Đào Ngũ nương rất tò mò: “Muội quen biết tiểu thiếp nhà Trần viên ngoại sao?”
Đường Mật không muốn đem những chuyện cũ rích mục nát đó ra nói, dùng hai câu nói đơn giản lướt qua: “Ừm, nhà ông ta có một tiểu thiếp là từ Đông Hà Trang chúng ta gả đi, nhà mẹ đẻ ả họ Vương, có chút xích mích với nhà ta.”
“Vậy sau này ta có cơ hội, lại giúp muội nghe ngóng chuyện nhà Trần viên ngoại một chút, nếu có tin tức mới, ta lại đến báo cho muội.”
“Không cần đâu, ta và nhà bọn họ không thân, không muốn đi hóng hớt chuyện này.”
Đào Ngũ nương lại cười híp mắt nói: “Dù sao cũng rảnh rỗi buồn chán mà, luôn phải tìm chút chủ đề để nói chuyện chứ.”
Nói trắng ra chính là tâm hồn hóng hớt của nàng ta đang quấy phá.
Đường Mật hết cách với nàng ta, bất đắc dĩ cười nói: “Tùy tỷ vậy.”
“Đúng rồi, lô hàng lần trước ta lấy từ chỗ muội đã bán hết sạch rồi, muội định khi nào làm lô hàng thứ hai a?”
“Không vội, hạt kê dùng để làm phấn son vẫn chưa ngâm xong, ít nhất cũng phải đợi thêm cả tháng nữa đi.”
“Trong số những nữ quyến từng mua phấn son trước đây, có rất nhiều người gửi thư cho ta, nhờ ta giúp mua thêm nhiều Ngọc Diện Bạch Chi Cao và Phấn Hoa Đào. Đặc biệt là Ngọc Diện Bạch Chi Cao, sau khi thêm hương liệu vào trở nên càng được hoan nghênh hơn, bọn họ hy vọng muội có thể làm thêm một ít phấn son có mùi thơm.”
Những nữ quyến đó toàn bộ đều xuất thân từ gia đình phú quý, vốn đã không thiếu tiền, phấn son Đường Mật làm ra có thể khiến bọn họ trở nên xinh đẹp hơn, bọn họ tiêu tiền tiêu đến tâm cam tình nguyện.
Đường Mật cười khổ: “Ta cũng rất muốn làm thêm nhiều Ngọc Diện Bạch Chi Cao có mùi thơm, nhưng hương liệu nhà ta không còn lại bao nhiêu nữa.”
“Hương liệu hết rồi thì đi mua thêm a.”
“Gia đình bình dân nhỏ bé như chúng ta, biết đi đâu mua hương liệu đây?”
Đào Ngũ nương nghiêm túc suy nghĩ một chút: “Ta ngược lại có thể mua được hương liệu, nhưng thị trường hương liệu ở địa phương rất hạn chế, cho dù chúng ta ra giá cao thu mua, cũng chỉ có thể mua được rất ít hương liệu, căn bản không đủ cho muội tiêu hao. Cách tốt nhất vẫn là đi nói chuyện với Tào Vận Thương Hội một chút, nhờ bọn họ giúp đỡ đi xuống phía nam thu mua hương liệu, bọn họ thường xuyên phái thuyền buôn xuống phía nam thu mua hàng hóa, thỉnh thoảng cũng sẽ giúp một số khách quen tiện đường mang theo chút hàng hóa nhỏ.”
Tào Vận Thương Hội? Đường Mật rất nhanh đã nhớ tới huynh muội Liêu gia, trong lòng vô cùng vướng mắc.
Nàng đời này kiếp này cũng không muốn gặp lại huynh muội Liêu gia nữa.
Đường Mật: “Chuyện này để sau hẵng nói đi.”
Đậu Đậu ngủ dậy rồi, mở mắt ra vươn hai cánh tay về phía Đào Ngũ nương, trong miệng phát ra tiếng kêu oa oa.
Đào Ngũ nương lập tức đem những chuyện vừa trò chuyện ném ra sau đầu, vươn tay bế con trai lên, dịu dàng dỗ dành: “Đậu Đậu ngoan nào, a nương ở đây.”
Đậu Đậu nằm sấp trong lòng nương thân, cảm nhận được hơi thở quen thuộc trên người nàng ta, thằng bé lập tức yên tĩnh lại.
Đào Ngũ nương ôm con trai đứng dậy: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta về trước đây, sau này có thời gian lại đến tìm muội chơi nhé.”
Đường Mật đích thân tiễn mẹ con bọn họ ra khỏi cổng viện.
Đào Ngũ nương ôm con trai ngồi vào trong xe ngựa, đợi đến khi xe ngựa đi xa, Đường Mật lúc này mới thu hồi tầm mắt, xoay người trở về nhà.
Nàng không về phòng mình, mà bước vào căn phòng Tần Mục đang ở.
Tần Mục đang nằm trên giường nghỉ ngơi nhìn thấy nàng tới, lập tức giãy giụa ngồi dậy: “Vừa rồi trong nhà có khách đến sao?”
“Vâng, là Đào Ngũ nương nhà Chu lão gia tới,” Đường Mật đỡ hắn ngồi ngay ngắn, tiện tay nhét một chiếc gối mềm ra sau lưng hắn, “Tỷ ấy lần này đem theo cả con trai tới, con trai tỷ ấy tên là Đậu Đậu, lớn lên rất đáng yêu.”
“Muội nếu thích Đậu Đậu, sau này có thể qua lại nhiều hơn với Đào Ngũ nương.”
Đường Mật ngồi xuống mép giường, tự mình nói: “Nếu là con của chính mình, muội nghĩ muội sẽ càng thích hơn.”
Tần Mục sửng sốt.
Đường Mật: “Khi nào chúng ta viên phòng?”
Viên, viên phòng?!
Tần Mục bị dọa không nhẹ: “Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại muốn viên phòng?”
“Chúng ta là phu thê, viên phòng không phải là chuyện rất bình thường sao? Hơn nữa, muội nếu muốn có con, thì chắc chắn phải viên phòng với các huynh.”
“Nhưng muội thế này cũng quá đột ngột rồi…”
“Chuyện này thì có gì mà đột ngột? Chúng ta đều thành thân nửa năm rồi, thời gian dài như vậy còn chưa đủ để huynh chấp nhận muội sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không phải, ta không phải ý này,” Tần Mục vội vàng giải thích, “Nếu muội thật lòng nguyện ý viên phòng với chúng ta, chúng ta đương nhiên là cầu còn không được, ta chỉ là sợ muội sẽ hối hận.”
Đường Mật vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Con người muội một lời đã nói ra ngựa gỗ khó đuổi, tuyệt đối sẽ không hối hận.”
“…”
“Muội vốn dĩ định dành đứa con đầu lòng cho huynh, nhưng huynh bây giờ trên người có thương tích, không tiện làm vận động mạnh. Nay A Hâm ở bên cạnh chằm chằm nhìn ngó, muội không thể kéo dài quá lâu nếu không sẽ lộ tẩy, cho nên muội quyết định dành đứa con đầu lòng cho Tam lang hoặc Tứ lang.”
Tần Mục không nhịn được hỏi: “Tại sao là Tam lang hoặc Tứ lang? Nhị lang không được sao?”
“Huynh ấy quá thô bạo, muội sợ bản thân không chịu nổi sự tàn phá của huynh ấy.”
Tần Mục nhớ tới tính tình nóng nảy của Nhị lang, cảm thấy sự lo lắng của Đường Mật không phải không có lý, lần đầu tiên của phụ nữ vẫn là tìm một đối tượng tính tình ôn hòa sẽ ổn thỏa hơn.
“Vậy Ngũ lang thì sao?”
Đường Mật không cần suy nghĩ liền một ngụm từ chối: “Tuổi còn quá nhỏ, muội không xuống tay được.”
“…”
Tần Mục ho nhẹ hai tiếng: “Vậy muội chuẩn bị làm thế nào để chọn ra một người trong số Tam lang và Tứ lang làm đối tượng viên phòng lần đầu?”
Nhắc đến chuyện này, Đường Mật cuối cùng cũng có chút ngượng ngùng: “Chuyện này phải xem tố chất thân thể của bọn họ.”
“Nếu chỉ bàn về tố chất thân thể, chắc chắn là Tam lang khỏe mạnh cường tráng hơn.”
Ánh mắt Đường Mật lảng tránh: “Không, muội chỉ không phải là phương diện này…”
“Vậy là phương diện nào?”
Đường Mật không chịu nói tiếp nữa.
Dưới ánh mắt tràn đầy nghi hoặc của Tần Mục, Đường Mật bước ra khỏi phòng, đến Tây phòng tìm Tần Vũ đang xem y thư.
Nhìn thấy nàng tới, Tần Vũ đặt y thư xuống, nhạt giọng hỏi: “Có việc gì?”
Đường Mật bước đến trước mặt hắn, lấy hết can đảm hỏi: “Muội có thể hỏi huynh một chuyện được không?”
“Muội nói đi.”
Đường Mật sáp đến trước mặt hắn, đặc biệt nhỏ giọng hỏi: “Huynh phương diện đó có bình thường không?”
“Phương diện nào?”
Đường Mật vươn ngón tay ra, chỉ vào một bộ vị nào đó dưới bụng hắn: “Chính là chỗ này, chức năng bình thường chứ?”
“…”
Qua một lúc lâu, Tần Vũ mới gằn từng chữ một nặn ra bốn chữ: “Đương, nhiên, bình, thường!”
Người phụ nữ này là có ý gì?
Nàng đang nghi ngờ năng lực làm đàn ông của hắn sao?!
Đường Mật sờ sờ mũi, ngượng ngùng nói: “Đừng tức giận mà, muội thấy huynh bình thường luôn ngồi xe lăn, cho nên có chút lo lắng huynh không thể viên phòng.”
Tần Vũ sửng sốt: “Muội muốn viên phòng với ta?”
“Là có suy nghĩ này, nhưng muội vẫn đang trong quá trình cân nhắc.”
Giọng nói của Tần Vũ rất nhẹ: “Ta tưởng người muội cân nhắc đầu tiên nên là đại ca…”
“Muội quả thật là nghĩ đến Tần đại ca đầu tiên, nhưng huynh ấy bây giờ trên người có thương tích, chuyện viên phòng này vẫn là đợi sau này hẵng nói đi.”
“Vậy Nhị ca và Tam ca…”
“Nhị lang thì thôi đi, tên đó thô bạo lắm, còn phải dạy dỗ thêm, còn về phần Tam lang…” Đường Mật nghiêng đầu, “Muội cũng vẫn đang cân nhắc, tóm lại không phải huynh ấy, thì là huynh.”