Tần Liệt ôm bắp cải và cần tây bước vào bếp, thấy Liêu Trinh cũng ở đó, bước chân bất giác khựng lại.
“Sao cô lại tới đây?”
Liêu Trinh dịu dàng nói: “Ta sợ Mật nương quá vất vả, đặc biệt đến giúp nàng ấy một tay.”
“Ồ,” Tần Liệt nhìn Đường Mật, “Mấy thứ rau này để ở đâu?”
“Huynh mang rau ra giếng rửa sạch đi.”
“Ừ.” Tần Liệt ôm rau bước ra khỏi bếp, ngồi xổm bên giếng, nghiêm túc rửa rau.
Liêu Trinh đứng ở cửa nhìn ra ngoài, thấy hắn giống như một con gấu ngốc nghếch to xác, rửa cọng rau cũng cẩn thận từng li từng tí, sợ làm rách mất lá rau.
Nàng ta nhịn không được lên tiếng: “Trong hai tháng ta chăm sóc Liệt lang, ta không nỡ để chàng làm một chút việc nặng nào. Ăn mặc ở đi lại ta đều sắp xếp chu toàn cho chàng, chỉ sợ làm chàng có nửa điểm không vui.”
Đường Mật vừa gọt vỏ cà tím, vừa nói: “Người không biết còn tưởng cô đang nuôi con trai đấy.”
Liêu Trinh quay đầu nhìn nàng: “Ta cảm thấy không công bằng, ta đối xử tốt với chàng như vậy, chàng lại không để ta trong lòng. Cô sai bảo chàng xoay mòng mòng, chàng lại nhất mực nghe lời cô.”
“Nam nhân là thế đấy, tiện lắm.”
Liêu Trinh: “...”
Ánh mắt nàng ta lộ vẻ bất mãn: “Ta không cho phép cô nói Liệt lang như vậy.”
Đường Mật chậc một tiếng, chỉ là nói đùa một câu thôi mà, nàng ta đã bênh chằm chặp rồi.
“Ta coi huynh ấy là người nhà, trong nhà có việc cần huynh ấy giúp đỡ, chuyện này không phải rất bình thường sao? Sống qua ngày không phải đều như vậy ư? Việc nhà cùng nhau làm, cô thông cảm cho ta, ta bao dung cho cô, những ngày tháng như vậy mới được lâu dài.”
Liêu Trinh vẫn không hiểu.
“Trước khi đến đây, ta vẫn luôn tò mò cô là người như thế nào. Ta rất muốn biết, rốt cuộc là một nữ nhân xuất sắc đến mức nào, mới có thể khiến Liệt lang thề non hẹn biển không đổi thay. Nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô, ta lại phát hiện ngoài khuôn mặt xinh đẹp ra, cô chẳng có điểm gì đặc biệt xuất sắc. Nhất là thái độ đối với Liệt lang, cô quá tùy tiện, hoàn toàn không bằng tình cảm sâu đậm ta dành cho chàng.”
Đường Mật cười vô cùng vui vẻ: “Có thể khiến tình địch thừa nhận ta xinh đẹp, điều này chứng tỏ ta thật sự rất xinh đẹp nha, hahaha!”
Liêu Trinh: “...”
Nàng ta nói nhiều như vậy, trọng điểm là cái này sao?!
Nàng ta c.ắ.n răng: “Cô có thể nói chuyện đàng hoàng với ta được không?!”
“Ta rất đàng hoàng mà,” Đường Mật cười tít mắt, tâm trạng vô cùng tốt, “Cô khen ta xinh đẹp, ta vui vẻ cười một cái, chuyện này không phải rất bình thường sao!”
“Ta khen cô lúc nào? Hơn nữa, ta vừa rồi nói nhiều như vậy, là muốn nói rõ con người cô ngoài vẻ bề ngoài ra thì chẳng được tích sự gì!”
Đường Mật hớn hở nói: “Ta chỉ cần vẻ bề ngoài xinh đẹp là đủ rồi.”
Liêu Trinh đã không biết phải nói gì cho phải.
Nàng ta cảm thấy mình nói chuyện với Đường Mật căn bản là đàn gảy tai trâu, không thể giao tiếp nổi!
Lúc này Tần Liệt đã rửa rau xong.
Hắn bưng bắp cải và cần tây trở lại bếp: “Còn việc gì cần ta làm nữa không?”
Đường Mật thái cà tím đã gọt vỏ thành từng dải dài, xếp vào đĩa, thuận miệng nói: “Tiếp tục đi nhóm lửa đi.”
“Ừ.”
Tần Liệt ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên bếp, vừa nhét củi vào trong lò, vừa hỏi: “Cần lửa to hay lửa nhỏ?”
“Lửa to trước đi.” Đường Mật cho cà tím vào nồi, hấp cách thủy cho chín.
Liêu Trinh bước tới bên bếp, dịu dàng nói: “Liệt lang, vết thương của chàng vừa mới khỏi, vẫn cần phải tĩnh dưỡng cho tốt, việc ở đây cứ giao cho ta làm đi.”
Tần Liệt không nhúc nhích: “Cảm ơn, không cần đâu.”
Hắn từ chối dứt khoát lưu loát, Liêu Trinh lập tức đỏ hoe hốc mắt: “Ta đang xót xa cho chàng, rốt cuộc chàng có hiểu không hả?”
“Cô và ca ca cô hùa nhau lừa gạt ta, cũng là một cách xót xa cho ta sao?”
Liêu Trinh bị chặn họng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới: “Trước đây là ta làm sai, ta xin lỗi chàng, cầu xin chàng tha thứ cho ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Khi nào cô và ca ca cô rời đi, thì khi đó ta sẽ tha thứ cho cô.”
“Chàng!”
Liêu Trinh rất muốn nổi giận, nhưng lại sợ mình vừa nổi giận, sẽ đẩy Tần Liệt ra xa hơn.
Nàng ta đành phải cố nén cơn giận xuống, ngấn lệ nói: “Ta đối xử tốt với chàng thế nào, lẽ nào chàng không biết sao? Tại sao chàng thà bị nàng ta sai bảo xoay mòng mòng, cũng không nguyện tiếp nhận lòng tốt của ta dành cho chàng?”
Tần Liệt không cần suy nghĩ liền buột miệng thốt ra: “Bởi vì ta thích nàng.”
Nói xong chính hắn cũng sửng sốt.
Thực ra hắn không nghĩ đến chuyện này, nhưng cái miệng lại đi trước một bước thốt ra lời, giống như đó là bản năng của hắn vậy.
Liêu Trinh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, khóc lóc bỏ chạy.
Tần Liệt không quan tâm đến Liêu Trinh, hắn theo bản năng nhìn về phía Đường Mật, muốn xem phản ứng của nàng sau khi nghe lời tỏ tình của hắn.
Đường Mật nàng...
Nàng chẳng có phản ứng gì cả.
Nàng đang cắm cúi thái bắp cải, động tác vô cùng nhanh nhẹn, dường như căn bản không nghe thấy cuộc đối thoại giữa Tần Liệt và Liêu Trinh vừa rồi.
Tần Liệt không khỏi có chút hụt hẫng.
Bữa tối có La Hán Trai, cà tím xào tỏi, bắp cải xào tương, ba sợi xào chay và canh đậu phụ.
Vì đông người, giường sưởi không ngồi đủ, nên bữa tối đành phải dọn ra nhà chính.
Tần Mục đóng kín cửa sổ, đặt chậu than vào, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để thông khí. Than củi cháy rực rỡ, cộng thêm đông người, trong phòng dần dần ấm áp hơn đôi chút.
Huyền Thanh vừa thoăn thoắt và cơm thức ăn vào miệng, vừa lúng b.úng nói: “Lâu lắm rồi không được ăn cơm Mật nương nấu, mùi vị vẫn ngon như ngày nào!”
Tần Lãng nhét đầy thức ăn trong miệng, hùa theo hai tiếng: “Ngon ngon!”
Đường Mật dở khóc dở cười: “Mọi người ăn từ từ thôi, có ai giành với mọi người đâu.”
Tần Liệt thưởng thức thức ăn trong miệng, hương vị quen thuộc khiến hắn vô cùng an tâm, giống như con thuyền lênh đênh trên biển lớn đã lâu, cuối cùng cũng có thể cập bến đỗ lại.
Liêu Qua luôn cho rằng thức ăn muội muội nấu rất ngon, hắn vốn định mượn cơ hội này mỉa mai Đường Mật vài câu rồi tâng bốc muội muội mình lên. Nhưng khi nếm thử thức ăn Đường Mật làm, những lời mỉa mai đã chuẩn bị sẵn thế nào cũng không thốt ra khỏi miệng được.
Thực sự là quá ngon, căn bản không bới móc được chút khuyết điểm nào!
Hắn thậm chí còn hiểu được tại sao Tần Liệt lại thề non hẹn biển không đổi thay với Đường Mật. Nếu hắn gặp được một nữ nhân vừa xinh đẹp lại nấu ăn siêu ngon như vậy, hắn cũng không nỡ buông tay!
Liêu Trinh ăn rất chậm, mỗi miếng đều phải nhai rất lâu mới nuốt xuống được.
Những món ăn thơm phức trong mắt người khác, vào miệng nàng ta lại vừa đắng vừa chát, khó nuốt vô cùng.
Bởi vì nàng ta phát hiện, bản thân ngoài dung mạo không bằng Đường Mật, ngay cả tài nghệ nấu nướng cũng không bằng Đường Mật.
Ăn cơm xong, Đường Mật vào bếp đun nước, gọi Tần Liệt đi tắm.
Đi đường hai ngày trời, trên người chắc chắn hôi hám, bắt buộc phải tắm rửa sạch sẽ mới cho hắn lên giường ngủ.
Tần Trấn Việt muốn sắp xếp cho huynh muội Liêu gia đến ở nhờ nhà người khác trong thôn một đêm.
Nhưng Liêu Trinh không chịu.
Nàng ta cũng không biết mình mang tâm lý gì, tóm lại nàng ta cứ muốn ở lại, xem thử Đường Mật và Tần Liệt rốt cuộc chung sống với nhau như thế nào.
Tần Trấn Việt thấy thái độ nàng ta kiên quyết, liền không khuyên thêm nữa.
“Vậy đêm nay để Liêu cô nương ngủ một mình ở Đông phòng, Liêu công t.ử chen chúc với Nhị lang và Ngũ lang, ta đi ngủ tạm với Đại lang Tứ lang một đêm.”
Liêu Qua vội vàng rối rít cảm tạ.
Đường Mật vốn dĩ ngủ chung phòng với Tần Mục, nhưng vì Tần Mục đêm nay đặc biệt nhường phòng cho Tần Liệt, hắn sang phòng bên cạnh ngủ cùng Tứ lang và Tần phụ.
Đinh đoong! Thần trợ công huynh muội Liêu gia sắp lên sóng! Kính thỉnh mong chờ!