Võ Huyền Dịch đi qua đi lại trong sân, hàng chân mày kiếm nhíu c.h.ặ.t.
Tần Trấn Việt khuyên nhủ: “Mật nương cát nhân tự hữu thiên tướng, chắc chắn không sao đâu, ngài vào Tây phòng ngồi nghỉ một lát đi.”
“Không cần, ta muốn đợi ở đây.”
Lại qua một lúc, cửa nhà chính rốt cuộc cũng mở ra, Huyền Thanh và Đường Mật trước sau bước ra.
Võ Huyền Dịch vội vàng tiến lên đón, sốt sắng hỏi: “Niếp Niếp sao rồi? Con bé không sao chứ?”
Huyền Thanh: “Ngài yên tâm, nàng ấy không sao.”
“Vậy đứa bé trong bụng con bé…”
Huyền Thanh liếc nhìn Đường Mật bên cạnh, thấy ánh mắt nàng lộ vẻ lấy lòng, ông thở dài một hơi: “Mọi thứ đều bình an.”
Biết được hai mẹ con họ đều bình an vô sự, Võ Huyền Dịch thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài: “Vậy thì tốt, đa tạ đạo trưởng.”
Đường Mật cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà đạo trưởng không vạch trần lời nói dối của nàng.
Nàng cười híp mắt nói: “Mọi người đừng đứng ngây ra ngoài này nữa, đều vào trong nhà ngồi đi.”
Một đoàn người đi vào Tây phòng.
Tần Liệt đốt nóng giường đất, đầu giường đặt một ấm nước nóng, Võ Huyền Dịch được mời lên giường đất ngồi.
Ông sờ sờ chiếc giường đất ấm áp dưới m.ô.n.g, vô cùng mới mẻ: “Đây là giường ngủ của các ngươi sao? Thú vị thật đấy, ai nghĩ ra cách này vậy?”
Tần Liệt tự hào nói: “Là Mật nương nghĩ ra cách này đấy!”
Xét đến chuyện cộng thê, Võ Huyền Dịch không có lấy một chút hảo cảm nào với năm anh em Tần gia, nhưng vì không muốn làm khó Niếp Niếp, ông không tiện phát tác ngay trước mặt.
Ông làm như không nghe thấy lời Tần Liệt, chỉ nhìn Đường Mật, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Đường Mật rất bất đắc dĩ: “Cách này là trước đây con nghe người khác nói, con chỉ đưa ra ý tưởng ban đầu, là Tần đại ca và Nhị lang bọn họ nghĩ cách làm ra đấy ạ.”
Võ Huyền Dịch bật cười: “Niếp Niếp nhà ta thật thông minh!”
Tần Liệt bị ngó lơ có chút ngượng ngùng.
Hắn sờ mũi, thức thời bước ra khỏi Tây phòng.
Vừa ra khỏi cửa thì cửa phòng bên cạnh bị đẩy ra, lộ ra Tần Vũ đang ngồi trên xe lăn.
Vừa rồi Tần Vũ nghe thấy động tĩnh bên ngoài, đẩy cửa sổ nhìn ra, phát hiện là cha và các anh em của tức phụ đã về, ngoài ra còn có hai người lạ mặt.
Thấy Nhị ca ra ngoài, Tần Vũ khẽ giọng hỏi: “Trong nhà có khách đến sao?”
“Ừ, là cữu cữu của Mật nương đến.”
Tần Vũ rất bất ngờ: “Cữu cữu của Mật nương?”
Tần Liệt bước tới, kể lại quá trình Võ Huyền Dịch và Đường Mật nhận nhau một lượt.
Nghe xong lời kể của hắn, Tần Vũ không khỏi trầm mắt: “Với thân phận địa vị của Võ tướng quân, ngài ấy chắc chắn không thể chấp nhận việc Mật nương có năm người trượng phu phải không?”
Nhắc đến chuyện này, trong lòng Tần Liệt liền vô cùng phiền muộn bất an.
Hắn xắn ống quần lên, ngồi phịch xuống bậc cửa: “Võ tướng quân muốn chúng ta hòa ly với Mật nương.”
Tim Tần Vũ thắt lại: “Các huynh đồng ý rồi?”
“Đệ chắc chắn sẽ không đồng ý!” Tần Liệt không chút do dự nói, “Đệ là kẻ thô lỗ, không hiểu những đạo lý lớn lao đó, đối với đệ mà nói, thích một người, thì phải nghĩ đủ mọi cách để ở bên cạnh nàng ấy, mấy cái thuyết pháp yêu nàng thì phải buông tay cho nàng tự do, căn bản đều là nói rắm.”
“Vậy những người khác thì sao? Đại ca và Tam ca có thái độ thế nào?”
Tần Liệt bĩu môi: “Con người Đại ca đệ còn không biết sao, huynh ấy chính là một người hiền lành, tai mềm, người ta nói vài câu cầu xin, Đại ca liền mềm lòng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy huynh ấy đã đồng ý từ bỏ Mật nương rồi sao?”
“Cái đó thì chưa, Đại ca nói phải suy nghĩ thêm, Võ tướng quân cho chúng ta hai ngày để suy nghĩ,” Tần Liệt quay đầu nhìn Tứ lang đang ngồi trên xe lăn, “Tứ lang, đệ hẳn là đứng cùng chiến tuyến với ta chứ? Đệ chắc chắn sẽ không đồng ý buông tay để Mật nương đi phải không?”
“Bây giờ quan trọng nhất không phải là chúng ta có nguyện ý buông tay hay không, mà là Mật nương có nguyện ý ở lại hay không.”
“Mật nương là tức phụ của chúng ta, nàng ấy nhất định nguyện ý ở lại!”
Tần Vũ tự giễu cười: “Chưa chắc đâu, Mật nương từ khi gả vào nhà chúng ta, vẫn luôn rất kháng cự việc trở thành cộng thê, nay cữu cữu của nàng ấy tìm đến cửa, nàng ấy chắc chắn sẽ rất vui vẻ theo cữu cữu về nhà.”
“Mật nương mới không phải người như vậy!” Tần Liệt rất không vui, “Trước đây nàng ấy không nguyện ý ở lại, là vì nàng ấy không hiểu chúng ta, trải qua khoảng thời gian chung sống này, nàng ấy chắc chắn đã chấp nhận chúng ta rồi. Hơn nữa, nàng ấy đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, trong bụng đã có đứa con của chúng ta, cho dù là vì đứa bé, nàng ấy cũng sẽ không rời xa chúng ta đâu.”
“Huynh nói cái gì? Mật nương m.a.n.g t.h.a.i rồi? Là con của ai? Mấy tháng rồi?”
Tần Liệt bị một tràng câu hỏi dồn dập của hắn đập cho hơi choáng váng, một lúc sau mới nói: “Ta cũng không biết đứa bé trong bụng Mật nương là của ai, tóm lại chắc chắn là giống của anh em chúng ta, nghe nói hình như là hơn một tháng rồi thì phải.”
Giọng Tần Vũ khẽ run rẩy: “Chuyện này là thật sao?”
“Chắc là thật đấy, vừa rồi đạo trưởng bắt mạch cho Mật nương, nói là mẹ tròn con vuông.”
Qua hồi lâu, Tần Vũ khẽ bật cười, cười đến mức khóe mắt cũng nhuốm màu đỏ ửng, thoạt nhìn như thể bất cứ lúc nào cũng có thể khóc òa lên.
Tần Liệt bị dọa sợ, vội hỏi: “Đệ không sao chứ? Cho dù đứa con đầu lòng của Mật nương không phải của đệ, đệ cũng đừng khóc chứ!”
“Ta đây là vui mừng, bất luận đứa con đầu lòng của nàng ấy là của ai trong số anh em chúng ta, chỉ cần nàng ấy nguyện ý ở lại, ta đều nguyện ý coi đứa bé của nàng ấy như con ruột.”
Tần Vũ thực ra rất không thích trẻ con, đối với hắn mà nói, trẻ con đồng nghĩa với vô vàn rắc rối bất tận.
Nhưng đứa bé là sợi dây liên kết quan trọng nhất để duy trì một gia đình.
Chỉ cần có đứa bé, Đường Mật và năm anh em bọn họ sẽ bị trói c.h.ặ.t vào nhau, rất khó để tách rời.
Tần Liệt tỏ vẻ tán đồng: “Mật nương bình thường tình cảm tốt nhất với Đại ca và Tam lang, đứa bé trong bụng nàng ấy nói không chừng là của một trong hai người bọn họ, nhưng bất luận là của ai, ta đều rất vui.”
“Huynh sang nhà họ Triệu hàng xóm mua hai con gà đi, lát nữa hầm canh gà cho Mật nương bồi bổ thân thể.”
“Được, ta đi mua ngay đây.”
Tần Liệt hớn hở rời đi.
Tần Vũ xoay xe lăn đến trước tủ, kéo cửa tủ ra, lấy từ bên trong ra một xấp vải bông mịn mềm mại.
Những tấm vải bông này rất mịn màng, dùng để may áo lót cho trẻ con là tốt nhất.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve tấm vải bông, cũng không biết đứa bé là nam hay nữ, nếu là một bé gái, chắc chắn sẽ xinh đẹp đáng yêu giống hệt Mật nương…
Tần Dung và Tần Lãng dọn bữa trưa đã làm xong lên bàn trên giường đất.
Đường Mật đặc biệt bảo Tần Lãng xuống hầm lấy Thạch Lựu Tửu ra, nàng rót cho Võ Huyền Dịch và Huyền Thanh mỗi người một ly rượu, cười híp mắt nói: “Cữu cữu, đây là Thạch Lựu Tửu do chính tay con ủ, người nếm thử xem.”
Võ Huyền Dịch bưng ly rượu lên nếm thử một ngụm, loại rượu này vị hơi ngọt, nhưng cảm giác nơi đầu lưỡi rất thuần hậu, dư vị kéo dài.
Ông bất giác khen một tiếng: “Rượu ngon!”
Loại Thạch Lựu Tửu này quả thực là rượu ngon hiếm thấy, Võ Huyền Dịch vốn là người yêu rượu, lúc này càng thích đến không buông tay được.
Huyền Thanh thì càng khỏi phải nói, ngày thường cứ chằm chằm nhìn mấy vò rượu dưới hầm đã lâu, nay rốt cuộc cũng có cơ hội được uống nó, ông đương nhiên phải uống cho thỏa thích.
Hai người ngay cả thức ăn cũng ít đụng đũa, chỉ mải mê uống rượu.
Chẳng mấy chốc đã uống cạn sạch cả bình rượu.
Nồng độ của Thạch Lựu Tửu không cao, nhưng hậu vị lại khá mạnh, Võ Huyền Dịch có chút say rồi, A Hâm dìu ông sang phòng bên cạnh nằm nghỉ ngơi.
Đợi Võ Huyền Dịch và A Hâm vừa đi, Tần Dung rốt cuộc không kìm nén được nữa, mở miệng hỏi: “Mật nương, muội thực sự m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?”