Linh Dao Truyện

Chương 6



 

Chương 6

 

Những gì họ thấy chỉ là ta cũng ngơ ngác chẳng kém.

 

Ta ngẩng đầu.

 

Mờ mịt đáp:

 

"Huynh ấy nói, huynh ấy muốn cưới con."

 

"Nhưng chuyện như vậy không nên để một nữ nhi như con mở lời."

 

"Huynh ấy bảo con đợi huynh ấy."

 

Phụ mẫu ta: "..."

 



 

Cứ đợi như vậy.

 

Cuối cùng đợi đến cung yến ban đêm.

 

Biên quan đại thắng.

 

Tiêu Lăng trở về Kim Lăng báo cáo, thiên t.ử vô cùng vui mừng.

 

Vì thế mở tiệc khoản đãi quần thần.

 

Ta đương nhiên cũng theo mẫu thân vào cung.

 

Giữa buổi tiệc, mẫu thân vô ý làm bẩn váy áo nên đi thay y phục.

 

Lúc ấy, một cung nữ tiến lên hành lễ:

 

"Phu nhân thay y phục e còn mất một lúc. Nô tỳ xin đưa Sở tiểu thư tới thiên điện nghỉ chân trước."

 

Ta không nghi ngờ gì.

 

Nhưng càng đi, đường lại càng vắng vẻ.

 

Dựa theo ký ức kiếp trước, nơi này hẳn là thiên điện của Hoàng hậu nương nương.

 

Nghĩ tới điều gì đó.

 

Ta gần như lập tức xoay người muốn rời đi.

 

Nhưng dưới gốc cây trước điện, đã có một người đứng đó.

 

Cung nhân chẳng biết đã lui xuống từ khi nào.

 

Thẩm Khuyết nhìn ta, khẽ gọi:

 

"Linh Dao."

 



 

Ánh mắt ta lạnh xuống.

 

Lùi lại hai bước, giữ khoảng cách đến cùng.

 

"Điện hạ làm vậy là có ý gì?"

 

"Mẫu thân lâu không thấy thần nữ sẽ sốt ruột."

 

"Thần nữ xin cáo lui trước."

 

Thấy ta muốn đi, hắn vội bước lên.

 

Trong mắt đầy đau đớn:

 

"Nàng nhất định phải xa cách ta đến vậy sao?!"

 

Không thì sao?

 

Ta cười lạnh:

 

"Điện hạ đã có lương phối, thần nữ cũng đã có phu quân chưa cưới."

 

"Nay cô nam quả nữ ở chung một nơi, nếu để người khác nhìn thấy, chẳng phải là thất lễ lắm sao?"

 

"Nàng không được nhắc tới hắn!"

 

Vừa nghe đến phu quân chưa cưới, Thẩm Khuyết lập tức nổi giận:

 

"Hắn vốn mang dã tâm lang sói, lòng dạ bất chính!"

 

"Cả đời không cưới, lại dám mơ tưởng tới nàng!"

 

"Kiếp trước nếu ta biết, nếu ta biết..."

 

"Điện hạ dù biết thì sao?"

 

"Thật ra huynh ấy chẳng làm gì cả, không phải sao?"

 

"Làm thần t.ử, huynh ấy trung quân ái quốc."

 

"Làm huynh trưởng, huynh ấy nghiêm khắc giữ lễ."

 

"Ngay cả hôm nay, ta có thể đi đến bước này với huynh ấy, chẳng phải cũng là nhờ điện hạ thành toàn sao?"

 

Vậy hắn vội cái gì?

 

Tất cả đều là do hắn chọn.

 

Sao cái gì hắn cũng không vừa lòng?

 

Thái độ Thẩm Khuyết cuối cùng cũng mềm xuống.

 

Dù sao cũng đã làm phu thê một đời.

 

Hắn hạ giọng:

 

"Linh Dao, ta đã nhường nàng cả một đời."

 

"Chẳng lẽ nàng không thể nhường ta một lần sao?"

 

"Ta thừa nhận, để nàng làm Thái t.ử lương đệ là khiến nàng chịu ấm ức."

 

"Nhưng nữ nhi Tống gia rộng lượng hiền thục."

 

"Nàng ấy làm Thái t.ử phi, nhất định sẽ không bạc đãi nàng."

 

"Huống hồ còn có ta."

 

"Nàng chỉ là lương đệ trên danh nghĩa."

 

"Đãi ngộ cũng sẽ giống như Thái t.ử phi."

 

"Tiếc nuối lớn nhất của chúng ta ở kiếp trước chẳng phải là không có con nối dõi sao?"

 

"Nàng cũng từng than với ta rằng làm Thái t.ử phi, làm Hoàng hậu rất vất vả."

 

“Kiếp này đổi người khác làm thay nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Nàng chỉ cần hưởng phúc là được."

 

"Nếu trong số những đứa trẻ kia có đứa nào khiến nàng thích, ta cũng có thể bế nó đến dưới gối nàng nuôi dưỡng."

 

"Chúng ta vẫn sẽ giống như trước..."

 

Chát!

 

Lời Thẩm Khuyết còn chưa nói xong đã bị một cái tát của ta cắt ngang.

 

Đây là đại bất kính.

 

Nhưng ta đã tức đến cực điểm.

 

Dùng hết sức toàn thân, hung hăng tát lên mặt hắn.

 

"Thẩm Khuyết, ngươi vô sỉ!"

 

Hắn có biết mình đang nói gì không?!

 

Cưới thê nạp phi.

 

Để một nữ t.ử vô tội làm nội trợ cho hắn, sinh con cho hắn.

 

Cuối cùng lại để ta ngồi không hưởng thành quả, cướp con của người khác.

 

Hắn sỉ nhục ta.

 

Cũng sỉ nhục một nữ t.ử vô tội khác!

 

Trên mặt Thẩm Khuyết hiện lên dấu tay đỏ rực.

 

Mặt hắn nghiêng sang một bên.

 

Ta nhìn hắn như thể lần đầu quen biết rồi giận dữ nói:

 

"Ngươi muốn có con nối dõi, vì sao kiếp trước không hòa ly với ta?"

 

"Vì sao không phế hậu?"

 

"Ngươi muốn có con nối dõi, vì sao kiếp này đã cưới một nữ t.ử hiền lương rồi, còn muốn ta làm thiếp, khiến nàng ấy mất mặt?"

 

"Thẩm Khuyết, ngươi có nửa phần tôn trọng dành cho ta và nàng ấy không?!"

 

"Nhưng đây là cách vẹn cả đôi đường!"

 

Thẩm Khuyết tranh luận với ta:

 

"Ta chẳng qua là không yêu nàng ấy mà thôi."

 

"Ta cũng sẽ không bạc đãi nàng ấy!"

 

"Nàng ấy sống dưới tay kế mẫu, có thể làm Thái t.ử phi, có được lối thoát như vậy, còn gì không hài lòng chứ?"

 

"Linh Dao!"

 

Hắn nắm lấy tay ta, cố nhẫn nại:

 

"Cứ xem như nhường ta một lần."

 

"Trước đây nàng tùy hứng lần nào mà ta không nhường?"

 

"Ngay cả việc nàng cả đời không con, chẳng phải ta cũng chưa từng nạp phi sao?"

 

Rốt cuộc hắn vẫn canh cánh chuyện không có hài t.ử mang huyết mạch của mình.

 

Dù những đứa trẻ được nhận làm con thừa tự cũng hiếu thuận, hiền đức.

 

Nhưng vẫn không giống.

 

"Kiếp trước ta là chủ thiên hạ."

 

"Là minh quân được bách tính yêu kính."

 

"Chiêu hiền đãi sĩ, khai cương thác thổ."

 

"Nhưng chỉ vì một vết nhơ ấy mà không thể viên mãn."

 

"Vậy nên kiếp này ta muốn mọi thứ vẹn cả đôi đường thì có gì không đúng?"

 

"Vì sao nàng cứ nhất định phải níu lấy điểm này không buông?"

 

"Đó là do ngươi cầu xin ta."

 

Ta đột nhiên lên tiếng.

 

Hắn khựng lại.

 

Ta hất tay hắn ra.

 

Lại tát thêm một cái vào mặt hắn.

 

Cơn đau bỏng rát khiến hắn tỉnh táo hơn đôi chút.

 

Khi hắn nhìn lại.

 

Trong mắt ta đã chỉ còn lạnh lẽo.

 

"Thẩm Khuyết."

 

"Là ngươi cầu xin ta làm Thái t.ử phi, làm Hoàng hậu."

 

"Là ngươi cầu xin ta đừng đi khi ta muốn hòa ly."

 

"Sau đó, cái gọi là vết nhơ của ngươi, lại là do ta gánh chịu tiếng xấu gấp bội."

 

"Cho nên ta chưa từng nợ ngươi."

 

Đúng vậy.

 

Vết nhơ của hắn chẳng qua chỉ là không có con nối dõi.

 

Bị người đời bàn tán rằng hắn thiên vị một Hoàng hậu hay ghen.

 

Còn thứ ta gánh chịu.

 

Là những lời mắng c.h.ử.i ngợp trời.

 

Rằng ta là hồng nhan họa thủy.

 

Là yêu hậu hại nước.

 

"Từng câu từng chữ ngươi đều nói vì ta mà hết lần này đến lần khác thỏa hiệp."

 

"Vậy ngươi đã từng nhìn thấy những khinh miệt ta phải chịu vì ngươi chưa?"

 

"Nay ngươi và ta cùng trọng sinh."

 

"Ngươi hối hận, không muốn cưới ta nữa, ta không trách ngươi."

 

"Dù hôn sự vốn nên đôi bên tình nguyện."