Linh Lung Cục

Chương 9



Phiên ngoại

 

Từ khi bắt đầu biết nhớ, ta đã ở trong sào huyệt của bọn sơn phỉ.

 

Trong sơn trại toàn là những kẻ hung thần ác sát, ngay cả người già, trẻ nhỏ và nữ nhân cũng phải làm lụng vất vả mới đủ miếng ăn.

 

Thời đó, tên của ta là Đại Nha.

 

Ở cùng ta còn có một cô bé tên Nhị Nha, và một cậu bé tên Tam Nha.

 

Chẳng có ai đặt cho chúng ta tên t.ử tế, tất cả mọi người đều gọi như vậy.

 

Năm ta sáu tuổi, Đại đương gia từ dưới núi cướp về một đoàn xe ngựa của gia đình quyền quý, dẫn đầu là một tiểu cô nương độ chừng mười tuổi. Chắc hẳn là tiểu thư nhà giàu.

 

Dù thân hãm chốn lao tù, ánh mắt cô bé vẫn trong veo, không kiêu ngạo cũng không tự ti.

 

Ta cùng Nhị Nha, Tam Nha chịu trách nhiệm bưng cơm cho cô bé.

 

Cô bé kể cho ta nghe về thế giới bên ngoài, nói rằng chúng ta đáng lẽ phải có cuộc sống tốt đẹp hơn, không nên bị giam cầm trong cái ổ sơn phỉ này.

 

Ta nhìn Nhị Nha đang chảy nước mũi và Tam Nha luôn luôn đói bụng, liền dùng than củi vẽ lại bản đồ xuống núi lên chiếc khăn tay của cô bé.

 

Đêm khuya thanh vắng, ta thả cô bé đi, rồi sau đó phóng một mồi lửa ở nhà bếp.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Mọi người mải mê dập lửa, không ai chú ý đến việc cô bé đã trốn thoát.

 

Trước lúc đi, cô bé nắm tay ta và nói rằng, nhất định sẽ mang người đến cứu ta cùng Nhị Nha và Tam Nha.

 

Hai ngày sau, quan binh lên núi dẹp phỉ, trận thế rất lớn.

 

Nhưng đám quan binh đó còn tàn nhẫn hơn cả sơn phỉ, gặp ai g.i.ế.c nấy, không phân biệt già trẻ.

 

Ta dẫn Nhị Nha và Tam Nha chui qua lỗ ch.ó thoát khỏi sơn trại, dọc đường đi trầy trật trốn xuống núi.

 

Thế nhưng, cuộc sống dưới chân núi cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Chúng ta biến thành ăn mày, lay lắt qua ngày.

 

Chẳng được bao lâu thì chúng ta gặp nạn, bị người ta đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, lúc tỉnh lại lần nữa thì đã thấy mình ở trong doanh trại ám vệ.

 

Ta có một cái tên mới, số hiệu Ba Mươi Bảy.

 

Sự huấn luyện ở doanh ám vệ vô cùng tàn khốc, người c.h.ế.t liên tục, hoặc là c.h.ế.t trong lúc huấn luyện, hoặc là c.h.ế.t khi làm nhiệm vụ.

 

May mắn thay, ta cùng Nhị Nha và Tam Nha vẫn sống sót, lại còn kết giao thêm những người bạn mới.

 

Mười năm chịu huấn luyện kết thúc, đám ám vệ chúng ta chính thức tốt nghiệp chờ phân công.

 

Ta bí mật đút lót tiền cho quản sự đầu lĩnh, nhờ vậy mà được phân công cùng một chỗ với Nhị Nha và Tam Nha.

 

Lần đầu tiên vào Thái t.ử phủ, ta đã nhìn thấy Thái t.ử phi, Mục Tri Vi.

 

Nàng ấy nhận ra ta ngay lập tức.

 

Nàng ấy nói rằng nàng không ngờ đám quan binh năm đó lại t.h.ả.m sát sạch sành sanh bọn sơn phỉ.

 

Nàng đã tìm kiếm rất lâu trong sơn trại nhưng không thấy t.h.i t.h.ể của ba đứa chúng ta đâu.

 

Nàng còn cho người vẽ chân dung, tìm kiếm tung tích của chúng ta khắp cả kinh thành.

 

Ta nghĩ khi đó, chúng ta vừa vặn tréo ngoe lọt vào doanh ám vệ.

 

Vậy nên nàng không tìm thấy chúng ta cũng là chuyện bình thường.

 

Nhóm mười ám vệ chúng ta rút thăm để quyết định tên gọi riêng.

 

Ta là Sơ Tam, Nhị Nha là Sơ Ngũ, Tam Nha là Sơ Thất.

 

Ta và Sơ Ngũ được phân đến bên cạnh Thái t.ử phi, tám người còn lại được biên chế vào phủ vệ.

 

Ở trong Thái t.ử phủ, chúng ta không cần phải thực thi những nhiệm vụ ám sát nguy hiểm, phức tạp, chỉ cần bảo vệ tốt cho Thái t.ử và Thái t.ử phi, lại còn có thể phát triển sở thích riêng, thi triển tuyệt kỹ của bản thân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ví như Sơ Tứ giỏi về kỳ môn độn giáp, Thái t.ử liền ra lệnh cho người dọn ra một khoảng sân riêng, để hắn được mặc sức nghiên cứu.

 

Ví như Sơ Ngũ thích nấu ăn, Thái t.ử phi liền để nàng ấy vào cung học hỏi cùng các ngự trù.

 

Còn có Sơ Lục và Sơ Thất, mọi ngóc ngách trong Thái t.ử phủ đều là nơi cho hai người họ mặc sức phi thân vượt tường.

 

Còn về phần ta, từ nhỏ ta đã có hứng thú với y thư, vì thế mà học được cách đọc sách biết chữ.

 

Trong doanh ám vệ, ta cũng từng theo doanh y học hỏi được một thời gian.

 

Sau đó, vị lão doanh y vuốt chòm râu bạc trắng rồi nói với ta: "Ta không còn gì để dạy con nữa rồi, sách ở đây con cứ tùy ý mà đọc, có thể tiến xa đến đâu thì còn tùy vào vận may của con."

 

Thái t.ử phi ban cho ta một lệnh bài, lại trao trả thân khế, để ta đến Thần Y Cốc học y thuật.

 

Nàng còn đặt cho ta một cái tên mới: Lạc Thanh Hoan.

 

Nàng nói rất hiếm khi thấy ta cười, nàng hy vọng ta có thể sống nhẹ nhàng vui vẻ, thanh thản qua ngày.

 

Ba năm sau, ta học thành tài trở về, khi đó Sơ Ngũ đã mở một t.ửu lâu tên là Thính Hoa tại kinh thành.

 

Ta vẫn quay lại Thái t.ử phủ, thường xuyên túc trực bên cạnh Thái t.ử phi.

 

Ta cùng nàng đi cứu tế dân nghèo, phát cháo chẩn bệnh miễn phí; cùng nàng xây dựng trại trẻ, chăm sóc trẻ mồ côi trong thành; lại cùng nàng mở xưởng thêu, xưởng thủ công, dạy nữ nhân kỹ nghệ để mưu sinh...

 

Thái t.ử nhân hậu bao dung, trong lòng có chí lớn; Thái t.ử phi lòng mang lê dân, tâm ấp ủ non sông.

 

Ta có thể hình dung được, Đại Ung trong tương lai sẽ là một bức tranh thái bình thịnh thế, đất nước thanh bình.

 

Thế nhưng ngay lúc này, tai họa ập xuống.

 

Trong một đêm, Thái t.ử phủ sụp đổ hoàn toàn.

 

Ta phối hợp với một lão ma ma, dùng một hài nhi đã c.h.ế.t để tráo đổi đứa bé mà Thái t.ử phi đã dùng cả mạng sống để sinh ra, đưa thằng bé đi thật xa đến thành Liên Dương, chọn gửi gắm vào một gia đình vọng tộc lương thiện.

 

Ta lại cho lão ma ma kia một số bạc lớn, đưa bà ấy đến Giang Nam ẩn cư lánh đời.

 

Sau đó, năm ám vệ chúng ta còn sống sót tập hợp lại, mưu tính chuyện báo thù rửa oan.

 

Sơ Thất nhỏ tuổi nhất, tính tình không ổn định, ta gửi hắn đến thành Liên Dương để bảo vệ A Cẩn.

 

Sơ Tứ đưa lão Tần vào nơi rừng sâu núi thẳm, bắt đầu xây dựng Thanh Ngô sơn trang.

 

Ta cùng Sơ Ngũ, Sơ Lục bí mật bôn ba, tìm hiểu thế cục triều đình, thu thập chứng cứ.

 

Trong thời gian đó, ta đã cứu được vị Đại Lý Tự Thiếu Khanh Lư Bỉnh Diễm cương trực vô tư, cứu cả vị Thống lĩnh cấm quân đầy chính khí... đồng thời liên kết được đội quân nhà họ Mục vốn đã tan tác khắp nơi.

 

Cơ quan tình báo của ta trải khắp kinh thành, họ đều gọi ta một tiếng "Ảnh chủ".

 

Ta dùng thân phận ảnh chủ này để liên lạc trên dưới, đả thông mọi ngõ ngách.

 

Sáu năm, nói dài chẳng dài, nhưng cũng đủ để chúng ta xây dựng nên một liên minh báo thù vô cùng vững chắc.

 

Tình cờ là Sơ Thất bị nhà họ Hàn đuổi ra khỏi cửa, ta liền đến gần phủ họ Hàn dựng một sạp hàng bán hoành thánh.

 

Vốn chỉ định bảo vệ A Cẩn từ xa.

 

Không ngờ rằng, sự tình trớ trêu lại giúp ta đạt được thỏa thuận với Hàn Cảnh Uyên.

 

Điều đó ngược lại càng làm cho kế hoạch của chúng ta thêm thuận lợi.

 

Việc Lưu ma ma phản chủ nằm ngoài dự tính của ta, nhưng may thay chúng ta đã trù tính từ lâu.

 

Vẫn có thể thuận thế mà hành sự.

 

Cuối cùng, thiên đạo sáng tỏ.

 

Mây tan, trăng sáng, ngày trở lại huy hoàng.

 

(Hết)

 

Tên truyện là: 玲珑局 - Linh Lung Cục có thể hiểu là: Ván cờ tinh xảo

Linh Lung (玲珑): Chỉ sự tinh xảo, khéo léo, hoặc ám chỉ những âm mưu trùng điệp, tinh vi.

Cục (局): Ván cờ, cục diện, âm mưu.