Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 1



Đau.

Cảm giác đau đớn như bị ai đó dùng b.úa tạ nện thẳng vào màng tang khiến Phương Thu Đào vô thức nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày. Nàng muốn đưa tay lên ôm lấy đỉnh đầu, nhưng lại hoảng hốt phát hiện ra hai tay mình đã bị trói c.h.ặ.t bằng nhất đoạn thừng gai thô ráp. Cơ thể nàng lắc lư dữ dội theo từng nhịp xóc nảy, bên tai là tiếng kèn xì đồng réo rắt, thê lương đến ch.ói tai, đan xen cùng tiếng pháo nổ lẹt đẹt và tiếng người cười nói ồn ào.

Phương Thu Đào khó nhọc mở bừng mắt. Đập vào tầm nhìn của nàng không phải là trần nhà trắng toát của phòng bệnh hay căn hộ chung cư cao cấp quen thuộc, mà là một không gian chật hẹp, ngột ngạt, được bao phủ bởi thứ vải mùng màu đỏ ối rẻ tiền đã ố màu thời gian. Mùi nấm mốc hòa quyện cùng mùi son phấn rẻ tiền xộc thẳng vào mũi khiến nàng suýt nôn mửa.

"Đây là đâu?"

Câu hỏi vừa sượt qua tâm trí, một dòng ký ức khổng lồ, xa lạ mang theo cảm giác bi phẫn tột cùng bất ngờ tràn vào não bộ, dung hợp hoàn toàn với ý thức của nàng.

Đại Triều. Phó Sơn thôn.

Nàng xuyên không rồi. Từ một nữ cường nhân hiện đại bản lĩnh, nàng giờ đây lại nằm trong cơ thể của một thiếu nữ mười sáu tuổi cũng mang tên Phương Thu Đào. Nguyên chủ vốn là đứa trẻ bị bỏ rơi, được một người nông dân hiền lành tên là Phương Bảo Toàn nhặt về nuôi dưỡng. Đáng tiếc, vợ của ông ta, Trương Xuân Chi, lại là một mụ đàn bà cay nghiệt, tham lam và trọng nam khinh nữ đến mức bệnh hoạn.

Suốt mười sáu năm qua, nguyên chủ sống không bằng một con ch.ó trong nhà họ Phương. Nàng phải làm quần quật từ tờ mờ sáng đến đêm khuya, ăn những phần cơm thừa canh cặn ôi thiu, hơi một tí là bị Trương Xuân Chi c.h.ử.i rủa, đ.á.n.h đập tàn nhẫn. Vài ngày trước, bệnh ho suyễn của cha nuôi Phương Bảo Toàn trở nặng, phải nằm liệt giường. Trương Xuân Chi nhân cơ hội này, lén lút nhận hai mươi lượng bạc sính lễ của nhà họ Vương ở đầu thôn, quyết định bán đứt đứa con gái nuôi cho Vương Đại Bảo — một gã thanh niên mười tám tuổi nhưng trí tuệ chỉ như đứa trẻ lên ba, lại còn có sở thích đ.á.n.h người tàn bạo.

Nguyên chủ biết chuyện, khóc lóc van xin, thậm chí dập đầu đến chảy m.á.u nhưng chỉ đổi lại một cú nện bằng chày gỗ giặt đồ từ tay Trương Xuân Chi. Cú đ.á.n.h ác độc ấy đã cướp đi sinh mạng yếu ớt của cô gái nhỏ, đồng thời kéo linh hồn của Phương Thu Đào từ thế kỷ hai mươi mốt nhập vào thân xác này.

"Đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt, tiện nhân bần tiện! Tao nuôi mày tốn cơm tốn gạo mười mấy năm trời, giờ là lúc mày báo đáp nhà họ Phương. Đừng hòng dở trò, hôm nay dù mày có c.h.ế.t, tao cũng phải khiêng xác mày vào nhà họ Vương bái đường!"

Giọng nói the thé, chua ngoa của Trương Xuân Chi văng vẳng vọng vào từ bên ngoài kiệu hoa, cắt đứt dòng suy nghĩ của Phương Thu Đào.

Khóe môi khô nứt nẻ của nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Báo đáp sao? Bằng cách bán một cô gái mười sáu tuổi cho một kẻ thiểu năng để lấy hai mươi lượng bạc bỏ túi riêng, mặc kệ sống c.h.ế.t của người chồng đang thoi thóp trên giường bệnh?

Phương Thu Đào khẽ cử động cổ tay. Đoạn thừng gai trói khá c.h.ặ.t, nhưng do cơ thể nguyên chủ quá gầy gò, xương cổ tay nhỏ xíu nên chỉ cần ép mạnh một chút là có thể nới lỏng. Nàng c.ắ.n răng, chịu đựng cơn đau rát khi lớp da mỏng manh bị ma sát với sợi thừng thô ráp, chậm rãi vận lực.

"Bịch."

Cỗ kiệu rách nát bỗng nhiên khựng lại, thả mạnh xuống mặt đất khiến Phương Thu Đào suýt chút nữa ngã nhào về phía trước. Tiếng kèn trống bên ngoài bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho những tiếng xì xầm to nhỏ của dân làng Phó Sơn.

"Tới rồi, tới rồi! Tân nương t.ử tới rồi!"

"Trời ạ, nhà họ Vương vậy mà bỏ ra hai mươi lượng bạc để mua Đào nha đầu về cho Đại Bảo ngốc thật sao? Trương Xuân Chi phen này vớ bẫm rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Suỵt, nói be bé cái mồm thôi. Nghe nói con bé Đào không chịu gả, bị Trương thị đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t, trói gô nhét vào kiệu đấy. Thật tội nghiệp, Phương Bảo Toàn mà biết chuyện chắc ổng tức hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất."

Nghe những lời bàn tán bên ngoài, ánh mắt Phương Thu Đào càng thêm lạnh lẽo. Nàng đã tháo được nút thắt ở cổ tay. Đôi tay gầy guộc, đầy những vết chai sần và sẹo xước nhanh ch.óng luồn vào trong vạt áo hỉ phục rách nát, chạm vào một vật cứng lạnh lẽo. Đó là một cây mộc trâm cũ kỹ, đầu trâm được đẽo gọt vụng về. Đây là món quà sinh nhật duy nhất mà cha nuôi Phương Bảo Toàn từng tự tay làm cho nàng. Trước khi bị đ.á.n.h ngất, nguyên chủ đã giấu c.h.ặ.t nó trong vạt áo như một bảo vật.

Nàng nắm c.h.ặ.t cây trâm trong tay, đầu nhọn hướng ra ngoài, âm thầm hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập liên hồi vì cơ thể suy nhược.

"Kiệu phu, mau xốc rèm lên! Đại Bảo, con mau ra đón vợ con đi!" Giọng của Lưu Thục Phân, mẹ của gã ngốc Vương Đại Bảo, vang lên oang oang mang theo sự đắc ý.

"Vợ! Vợ ơi! Ta có vợ đẹp rồi! Hắc hắc..." Một giọng nam khàn đục, ngọng nghịu kèm theo tiếng bước chân bình bịch nặng nề lao tới.

Bức rèm đỏ tơi tả trước mặt Phương Thu Đào bị một bàn tay thô kệch, đeo đầy vòng vàng giả kéo phắt ra. Khuôn mặt nhọn hoắt, bôi trát phấn trắng bệch cùng nốt ruồi to tướng khóe miệng của Trương Xuân Chi thò vào. Vừa thấy Phương Thu Đào đã mở mắt, mụ ta hơi sững lại một giây, sau đó liền trừng mắt, nghiến răng rít lên bằng giọng đe dọa chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Tỉnh rồi thì tốt! Liệu hồn mà cút ra ngoài bái đường cho tao. Nếu mày dám làm loạn, tao sẽ về cắt đứt t.h.u.ố.c men của lão già Phương Bảo Toàn, cho lão c.h.ế.t rục trên giường!"

Nói xong, mụ ta vươn bàn tay thô ráp định túm lấy mái tóc rối bù của Phương Thu Đào lôi ra ngoài.

Nhưng mụ ta đã nhầm. Kẻ đang ngồi trong kiệu lúc này không còn là Đào nha đầu nhu nhược, hễ thấy mụ là run rẩy cụp mắt như con cừu non nữa.

"Chát!"

Một âm thanh giòn giã vang lên khiến toàn bộ khoảng sân nhà họ Vương chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Bàn tay của Trương Xuân Chi vừa chạm vào vạt áo của Phương Thu Đào đã bị nàng vung tay tát thẳng một cái trời giáng vào mu bàn tay. Lực đạo không quá mạnh do cơ thể còn yếu, nhưng sự dứt khoát và âm thanh vang lên đủ khiến mụ ta sững sờ đến ngây dại.

"Mày... Mày dám đ.á.n.h tao?!" Trương Xuân Chi ôm lấy mu bàn tay đỏ ửng, đôi mắt trợn ngược lên như nhìn thấy quỷ.

Phương Thu Đào không đáp. Nàng khẽ vén nốt phần rèm kiệu còn vướng víu, vịn tay vào khung gỗ mục nát, chậm rãi bước ra ngoài. Ánh nắng ch.ói chang của buổi ban trưa chiếu rọi lên thân hình gầy gò mặc bộ hỉ phục màu đỏ rộng thùng thình, làm tôn lên làn da nhợt nhạt và vết sưng vù rỉ m.á.u trên trán nàng. Thế nhưng, trái ngược với bộ dạng thê t.h.ả.m ấy, bóng lưng nàng đứng thẳng tắp như một cây tùng bách giữa bão tuyết. Đôi mắt đen láy lướt qua một vòng đám đông, sắc bén và lạnh lẽo như một lưỡi d.a.o cạo vừa rút khỏi vỏ, khiến bất cứ ai vô tình chạm mắt cũng phải rùng mình lảng tránh.

Đám đông dân làng xôn xao lùi lại. Đào nha đầu hôm nay... sao lại có ánh mắt đáng sợ thế kia?

"Vợ! Vợ ra rồi! Mẹ ơi, vợ đẹp quá, con muốn động phòng! Con muốn động phòng!"