Linh Tuyền Điền Mật Mật: Nhật Ký Sủng Thê Của Nàng Dâu Chốn Sơn Dã

Chương 272:



Tần Trấn Sơn nổi giận: “Giang Đại Nha, đệ muội đang nói hươu nói vượn cái quái gì vậy?!”

Ông quay đầu hướng về phía Tần Trấn Hà mắng: “Đệ quản giáo tức phụ của đệ như vậy sao? Lời gì cũng dám thốt ra, miệng mồm không có chừng mực, nương vẫn còn đang nằm trong phòng, đệ muội đã ở đây mắng c.h.ử.i người nhà, trong mắt các người còn có nương hay không? Còn có người đại ca là ta đây hay không?!”

Tần Trấn Hà bị mắng đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng, nhưng lại không thể phản bác, chỉ đành cười bồi xin lỗi: “Xin lỗi, là đệ không quản giáo tốt tức phụ, lát nữa đệ sẽ hảo hảo trừng trị nàng ta, đảm bảo sau này không dám ăn nói lung tung nữa.”

“Nếu đệ muội còn dám nói hươu nói vượn, thì cút về nhà mẹ đẻ cho ta, Tần gia chúng ta không cần loại con dâu lắm mồm này!”

Vừa nghe thấy sắp bị đuổi về nhà mẹ đẻ, Giang thị lập tức trắng bệch mặt mày, không dám ho he tiếng nào nữa.

Bị Giang thị quấy rầy như vậy, Tần Trấn Sơn cũng không còn tâm trí đâu mà nói tiếp, vung tay lên, tuyên bố giải tán.

Người của nhị phòng và tam phòng đều đi hết, trong nhà chính chỉ còn lại ba người Tần Trấn Sơn, Tần Mục và Đường Mật.

Tần Trấn Sơn: “Nhị thẩm các cháu nói chuyện không qua não, thực chất con người không xấu, các cháu đừng để bụng những lời thẩm ấy vừa nói.”

Tần Mục: “Vâng, chúng cháu biết rồi.”

“Các cháu về nhà, hảo hảo nói rõ chuyện này với cha cháu, cố gắng khuyên đệ ấy về một chuyến thì tốt hơn. Dù sao cũng là tình mẫu t.ử, nếu đệ ấy ngay cả lúc nương đổ bệnh cũng không chịu đến, người ta biết được chắc chắn sẽ nói ra nói vào.”

Tần Mục hỏi ngược lại: “Những năm nay, nhà chúng cháu bị người ta nói ra nói vào còn ít sao?”

Tần Trấn Sơn vỗ vỗ vai hắn, an ủi: “Những năm nay là ủy khuất cho các cháu rồi, nhưng nay Tam lang nhà cháu đã thi đỗ Tú tài, rất nhanh sẽ ngóc đầu lên được, chuyện cũ cứ để nó qua đi.”

“Cha cháu cả đời này cũng không qua được.”

Tần Trấn Sơn bất đắc dĩ thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa.

“Đại bá, nếu không còn việc gì khác, chúng cháu xin phép về trước.”

“Ừ, đi đi.”

Đợi Tần Mục và Đường Mật đi rồi, Tần Trấn Sơn trở về phòng ngủ, nhìn thấy Tần lão thái thái đang nằm ngủ trên giường, trên mặt tràn đầy vẻ sầu não.

Quách thị nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Ta bảo Đại lang về báo cho lão tứ một tiếng, hy vọng lão tứ nể tình mẫu t.ử có thể đến thăm nương, nhưng ta cứ có cảm giác lão tứ sẽ không đến.”

Quách thị thầm nghĩ đổi lại là bà, bà cũng sẽ không đến.

Năm xưa Tần lão thái thái làm việc tuyệt tình như vậy, suýt chút nữa gây ra một thi hai mạng, bất kỳ một nam nhân có huyết tính nào, cũng sẽ không dễ dàng nói lời tha thứ, huống hồ Tần Trấn Việt lại tình thâm nghĩa trọng với Doanh nương như vậy, ông ấy e là có c.h.ế.t cũng sẽ không tha thứ cho Tần lão thái thái.

Những lời này Quách thị cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, ngoài miệng tuyệt đối sẽ không nói ra.

Bà biết nam nhân nhà mình ở một số phương diện cực kỳ ngoan cố cổ hủ, ông ấy cho rằng đạo hiếu lớn hơn trời, sẽ không thấu hiểu cho Tần Trấn Việt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Quách thị bỏ qua chủ đề này: “Tiền khám bệnh mua t.h.u.ố.c cho lão thái thái, ông đã nói với người của nhị phòng và tam phòng chưa?”

Tần Trấn Sơn: “Một chút tiền lẻ, có gì đáng nói đâu, hơn nữa nhị phòng tam phòng bọn họ đông người, tiêu xài rất eo hẹp, chút tiền lẻ này đại phòng chúng ta tự bỏ ra là được rồi.”

Quách thị tức không chỗ phát tiết, đưa tay véo mạnh một cái vào eo ông: “Ông thật sự coi mình là địa chủ rồi sao? Đại phòng chúng ta những năm nay bù đắp tiền bạc cho nhị phòng tam phòng còn ít sao? Bây giờ nương bệnh rồi, theo lý mà nói tiền t.h.u.ố.c men phải do bốn phòng chúng ta cùng nhau chia đều, dựa vào đâu tiền bạc đều phải do đại phòng chúng ta bỏ ra? Chỉ vì tôi chỉ sinh cho ông một đứa con trai, cho nên ông cảm thấy chúng ta không có chỗ dựa, bắt buộc phải bù đắp cho hai đứa em trai sao? Nếu thật sự là như vậy, ngày mai tôi sẽ về nhà mẹ đẻ, ông ra ngoài tìm mấy tiểu yêu tinh xinh đẹp về, sinh cho ông mấy đứa con trai mập mạp, đến lúc đó đại phòng chúng ta đông người rồi, sau này ông cũng không cần phải bù đắp cho các em trai nữa!”

Tần Trấn Sơn đau đến mức khóe miệng giật giật.

Ông vội vàng nắm lấy tay Quách thị, nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Ta chưa từng trách bà, bà ngàn vạn lần đừng về nhà mẹ đẻ, chúng ta bất luận là quá khứ hiện tại hay tương lai đều chỉ có một đứa con là A Ấn.”

“Đã chỉ có một đứa con là A Ấn, tại sao ông không thể suy nghĩ cho nó một chút? Gia sản nhà chúng ta chỉ có ngần này, nếu đều bù đắp hết cho nhị phòng tam phòng, sau này chúng ta lấy gì cưới tức phụ cho A Ấn?”

“Bây giờ nhị phòng tam phòng tiêu xài eo hẹp, chúng ta giúp được chút nào hay chút ấy, sau này đợi lúc A Ấn cưới tức phụ, chúng ta lại tìm người của nhị phòng tam phòng mượn chút tiền, bọn họ sẽ không không cho mượn đâu.”

Quách thị bị ông chọc cho bật cười: “Ông nghĩ hay thật đấy, mượn tiền? Nhị phòng tam phòng e là ngay cả một đồng cũng sẽ không cho chúng ta mượn!”

“Sẽ không đâu, bọn họ là huynh đệ ruột thịt với ta, chắc chắn sẽ cho mượn.”

“Ông coi bọn họ là huynh đệ ruột thịt, bọn họ chưa chắc đã coi ông là huynh đệ ruột thịt, nếu không tại sao vừa nãy bọn họ đều không nhắc đến tiền t.h.u.ố.c men của lão thái thái? Chẳng lẽ bọn họ đều không biết khám bệnh mua t.h.u.ố.c cần phải tốn tiền sao? Bọn họ chẳng qua là đang cố ý giả ngu, muốn đổ hết khoản tiền này lên đầu đại phòng chúng ta!”

Tần Trấn Sơn há miệng, muốn biện bạch, nhưng lại không tìm được lý do thích hợp để bào chữa cho hai đứa em trai.

Rất nhiều lời Quách thị đã kìm nén trong lòng từ lâu, hôm nay bà tức điên lên rồi, một hơi tuôn ra toàn bộ.

“Năm xưa lúc tôi m.a.n.g t.h.a.i A Ấn, vác cái bụng tám tháng vẫn phải làm việc nhà, lúc đó lão nhị tức phụ và lão tam tức phụ đã từng giúp tôi một tay chưa? Bọn họ thà ngồi bên cạnh c.ắ.n hạt dưa trò chuyện, cũng không chịu giúp tôi một tay!”

“Ông có biết tại sao năm đó tôi lại sinh non không? Chính vì tôi khom lưng giặt quần áo quá mệt, lúc đứng lên không cẩn thận bị ngã một cái, mới dẫn đến sinh non. Lúc tôi ngã, lão nhị tức phụ ở ngay bên cạnh, nàng ta nhìn thấy cũng không đỡ tôi một cái, quay đầu bỏ chạy, chỉ sợ người khác tưởng nàng ta đẩy tôi ngã, nếu không phải ông về kịp thời, tôi và A Ấn đã mất mạng từ lâu rồi!”

“Sau này tôi liều cái mạng già sinh A Ấn ra, nhưng vì là sinh non, sữa của tôi không đủ, A Ấn cũng rất yếu ớt. Nương hiếm khi khai ân, bảo lão nhị tức phụ mỗi ngày nấu cho tôi một bát nước đường trứng gà, để tôi bồi bổ thân thể. Nhưng lão nhị tức phụ thường xuyên bưng bát nước đường trứng gà của tôi về phòng nàng ta, chia cho lão nhị và con của bọn họ ăn, cuối cùng chừa lại cho tôi chỉ có một bát nước lã pha chút đường trắng!”



Quách thị nói rất nhiều rất nhiều, mỗi khi nói thêm một câu, sắc mặt Tần Trấn Sơn lại khó coi thêm một phần.

Đợi bà nói xong, bà đã khóc không thành tiếng.

Tần Trấn Sơn vội vã dỗ dành bà: “Bà đừng khóc nữa, những chuyện này trước đây sao bà không nói với ta?”

Quách thị vừa khóc vừa nói: “Tôi nói với ông có ích gì không? Lúc đó chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều do nương làm chủ, cho dù ông biết rồi, ông cùng lắm cũng chỉ mắng bọn họ vài câu, sau này nên thế nào vẫn cứ thế ấy.”

“Nếu chỉ là chuyện nhỏ, ta quả thực chỉ mắng bọn họ vài câu, nhưng bà và A Ấn suýt chút nữa mất mạng, chuyện lớn như vậy, sao ta có thể để yên?!”

“Không để yên thì có thể làm gì? Chẳng lẽ ông thật sự làm ầm ĩ với người của nhị phòng và tam phòng sao? Nếu thật sự trở mặt, sau này nương chắc chắn sẽ đổ lỗi lên đầu tôi, cho rằng tôi đang châm ngòi ly gián, phá hoại tình cảm hòa thuận giữa huynh đệ các người.”