Bốn người cùng nhau đến huyện nha làm thủ tục sang tên cửa tiệm.
Sau khi làm xong thủ tục, Tần Dung đưa hai tấm ngân phiếu cho người chủ cũ của tiệm bánh ngọt: “Chỗ này là một trăm lượng, ngài cứ cầm lấy rồi trực tiếp đến tiền trang rút bạc là được.”
Người nọ nhận lấy ngân phiếu, vui vẻ rời đi.
Quách Trung cũng định đi, nhưng lại bị Tần Dung gọi giật lại.
“Quách thúc khoan hãy đi, lát nữa cùng chúng ta đến nhà đại bá ăn bữa cơm đi.”
Quách Trung ngẫm nghĩ một chút, đã lâu lão không gặp muội muội, nhân tiện ghé qua thăm muội muội cũng tốt, thế là lão gật đầu đáp ứng: “Được.”
Khi ba người bước ra khỏi huyện nha, vừa vặn chạm mặt một người quen cũ.
Người quen này không ai khác, chính là Tiêu Hồng Phi.
Lúc này trên người hắn nồng nặc mùi rượu, bước đi lảo đảo nghiêng ngả, nhìn qua liền biết đã uống không ít.
Lúc bước qua cửa, chân hắn vấp phải bậu cửa, cả người cứ thế ngã nhào xuống đất, ngã một cú “chó gặm bùn” vô cùng thê t.h.ả.m.
Nha dịch bên cạnh thấy thế, vội vàng chạy tới đỡ người lên.
Tiêu Hồng Phi thẹn quá hóa giận, hung hăng đá mạnh vào bậu cửa một cước: “Cái bậu cửa rách nát gì thế này? Xây cao như vậy, ai mà bước qua cho nổi?!”
Nha dịch kéo hắn sang một bên, nhỏ nhẹ khuyên can: “Tiêu công t.ử, sao giờ này ngài mới về? Hôm qua Tiêu chủ bạ và Tiêu phu nhân đã đi tìm ngài khắp nơi đấy!”
“Ta đến Vân Yên Các uống rượu, uống hơi nhiều một chút nên ngủ lại đó một giấc, hắc hắc hắc, cô nương ở đó quả thật rất xinh đẹp, da dẻ vừa trắng vừa mịn, sờ vào trơn tuột.”
Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Tiêu Hồng Phi đầy đắc ý, cười vô cùng ngông cuồng.
Nha dịch thầm oán thán trong lòng, cho dù cô nương ở đó có xinh đẹp đến mấy, ngài cũng đâu thể làm ăn được gì.
Người ngoài có thể không rõ, nhưng người trong huyện nha ai nấy đều biết, gốc gác nối dõi của Tiêu Hồng Phi đã bị người ta cắt đứt rồi, đừng nói là sinh con đẻ cái, ngay cả làm nam nhân cũng chẳng xong.
Tiêu Hồng Phi say quá rồi, không biết nha dịch đang nghĩ gì trong lòng, miệng hắn vẫn lải nhải nói hươu nói vượn.
Tần Trấn Việt nhìn thấy bộ dạng này của hắn, không khỏi nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ chán ghét.
Không ngờ Tiêu công t.ử từng hăng hái bừng bừng, nay lại biến thành bộ dạng này, xem ra ban đầu bảo Tam lang tránh xa hắn ra là một quyết định đúng đắn.
Tiêu Hồng Phi đi được hai bước, chợt phát hiện Tần Trấn Việt và Tần Dung đang đứng cách đó không xa.
Hắn híp mắt nhìn chằm chằm một lúc, bỗng nhớ ra: “Tu Ngọc! Hôm nay sao ngươi lại tới đây?”
Tần Dung: “Chúng ta đến làm chút chuyện.”
“Chuyện làm xong chưa? Xong rồi thì chúng ta đi uống một ly, ta mời ngươi đến Vân Yên Các uống rượu, rượu ở đó ngon, cô nương cũng đẹp, đảm bảo khiến ngươi hài lòng!”
Nói rồi Tiêu Hồng Phi định đưa tay kéo chàng.
Tần Dung né tránh bàn tay hắn: “Chúng ta còn có việc khác phải bận, Tiêu công t.ử đã say rồi, vẫn nên về nhà sớm đi, đừng để cha nương ngươi phải lo lắng.”
“Bọn họ thì có gì mà lo lắng? Bây giờ bọn họ chỉ hận không thể để ta biến mất cho khuất mắt thôi!”
Tiêu Hoằng Nghĩa nghe tin chạy tới vừa vặn nghe được câu cuối cùng, lập tức lên tiếng quát mắng: “Hồng Phi, câm miệng!”
Sau đó ông ta liền sai người giữ c.h.ặ.t Tiêu Hồng Phi, cưỡng chế lôi về nhà.
Tiêu Hoằng Nghĩa liếc nhìn hai cha con Tần gia, ánh mắt dừng lại trên người Tần Dung một lát, tựa như rắn độc, vô cùng âm lãnh.
Tần Dung làm như không thấy, chắp tay vái chào ông ta, thái độ rất đỗi bình tĩnh.
“Tiêu chủ bạ, năm mới tốt lành.”
Tiêu Hoằng Nghĩa hừ một tiếng, lạnh mặt phất tay áo bỏ đi.
Tần Trấn Việt nhíu mày: “Tam lang, trước đây con từng đắc tội với Tiêu chủ bạ sao?”
“Con không đắc tội ông ta.”
“Vậy ban nãy ông ta...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Có lẽ vì chuyện của Tiêu Hồng Phi, ông ta giận cá c.h.é.m thớt lên người con thôi.”
Tần Trấn Việt lắc đầu thở dài: “Ông ta không quản giáo tốt nhi t.ử, ngược lại đi trách cứ người khác, hạng người này làm quan phụ mẫu, thật là bất hạnh.”
Tần Dung đỡ ông bước qua bậu cửa: “Đừng lo lắng, ông ta không làm quan phụ mẫu được bao lâu nữa đâu.”
Tần Trấn Việt nghe không rõ: “Cái gì?”
“Không có gì, đường trơn trượt, cha đi chậm một chút.”...
Bọn họ đến nhà Tần Trấn Sơn ăn bữa cơm trưa, sau đó liền đường ai nấy về.
Trên đường về, Tần Dung tiện tay mua hai mươi quả lê đông lạnh, bỏ vào tay nải mang về.
Khi bọn họ về đến nhà thì trời đã chập tối, không gian xám xịt.
Cả nhà ngồi trên giường đất ăn xong bữa tối, Đường Mật dùng nước nóng ngâm tan lê đông lạnh, bưng ra cho mọi người cùng ăn.
Nước lê ngọt lịm thấm vào ruột gan, sinh tân giải khát, vô cùng ngon miệng.
Chuyện cửa tiệm đã bàn bạc ổn thỏa, tiếp theo phải nhanh ch.óng trang hoàng lại cửa tiệm.
Để tiện cho việc sửa sang, Tần Mục và Tần Liệt dọn đến ở nhà đại bá, hai huynh đệ mỗi ngày trời chưa sáng đã đến cửa tiệm làm việc, mãi đến khi trời tối mịt mới về.
Tần Trấn Sơn và Tần Ấn cũng đến phụ giúp.
Bọn họ mỗi ngày đi sớm về khuya, chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của nhị phòng và tam phòng nhà bên cạnh.
Tần Trấn Hà và Tần Trấn Hải lén lút đến tìm Tần Trấn Sơn, dò hỏi xem bọn họ mỗi ngày ra ngoài làm gì.
Tần Trấn Sơn nhả ra một ngụm khói, chậm rãi nói: “Nhà lão Tứ thuê một cửa tiệm trên trấn, Đại lang và Nhị lang đang sửa sang lại cửa tiệm, ta và A Ấn vừa hay rảnh rỗi không có việc gì, tiện thể đến giúp bọn chúng một tay.”
Tần Trấn Hà đã sớm biết chuyện nhà lão Tứ định mở tiệm, không ngờ nhà bọn họ lại thuê cửa tiệm nhanh đến vậy, trong lòng không khỏi tính toán.
Lão thử ướm lời: “Lão Tứ nói cửa tiệm nhà đệ ấy sau này sẽ nhờ đại ca đại tẩu giúp đỡ quản lý, nhưng đại ca đại tẩu chưa từng làm ăn buôn bán, không hiểu những mánh khóe quanh co trong đó, chi bằng để đệ đến giúp mọi người, đỡ cho mọi người phải đi đường vòng.”
Chưa đợi Tần Trấn Sơn lên tiếng, Quách thị bên cạnh đã giành nói trước: “Đa tạ ý tốt của lão Nhị, nhưng cửa tiệm này là của nhà lão Tứ, đệ ấy bảo ai đi quản lý thì người đó đi quản lý, chuyện này hai vợ chồng ta không dám tự làm chủ.”
Tần Trấn Hà nhíu mày, trong lòng sinh ra bất mãn, nam nhân đang bàn chính sự, một mụ đàn bà xen mồm vào làm gì? Thật không ra thể thống gì!
Nhưng đối phương là đại tẩu của lão, trước mặt đại ca, Tần Trấn Hà không tiện nói gì, đành đè nén sự bất mãn tiếp tục thuyết phục: “Đệ biết cửa tiệm là do lão Tứ quyết định, nhưng huynh là đại ca, chỉ cần huynh mở miệng, lão Tứ nhất định sẽ cân nhắc.”
Tần Trấn Sơn trầm mặc một lát, bỗng hỏi: “Chuyện này trước đây đệ đã nói với lão Tứ rồi phải không?”
“Nói thì nói rồi, nhưng lúc đó cửa tiệm còn chưa thuê được, bọn đệ cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, chưa bàn bạc kỹ lưỡng...”
Tần Trấn Sơn ngắt lời giải thích của lão: “Lúc đó thái độ của lão Tứ thế nào?”
“Đệ ấy bảo để sau này hẵng nói.”
“Vậy thì để sau này hẵng nói đi.”
Tần Trấn Hà sững sờ: “Hả?”
Tần Trấn Sơn lại rít một hơi t.h.u.ố.c lá, hàng chân mày trở nên mờ ảo trong làn khói: “Cứ đợi cửa tiệm mở ra rồi tính tiếp, chuyện đệ nói ta sẽ cân nhắc, thời gian không còn sớm nữa, các đệ đều về nghỉ ngơi đi.”
Đối phương đã hạ lệnh đuổi khách, Tần Trấn Hà đành ôm một bụng bất mãn rời đi.
Cùng đi với lão còn có Tần Trấn Hải.
Vừa bước ra khỏi cổng Đông viện, Tần Trấn Hà liền nhổ toẹt một bãi nước bọt, bực dọc c.h.ử.i rủa: “Cái thá gì chứ? Ta có lòng tốt muốn giúp đỡ, bọn họ lại coi ta như kẻ cắp mà đề phòng!”
Tần Trấn Hải mặt không cảm xúc: “Cả nhà lão Tứ chỉ tin tưởng đại ca đại tẩu, đệ ấy sẽ không để chúng ta nhúng tay vào chuyện cửa tiệm đâu.”
Tần Trấn Hà cười lạnh: “Ngày tháng còn dài, sau này có lúc bọn họ phải khóc!”
Tần Trấn Hải liếc nhìn lão: “Đệ muốn làm gì?”
“Huynh cứ chờ xem kịch vui đi!”