Liên tiếp uống cạn ba cốc nước, Đường Mật lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Nàng đặt cốc xuống, thỏa mãn thở dài: “Cảm giác có nước uống thật tốt a… Ợ!”
Uống nước nhiều đến mức ợ hơi luôn rồi.
Tần Dung vô cùng bất đắc dĩ, hắn đặt chiếc cốc không lên bàn, cởi áo ngoài nằm xuống giường.
Đường Mật nằm bên cạnh hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: “Huynh chưa thổi đèn kìa.”
Tần Dung: “Không cần thổi đèn, lát nữa muội còn phải thức dậy.”
“Hả?” Đường Mật không hiểu ra sao.
Rất nhanh nàng đã hiểu ý trong lời nói của Tần Dung.
Uống quá nhiều nước, Đường Mật ngủ chưa được bao lâu đã bị cơn buồn tiểu làm cho tỉnh giấc.
Nàng đành phải bò dậy.
Tần Dung cũng tỉnh, nhìn thấy bộ dạng nàng ôm bụng tìm quần áo khắp nơi, lập tức kéo chiếc áo ngoài treo ở đầu giường mặc cho nàng, thấp giọng nói: “Trong phòng có bô đêm, muội cứ tạm bợ dùng đỡ đi.”
Mặt Đường Mật hơi nóng lên, nam nhân này thật sự quá chu đáo, rất nhiều chuyện cho dù nàng không nói, hắn cũng có thể nhanh ch.óng đoán ra.
Nàng mang giày vào, đi đến cuối giường.
Trong góc đặt một chiếc bô đêm, Đường Mật nhanh ch.óng cởi quần ngồi xổm xuống.
Một trận âm thanh sột soạt vang lên.
Nàng mặc quần vào, rửa sạch tay xong, thổi tắt đèn dầu, mò mẫm bò lại lên giường nằm ngay ngắn.
Đường Mật thở phào một hơi dài, nhắm mắt lại rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Tần Dung nghiêng người, không chớp mắt nhìn nàng.
Ánh mắt chăm chú dường như muốn hút trọn cả người nàng vào trong.
Sáng sớm hôm sau, Tần Mục xách vò rượu đi tìm Tần Trấn Sơn, hỏi ông về chuyện rượu t.h.u.ố.c.
Tần Trấn Sơn vô cùng thản nhiên thừa nhận: “Đúng vậy, ta đã bỏ không ít d.ư.ợ.c liệu tráng dương bổ thận vào trong rượu này, nam nhân uống vào rất có lợi đấy.”
Nói đến đây, ông nở một nụ cười ranh mãnh: “Tối qua cháu chắc hẳn ngủ rất ngon giấc chứ?”
Tần Mục mang vẻ mặt mệt mỏi: “Tối qua cháu ngủ cùng Ngũ lang, sau khi uống rượu t.h.u.ố.c Đại bá cho, nóng đến mức cháu không ngủ được, nửa đêm chạy ra ngoài tìm nước uống, mãi đến sáng mới miễn cưỡng chợp mắt được một lát.”
Tần Trấn Sơn rất bất ngờ: “Tối qua cháu không ngủ cùng tức phụ cháu sao?”
“Cháu để Mật nương ngủ cùng Tam lang.”
“Vậy hai đứa nó tối qua…”
Tần Mục nhớ lại bộ dạng Tam lang giặt quần tối qua, bất đắc dĩ nói: “Đây là chuyện riêng tư giữa bọn họ, cháu không biết gì cả.”
Trong phòng ngủ, Đường Mật ngồi trước gương, nhìn nốt mụn nhỏ bên cạnh mũi, dở khóc dở cười.
“Ta biến thành xấu xí rồi!”
Bất kỳ một cô gái nào cũng rất yêu cái đẹp, nàng đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Trên làn da vốn dĩ trắng trẻo mịn màng, bỗng nhiên mọc ra một nốt mụn nhỏ đo đỏ, mặc dù chỉ là một tì vết rất nhỏ, nhưng vẫn vô cùng chướng mắt.
Uổng công nàng vẫn luôn rất cẩn thận bảo dưỡng làn da, cố gắng ăn ít những thức ăn có tính kích thích, sinh hoạt nghỉ ngơi cũng rất có quy luật, cẩn thận tuân thủ tiêu chuẩn sống khỏe mạnh.
Tại sao trên mặt vẫn mọc mụn a?!
Tần Dung buồn cười nhìn nàng: “Xấu chỗ nào? Rất đẹp mà!”
Đường Mật chỉ vào nốt mụn nhỏ trên mặt: “Huynh xem! Tối qua đi ngủ vẫn chưa có, sáng nay tỉnh dậy đã mọc ra rồi, xấu quá đi!”
Tần Dung nhìn kỹ một chút: “Muội đây là bị lên hỏa rồi, lát nữa uống chút canh rong biển đậu xanh, giải hỏa khí đi là được.”
Đường Mật nhỏ giọng lầm bầm: “Đang yên đang lành sao lại lên hỏa a? Dạo này ta đâu có ăn món gì đặc biệt cay…”
Tần Dung thầm nghĩ muội một tiểu cô nương. Uống rượu t.h.u.ố.c tráng dương bổ thận, có thể không lên hỏa sao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi sáng Đường Mật cố ý nấu một nồi canh rong biển đậu xanh lớn.
Uống canh xong, nàng nhịn không được sờ sờ nốt mụn trên mặt, vừa ngứa vừa đau, cảm giác không có chút dấu hiệu xẹp xuống nào.
Tần Dung vội vàng nắm lấy tay nàng: “Đừng dùng tay chạm vào nó, bẩn lắm, lát nữa ta đi lấy chút t.h.u.ố.c mỡ cho muội bôi, chắc sẽ nhanh khỏi hơn.”
Đường Mật vội vã nói được a được a.
Vì sự xuất hiện của nốt mụn, khiến nàng tạm thời quên đi sự bối rối tối qua, đối mặt với Tần Dung cũng tự nhiên hơn không ít.
Hôm nay vẫn là người của nhị phòng luân phiên trực.
Đường Mật đến thượng phòng trò chuyện cùng Tần lão thái thái một lát, dỗ dành lão thái thái cười tươi roi rói.
Ăn trưa xong, Đường Mật đang chuẩn bị đi tìm Tần Dung, liền nhìn thấy Vệ thị tới.
Bình tâm mà luận, ngũ quan của Vệ thị thực ra không tệ, thanh tú ưa nhìn, mặc dù khóe mắt có chút vết chân chim, nhưng lờ mờ có thể thấy được dấu vết xinh đẹp thời trẻ.
Chỉ tiếc là sinh đẻ liên tục, cộng thêm sự lao lực quanh năm, khiến vóc dáng của bà ta biến dạng rất nghiêm trọng, đặc biệt là eo bụng và n.g.ự.c, trở nên lỏng lẻo chảy xệ.
Bà ta ngày thường lại không chú ý bảo dưỡng, ăn mặc trang điểm cũng rất tùy tiện, khiến bà ta thoạt nhìn già hơn những người cùng tuổi.
Vệ thị nắm lấy tay Đường Mật, thân thiết cười nói: “Ngay từ lúc cháu gả vào Tần gia, thẩm đã muốn đến thăm các cháu, tiếc là trong nhà luôn có việc không dứt ra được, không thể uống rượu mừng của các cháu, trong lòng thẩm thật sự rất tiếc nuối a.”
Đường Mật mang dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện: “Không sao đâu ạ.”
“Đây là quà tân hôn cho các cháu, mặc dù tặng hơi muộn, nhưng tốt xấu gì cũng là chút tâm ý của tam phòng chúng ta, hy vọng cháu đừng chê nhé.” Vệ thị tặng cho nàng một xấp vải được gấp gọn gàng vuông vức.
“Đa tạ Tam thẩm.”
Đường Mật nhận lấy xấp vải, là vải bông màu hồng đào, chất liệu thoạt nhìn rất bình thường, nhưng màu sắc vô cùng sặc sỡ.
Vệ thị mím môi cười nói: “Xấp vải này là người nhà mẹ đẻ thẩm tặng, là vải bông thượng hạng, may quần áo mặc rất thoải mái. Tiếc là màu sắc sặc sỡ quá, không hợp với thẩm, tặng cho cháu là vừa vặn.”
“Tam thẩm không phải còn có một nữ nhi sao? Xấp vải này có thể giữ lại may váy cho muội ấy mặc.”
“Một đứa lỗ vốn mà thôi, đâu đáng mặc loại vải tốt thế này?” Vệ thị xua tay, đối với việc này rất không tán đồng, “Thẩm còn không ít quần áo cũ, sửa lại một chút cho nó mặc là được rồi, không cần phải cố ý may quần áo cho nó.”
Thái độ của Vệ thị đối với khuê nữ khiến Đường Mật cảm thấy không thoải mái cho lắm, nụ cười trên mặt cũng theo đó nhạt đi nhiều.
Sau đó bất luận Vệ thị nói gì, Đường Mật đều mang dáng vẻ lịch sự nhưng lại khách sáo.
Hai người hàn huyên một hồi lâu, cho đến khi Vệ thị không tìm được chủ đề nào để trò chuyện nữa, mới đứng dậy rời đi.
Đường Mật tiễn bà ta ra cửa, quay đầu cầm xấp vải bông kia lên, mở ra xem, lập tức bị chọc cho bật cười.
Xấp vải này ngay cả một xích cũng không tới, căn bản không thể may quần áo váy vóc, cùng lắm cũng chỉ có thể may một chiếc áo lót mặc.
Nhưng phần giữa của xấp vải này đều đã ố vàng rồi, rất rõ ràng là để quá lâu, màu sắc bị phai hỏng, ghé sát lại còn lờ mờ ngửi thấy mùi mốc thoang thoảng.
Loại vải này Đường Mật cũng không dám may áo lót mặc sát người, lỡ như mặc vào bị bệnh ngoài da thì làm sao?
Nàng vừa đặt xấp vải xuống, Tần Dung liền bước vào.
Hắn nhìn thấy xấp vải trên tay Đường Mật, thuận miệng hỏi một câu: “Vải ở đâu ra vậy?”
“Tam thẩm vừa mang tới,” Đường Mật mở xấp vải ra cho hắn xem, “Huynh thấy xấp vải này có thể dùng làm gì?”
Tần Dung liếc mắt một cái: “Mang về làm rèm cửa đi.”
“Đúng rồi, độ dài này làm một chiếc rèm cửa ngắn là vừa vặn!”
Phát hiện xấp vải này vẫn còn hữu dụng, Đường Mật lập tức vui vẻ gấp gọn gàng lại, định bụng lát nữa đem giặt thật sạch, sau đó may thành rèm cửa treo trong nhà.
Nàng sau đó hỏi: “Bây giờ huynh có rảnh không?”
“Có a.”
“Vậy huynh có thể đi cùng ta ra phố mua chút đồ không?”
Tần Dung mỉm cười đáp ứng: “Được a.”