Hắn nói nhiều năm về trước, khi còn ở thành Liên Dương, hắn từng tình cờ gặp hai người trẻ tuổi đi du ngoạn.
Ba người trò chuyện rất hợp ý, coi nhau như tri kỷ.
Sau này hắn mới biết, một trong hai người đó chính là thái t.ử đương kim.
Nhưng sáu năm trước, thái t.ử bị cuốn vào một vụ án mưu nghịch, thái t.ử phủ trong một đêm sụp đổ.
Hắn liên lạc với người bằng hữu còn lại, cả hai đều không tin thái t.ử mưu nghịch, nên đã hẹn nhau dùi mài kinh sử, tiến thân vào chốn quan trường để minh oan cho thái t.ử.
"Phu nhân hẳn là đã đoán ra rồi, người bằng hữu đó của ta chính là Lư Bỉnh Diễm."
"Việc chúng ta đang mưu tính tại sơn trang này, rất có thể sẽ dẫn đến họa diệt môn. Nàng thực sự không sợ sao?"
Hắn nhìn ta: "Hay là nói, tất cả những việc này vốn dĩ đều do nàng sắp đặt?"
Ta từ tốn nhấp một ngụm trà, không có ý định trả lời câu hỏi của hắn.
Hàn Cảnh Uyên cuối cùng cũng thở dài: "Được, nàng không nói thì ta không ép nàng. Dù sao ta cũng biết, các nàng đều là người tốt."
"Người tốt sao..." Ta nhấm nháp hai chữ này: "Phu quân thấy giữa người tốt và kẻ xấu có tiêu chuẩn gì không?"
"Đương nhiên là có. Đứng giữa thế gian, tâm hoài trung nghĩa, giữ mình chính trực, làm việc không thẹn với lòng, không phụ lòng người, đó chính là bậc quân t.ử, người tốt trên đời."
"Phu quân nói rất có lý, nhưng người tốt liệu có thực sự được đền đáp xứng đáng?"
"Người tốt chưa chắc đã lập tức được hưởng thiện báo, có lẽ sẽ phải chịu uất ức, chịu oan khuất, trải qua bao sóng gió gian nan."
Ánh mắt Hàn Cảnh Uyên trầm tĩnh, từng chữ từng chữ nói: "Thế đạo công bằng, công đạo nằm ở lòng người. Chỉ cần bản tâm không lay chuyển, giữ chính đạo mà hành, cuối cùng sẽ có ngày mây tan trăng sáng."
Nhờ y thuật của ta kết hợp với t.h.u.ố.c quý cùng dưỡng chất thượng hạng trong sơn trang, cơ thể Lư Bỉnh Diễm hồi phục rất nhanh.
Khi nhàn rỗi, hắn còn có thể cùng Sơ Lục so tài vài chiêu thức.
Đường Uyển Nhu lại an phận một cách bất ngờ, ngoan ngoãn ở trong sân của mình thêu hoa vẽ tranh, gần như khiến ta quên mất sự tồn tại của nàng ta.
Hàn Cảnh Uyên, Lư Bỉnh Diễm và lão Tần vẫn thường xuyên tụ tập trong thư phòng để bàn bạc công việc.
Sơn trang này trông có vẻ vô cùng sóng yên biển lặng.
15
Ngày tháng trôi đến tháng Chạp, Lư Bỉnh Diễm đã hoàn toàn bình phục.
Theo kế hoạch, hắn phải trở về kinh thành để tiếp tục đảm nhận chức Đại Lý Tự Thiếu Khanh.
Ta phái Sơ Thất đi theo bảo vệ an nguy của hắn, đồng thời hỗ trợ triển khai kế hoạch.
Chẳng bao lâu sau, tâm phúc của tam hoàng t.ử là Lại bộ Thượng thư bị tra ra biển thủ bạc cứu tế, bị chuyển giao cho Đại Lý Tự thẩm tra.
Đúng ngày lễ Lạp Bát, Lễ bộ Thượng thư khai ra Binh bộ Thị lang biển thủ quân lương, là nguyên nhân dẫn đến thất bại t.h.ả.m hại trong trận chiến chinh Tây của quân nhà họ Mục sáu năm trước, khiến mười vạn binh mã t.ử trận.
Mà quân nhà họ Mục chính là nhà nương thân của phế Thái t.ử phi.
Cũng chính vì chuyện này, thái t.ử mới bị cuốn vào vụ án mưu nghịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày hai mươi tháng Chạp, đứng đầu là Ngự sử đại nhân, một đám quan lại dâng sớ tham hạch tam hoàng t.ử ngay giữa triều đình, chỉ ra hắn âm thầm xúi giục Binh bộ Thị lang biển thủ quân lương, hãm hại thái t.ử.
Long nhan đại nộ, hạ lệnh tra xét đến cùng.
Đêm hôm đó, tam hoàng t.ử đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại phủ đệ.
Lư Bỉnh Diễm phụng mệnh điều tra vụ án này, và tìm thấy vài lá thư liên lạc với Tây Nhung trong thư phòng của tam hoàng t.ử.
Nhưng những lá thư đó không thuộc về tam hoàng t.ử, mà là ấn giám của nhị hoàng t.ử.
Lư Bỉnh Diễm dẫn người vội vã đến phủ nhị hoàng t.ử, nhưng lại rơi vào khoảng không.
Bởi vì nhị hoàng t.ử Tiêu Nguyên Triệt lúc này đang ở ngay Thanh Ngô sơn trang.
Hắn mang theo một ngàn tinh binh bao vây c.h.ặ.t chẽ sơn trang.
Người đang cưỡi trên con ngựa cao lớn, sát cánh cùng hắn, không ai khác chính là Đường Uyển Nhu, người mà chẳng bao lâu trước đã được ta mang về.
Nang ta vênh váo tự đắc liếc nhìn ta: "Lạc Thanh Hoan, đừng có tưởng rằng ta thực sự không nơi để đi, chỉ biết vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại của ngươi! Nhị hoàng t.ử điện hạ từ lâu đã biết dã tâm của các ngươi, tiếc là các ngươi che giấu quá kỹ, chính ngài ấy đã phái ta đến làm nội ứng."
"Thanh Ngô sơn trang bố cục tinh diệu, cơ quan chằng chịt, nhưng người trong trang lại không hề phòng bị gì với ta. Mọi ngóc ngách trong trang ta đã nắm rõ như lòng bàn tay, tất cả cơ quan cũng đã bị ta phá hủy sạch sẽ."
Nàng ta cười đắc ý: "Các ngươi vẫn nên mau ch.óng chịu trói đi thôi!"
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
16
Mũi kiếm của Tiêu Nguyên Triệt lóe lên ánh lạnh lẽo: "Giao Hàn Sùng Cẩn và Tần Tùng Đình ra đây, ta có thể tha cho các ngươi một mạng ch.ó!"
"Thanh Ngô sơn trang từ khi chọn địa thế cho đến khi hoàn thành cũng đã được sáu năm rồi. Trong suốt thời gian đó, lão Tần vẫn luôn ẩn cư tại đây."
"Để thăm dò sự phòng bị và địa thế hiểm yếu của sơn trang, Sơ Tứ đã cố tình lộ ra sơ hở vài lần, dẫn dụ người của các ngươi theo dõi lên núi. Nhưng các ngươi, có lần nào thực sự đặt chân được vào trong sơn trang nửa bước không?"
Ta bình tĩnh nhìn Tiêu Nguyên Triệt: "Tại sao lần này các ngươi lại có thể vào đây một cách thuận lợi như vậy?"
Sắc mặt Tiêu Nguyên Triệt thay đổi, quay đầu nhìn chằm chằm Đường Uyển Nhu.
Ta cướp lời trước khi Đường Uyển Nhu kịp thanh minh: "Đúng vậy, nhờ có Đường cô nương nhẫn nhục chịu đựng, cùng chúng ta phối hợp trong ngoài, mới có thể dẫn dụ điện hạ và đội tinh nhuệ của ngài vào sâu trong địa bàn của ta thế này."
"Nếu luận công ban thưởng, Đường cô nương chính là người có công đầu!"
Ta nhìn Đường Uyển Nhu, thản nhiên nói: "Đường cô nương cứ yên tâm, những gì ta hứa với cô nhất định sẽ thực hiện."
Dưới cái nhìn lạnh lẽo thấu xương của Tiêu Nguyên Triệt, sắc mặt Đường Uyển Nhu thay đổi hoàn toàn: "Lạc Thanh Hoan, ngươi nói bậy bạ cái gì thế? Ta phối hợp với ngươi lúc nào? Ta..."
Lời chưa dứt, nàng ta đã nhìn xuống l.ồ.ng n.g.ự.c mình đầy bàng hoàng. Ở đó, bảo kiếm của Tiêu Nguyên Triệt đang cắm sâu vào.
"Tiện nhân! Dám lừa dối ta! C.h.ế.t đi!"
Đường Uyển Nhu ngã ngựa xuống đất, lúc trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt vẫn mở trừng trừng đầy tuyệt vọng.
"Tiếc thật."
Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Nguyên Triệt, dùng giọng điệu vô cùng tiếc nuối: "Nếu ngươi không g.i.ế.c nàng ta, biết đâu còn đường chạy thoát. Dù sao nàng ta cũng thực sự biết một con đường mật, mà bây giờ..."
Ta khẽ cong môi: "Điện hạ e là phải tổn binh hao tướng, thúc thủ chịu trói rồi."