Loạn Khuyết

Chương 1: 1



1

 

“Mẫu… Mẫu thân.”

 

Thấy ta đứng ngẩn người trước tấm biển Đông cung, cậu bé vốn cố tỏ ra trầm ổn lập tức kéo lấy tay áo ta, hàng mi dài run rẩy bất an.

 

“Người vẫn còn oán hận phụ thân sao? Nhưng muội muội rất nhớ người, Huyên nhi cũng rất nhớ người. Xin người đi thăm muội ấy. Huyên nhi đã lớn rồi, muội muội cũng rất ngoan, người đừng bỏ chúng ta, được không?”

 

Đứa trẻ này môi hồng răng trắng, dáng vẻ cẩn trọng dè dặt khiến tim ta chợt se lại.

 

Ta tự nhận mình chẳng phải người lương thiện gì, cũng chưa từng có lòng trắc ẩn.

 

Chỉ riêng đứa trẻ này.

 

Ánh mắt đối diện với nó trong khoảnh khắc ấy.

 

Sự mềm yếu thoáng qua trong lòng như cơn mưa ẩm ướt đầu xuân, cảm giác nặng nề đè ép khiến ta suýt không thở nổi.

 

Nhưng nó tên là Huyên.

 

Nghe thấy cái tên này.

 

Giống như bị người ta dội một chậu nước lạnh, thần trí ta chợt tỉnh táo hẳn, động tác an ủi nó khựng lại giữa không trung.

 

Quả đúng vậy.

 

Đứa trẻ này cử chỉ cao quý phi phàm, toàn thân ăn mặc nhìn qua đã biết không phải hạng danh môn quyền quý bình thường.

 

Lẽ ra ta phải nhận ra từ sớm.

 

Cả hoàng thành, đứa trẻ tên Huyên chỉ có một.

 

Đích trưởng t.ử của đương kim Thái t.ử và vị Thái t.ử phi đã qua đời.

 

Tạ Huyên.

 

2

 

Ta theo bản năng rút tay về, dường như lại trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập đứa trẻ này.

 

Khiến vị kim chi ngọc diệp được muôn người tôn sùng vây quanh kia lập tức đỏ hoe mắt.

 

Nhưng ta thực sự không dám có thêm bất kỳ động tác nào.

 

Phụ mẫu quyền thế ngút trời của nó, là điều cấm kỵ mà người trong kinh thành ai ai cũng biết.

 

Thái t.ử Tạ Kinh Đàn tàn bạo vô nhân, khi thế yếu thì giấu tài, thao túng quyền thuật suốt hơn mười năm.

 

Một sớm công thành, giam huynh, ép phụ, cưỡng đoạt thê t.ử của huynh trưởng, là bạo quân nắm thực quyền của Đại Sở.

 

Thái t.ử phi Tiêu Trường Doanh, nữ nhi duy nhất của Tiên Định Quốc Công, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng dưới gối hoàng hậu là cô mẫu.

 

Tuổi trẻ thành danh, tài hoa tuyệt thế, rực rỡ như nhật nguyệt, danh động kinh hoa.

 

Vốn là vị hôn thê thanh mai trúc mã của hoàng trưởng t.ử Tương Vương, lại bị cưỡng đoạt, giam cầm nơi Đông cung.

 

Lang tài nữ sắc, lại thành oán ngẫu trời sinh.

 

Dằn vặt lẫn nhau, lưỡng bại câu thương.

 

Bốn năm trước, Tương Vương mưu phản, khi sắp binh bại, Tiêu thị hạ độc Thái t.ử, nhân lúc Tạ Kinh Đàn nguy kịch mà trốn đến Cẩm Châu, lao vào vòng tay Tương Vương.

 

Biên quan chiến hỏa thiêu đốt suốt ba ngày ba đêm.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Cẩm Châu bị san bằng, Tương Vương c.h.ế.t, Tiêu thị cũng băng.

 

Để giữ thể diện hoàng gia, Thái t.ử đem toàn bộ tội lỗi quy hết lên đầu Tương Vương, Tiêu thị được an táng theo lễ nghi Hoàng hậu, coi như quốc tang.

 

Năm ấy, trưởng t.ử Tạ Huyên mới vừa tròn ba tuổi, tiểu nữ nhi Tạ Chiêu còn chưa đầy sáu tháng.

 

Những ân oán tình thù xảy ra trong Đông cung truyền ra dân gian, bị thêm mắm dặm muối, đổi tên đổi họ, trở thành chuyện trà dư t.ửu hậu khiến bá tánh vừa thở dài vừa hiếu kỳ.

 

Có người nói Tiêu thị là hồng nhan họa thủy, cho rằng nàng lấy sức một mình làm loạn an bình của hoàng gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cũng có người than rằng mỹ nhân như bèo nổi, dù có xuất thân cao quý đến đâu, cũng khó tránh khỏi trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh quyền của hoàng tộc.

 

Nhưng trong vô số câu chuyện bị biên soạn, sửa đổi, âm thầm truyền tụng ấy, điều duy nhất không đổi.

 

Là sự chán ghét của Tiêu Trường Doanh đối với vị Thái t.ử điện hạ kia.

 

Nàng đại khái thật sự hận hắn đến tận xương tủy.

 

Vinh hoa phú quý không mê hoặc được nàng, cốt nhục thân sinh cũng không trói buộc được nàng.

 

Thà c.h.ế.t, cũng phải rời khỏi hắn.

 

Đứa trẻ đáng thương này vẫn chưa biết, mẫu phi mà nó ngày đêm mong nhớ sẽ không bao giờ trở lại nữa.

 

Nhưng đáng thương hơn cả… là ta.

 

Ta vốn xuất thân hàn môn, thân phận lại càng thêm khó xử so với các tỷ muội trong tộc.

 

Có thể được gả cho thế t.ử Tĩnh An hầu, chẳng qua là vì gương mặt này của ta, giống hệt người trong lòng mà thế t.ử yêu mà không được.

 

Bí văn trong phủ, thế t.ử Vệ Xước đại nghịch bất đạo, si tình một vị cung phi.

 

Đến tận hôm nay.

 

Bị đứa trẻ trong lòng ôm c.h.ặ.t lấy eo, gọi một tiếng “mẫu thân”, ta mới chợt tỉnh ngộ.

 

Hóa ra cung kia… là Đông cung.

 

Mà vị phi kia… chính là Thái t.ử phi hồng nhan bạc mệnh.

 

3

 

Tạ Huyên thất thố như vậy, mà đám bộc tùng thị vệ bên cạnh lại không một ai dám tiến lên khuyên can.

 

Ta hạ mắt xuống.

 

Thái t.ử Tạ Kinh Đàn vốn đã khát m.á.u thành tính, xem mạng người như cỏ rác, lại còn bị người đầu gối tay ấp phản bội, càng trở nên lạnh lùng vô tình.

 

Những năm này, không ít quý nữ danh môn muốn dựa vào việc bắt chước Tiêu Trường Doanh để tiến vào Đông cung.

 

Kết cục thường cũng giống như nàng, hồng nhan bạc mệnh.

 

Ta không hiểu, vì sao họ lại cho rằng một người bạc tình như Thái t.ử, sẽ đối với một nữ nhân từng phản bội mình mà nhớ mãi không quên.

 

Rõ ràng cả Đông cung đều kiêng kỵ không dám nhắc tới Tiêu thị, ngoài hai đứa trẻ kia, Thái t.ử căm ghét tất cả những gì liên quan đến nàng.

 

Lùi một vạn bước mà nói, cho dù Tạ Kinh Đàn thật sự si tình đến mức ấy.

 

Chỉ e càng không thể dung thứ hàng giả.

 

Cũng giống như thế t.ử Vệ Xước.

 

Ở hầu phủ, ta cùng lắm chỉ chịu vài ánh mắt lạnh nhạt.

 

Nhưng nếu lúc này không rời đi, e rằng ta sẽ không thấy được ánh bình minh ngày mai.

 

Ta khẽ nói: “Điện hạ, thiếp thân từ nhỏ sinh trưởng ở Dũ Châu, không phải mẫu thân ruột của người…”

 

Khóe mắt hắn càng lúc càng đỏ, vội vã cắt ngang lời ta, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay ta:

 

“Người không muốn nhận ta sao?”

 

“Ta…”

 

Chưa kịp trả lời, thân thể nó bỗng cứng đờ, sững sờ trong chốc lát, rồi khó tin cúi đầu, nâng lên bàn tay ta đầy vết nứt do lạnh và vết m.á.u.

 

Gió nhẹ thổi qua, vén tóc mai, để lộ vết sẹo nơi gò má bên của ta.

 

“Ai làm ra chuyện này?”