viết gì.
Ta cười đáp:
"Huynh trưởng lo cho chúng ta."
"Chỉ hỏi xem chàng và ta có bình an hay không thôi."
Khi ấy.
Hắn chỉ cảm thấy Tiêu khanh trung thành tận tụy.
Lại quá mức cứng nhắc.
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
Cả đời chưa từng thành gia.
Là vì không muốn lập gia thất.
Hay vì người muốn cưới không thể cưới được?
Phong thư mỏng ấy.
Rốt cuộc là gia thư.
Hay là thư tình?
Sắc mặt Thẩm Khuyết chưa từng khó coi đến vậy.
Đến lúc này hắn mới nhận ra.
Ngay khoảnh khắc hắn trao ngọc như ý cho người khác.
Hắn đã tự tay đẩy ta về phía một nam nhân khác.
Một nam nhân đã âm thầm dõi theo và khao khát ta suốt nhiều năm.
Cũng đúng lúc ấy.
Buổi tuyển tú kết thúc.
Một cung nhân vội vàng chạy tới:
"Nương nương."
"Thường Thắng tướng quân đang ở ngoài cung."
"Ngài ấy nói..."
"Nói gì?!"
Thẩm Khuyết quát lớn.
Cung nhân run giọng đáp:
"Ngài ấy nói..."
"Ngài ấy tới đón Sở tiểu thư..."
"Về nhà."
…
Ngoài Phượng Loan cung vang lên tiếng áo giáp và bội kiếm được giao nhau.
Cửa cung mở ra.
Người nam nhân dáng người cao thẳng bước vào, trên người còn vương đầy gió bụi đường xa.
Đôi mày ánh mắt trầm ổn, cứng cỏi mang theo vẻ lạnh lẽo không sao xua tan.
Huynh ấy ngẩng mắt.
Nhìn thấy ta đứng giữa hàng tú nữ, bóng dáng đơn bạc, khẽ quay đầu lại.
Gió thu lại nổi lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
Hốc mắt ta cay xè.
Giọt lệ nhẫn nhịn đã lâu cuối cùng cũng rơi xuống.
Ta nghẹn ngào khẽ gọi:
"A huynh."
Mọi thứ tựa như chưa từng thay đổi.
Qua hai kiếp luân hồi.
Ta vẫn là Dao Dao hễ chịu ấm ức liền tìm huynh ấy mách tội.
Giọng Hoàng hậu nương nương mang theo ý trêu đùa:
"Hóa ra là Tiêu khanh tới."
"Nhìn xem, hôm nay Linh Dao nghịch ngợm, ham vui nên trà trộn vào đám tú nữ."
"Nếu không phải A Khuyết chọn được Thái t.ử phi, con bé lên tiếng chúc mừng, bản cung còn không biết hai người các ngươi đã sớm có hôn sự."
"Đúng là song hỷ lâm môn."
Lời ấy vừa dứt.
Người nam nhân vốn trầm mặc lạnh lùng kia gần như đứng không vững.
Đó là sự may mắn vì đã phi ngựa suốt đêm, cuối cùng vẫn chưa đến muộn.
Huynh ấy vội vàng hành lễ.
Bước lên trước.
Bàn tay khẽ run.
Cuối cùng cẩn thận đặt lên vai ta.
Sau đó quay sang nhìn Hoàng hậu và Thẩm Khuyết.
Ngay cả giọng nói cũng run lên:
"Đa tạ nương nương."
"Hôm nay mạt tướng đến đây, là để đón thê t.ử chưa qua cửa của mình…"
"Về nhà."
…
Không phải như vậy.
Kiếp trước, khi huynh ấy tới, đã nhìn thấy ngọc như ý nằm trong tay ta.
Vị thiếu niên tướng quân g.i.ế.c người không chớp mắt trên sa trường.
Khoảnh khắc ấy gần như cạn kiệt sức lực.
Sắc mặt trắng bệch như giấy.
Trước câu hỏi của Hoàng hậu và sự quan tâm của ta...
Huynh ấy chỉ có thể máy móc quỳ xuống hành lễ.
Sau đó khẽ, khó nhọc phụ họa:
"Đúng vậy, là chuyện vui."
Huynh ấy nói mình bị nội thương rất nặng trên chiến trường, cần tĩnh dưỡng.