Cuối cùng cũng có người không nhịn nổi.
“Thái t.ử điện hạ, gần đây bệ hạ bệnh nguy, mắt thấy giang sơn sắp đổi chủ, lại thêm kinh thành lời đồn nổi lên khắp nơi, khiến lòng người hoang mang. Hôm nay quần thần tụ hội tại đây, ngài chẳng lẽ không nên cho thiên hạ một lời giải thích sao?”
Tạ Kinh Đàn lười biếng nâng mí mắt:
“Đã biết là lời đồn, còn đến hỏi cô đòi giải thích. Lý khanh, ngươi hồ đồ rồi sao?”
Binh bộ Thượng thư Lý Dự Tiết hít sâu một hơi:
“Rốt cuộc có phải là lời đồn hay không, điện hạ rõ hơn chúng thần.”
“Ái thiếp của ngài là thê t.ử của thế t.ử Vệ hầu, thiên hạ đều biết. Quân đoạt thê của thần, vốn đã trái với triều cương. Nghe nói ngài còn lệnh Đông cung gọi nàng là Thái t.ử phi, để Giang thị lấy thân phận di cô của Định Quốc công.”
“Tiêu gia bốn đời tam công, từng xuất sáu vị đế hậu, Định Quốc công vì Đại Sở dẹp loạn phương Nam, phu thê cùng t.ử trận, chỉ để lại một nữ nhi.”
“Thái t.ử phi chín tuổi hiến kế giải nạn hạn ở Giang Bắc, mười bốn tuổi kế thừa nghiệp cha thu phục đất Bắc Nhung. Từ khi gả cho ngài làm phi, chưa từng có sai lầm. Thế nhân nói nàng là hồng nhan họa thủy, sự thật ra sao, ngài và chúng thần đều rõ.
“Tiêu thị cả nhà trung liệt, với giang sơn xã tắc công lao không thể xóa nhòa. Ngài sao có thể vì tư d.ụ.c của bản thân mà nh.ụ.c m.ạ nàng như vậy?”
Tạ Kinh Đàn chăm chú nhìn ông ta, không khí trong điện như đông cứng thành băng.
Yên lặng kéo dài rất lâu, không một ai dám ngẩng đầu.
“Chư vị khanh gia, đều cùng ý với Lý đại nhân?”
Không ai đáp.
“Xem ra lời của Lý đại nhân, không hợp lòng người lắm a…”
“Điện hạ!”
Tạ Kinh Đàn quay đầu theo tiếng gọi, là Vệ Xước.
Hắn cười, ánh mắt đầy ý vị: “Hóa ra là thế t.ử Vệ hầu, lâu ngày không gặp, cô còn tưởng ngươi c.h.ế.t rồi chứ.”
Vệ Xước như không nghe thấy, giọng điệu cung kính, lưng thẳng tắp:
“Từ khi ngài kế nhiệm vị trí Thái t.ử đến nay, danh tiếng tàn bạo lan rộng, triều đình trên dưới lòng người hoang mang, dám giận mà không dám nói.”
“Chúng thần không cầu nhiều, chỉ mong giang sơn ổn định, chính sự thanh minh. Nhưng nếu ngài cứ mải mê tư tình, e rằng khó an định triều cục.”
Nụ cười nơi khóe môi Tạ Kinh Đàn càng lúc càng sâu:
“Theo lời thế t.ử, cô nên làm thế nào?”
“G.i.ế.c Giang thị, để chấn chỉnh lòng người.”
Bắt đầu từ nữ nhân của hắn.
Từng chút một phá vỡ giới hạn của hắn, bào mòn uy nghiêm của hắn, cướp đoạt quyền lực của hắn.
Nếu lúc này Tạ Kinh Đàn gật đầu, bước ra hôm nay sẽ chỉ là một con rối.
Tạ Kinh Đàn cười đầy châm biếm:
“Thế t.ử đúng là… đại nghĩa diệt thân. Nếu cô nhất quyết không g.i.ế.c, ngươi lại có thể làm gì?”
Lông mi Vệ Xước khẽ động, mặt không cảm xúc.
“Vì thiên hạ thái bình, xin thứ cho chúng thần không thể hiệu trung với điện hạ. Xin điện hạ g.i.ế.c Giang thị.”
Vừa dứt lời, phía sau hắn đồng loạt quỳ rạp.
“Xin điện hạ g.i.ế.c Giang thị.”
“Thiên hạ thái bình.”
Tạ Kinh Đàn khịt cười: “Hay cho một câu thiên hạ thái bình. Đã vì thiên hạ thái bình, vậy thì đi c.h.ế.t đi, lấy thân tuẫn quốc rồi lại cược xem cô có quay đầu hay không. Bắt đầu từ ai trước?”
Những cái đầu cúi sát đất càng lúc càng thấp.
“Điện hạ!”
“Vệ thế t.ử.”
Tạ Kinh Đàn ngắt lời hắn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nếu cô ngay cả nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được, thì quyết không dám sống tạm trên đời này, huống chi còn mặt dày vô sỉ đứng trên triều đường mà nói những lời đường hoàng.”
Bị chọc trúng tâm sự, Vệ Xước nghiến c.h.ặ.t răng.
“Điện hạ cố chấp không tỉnh ngộ, chúng thần vô cùng đau lòng, đành phải lập tân quân!”
Vừa dứt lời.
Trong tế đàn, vô số binh sĩ cầm kiếm lao ra, vây quanh trước điện.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngoài tế đàn, tiếng giáp sắt va chạm vang lên từ xa đến gần, ban đầu lẻ tẻ, rồi như sấm rền.
Từng bước, từng bước nặng nề giáng xuống nền đá xanh, chấn động khiến đèn cung dưới hành lang khẽ rung.
Tạ Kinh Đàn vẫn ung dung tự tại: “Vệ thế t.ử đây là muốn mưu phản?”
Đến mức này, cũng không cần giả vờ nữa.
“Tạ Kinh Đàn, luận hiền luận trưởng, ngôi vị hoàng đế này vốn cũng không đến lượt ngươi ngồi!”
“Vậy thì thật không khéo, bất luận là hiền hay trưởng, đều đã bị cô dọn sạch rồi. Hay là…”
Tạ Kinh Đàn cười, chuyển ánh mắt sang Tề vương:
“Ngũ hoàng huynh, cũng muốn ngồi vị trí của cô sao?”
Tạ Kinh Sí vừa nghe hắn nói liền rợn cả sống lưng, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
“Thần… thần nào dám?”
Những năm qua, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu hắn liền hiện lên cảnh năm xưa Tạ Kinh Đàn hành hạ huynh trưởng.
Tiêu Trường Doanh vừa chôn cất chưa đầy bảy ngày, kinh thành đã thêm hơn trăm ngôi mộ.
Máu ở phủ nhị ca nhiều đến vậy, đặc đến vậy, đều là dấu vết hắn tự giãy giụa.
Hắn tận mắt chứng kiến, Tạ Kinh Đàn đã từng bước từng bước cắt người thành nhân trệ, bình thản như không mà xua đuổi như heo ch.ó.
Nhị ca đến c.h.ế.t vẫn còn sám hối.
Nhưng Tạ Kinh Đàn đã nói gì?
Hắn như một công t.ử phong nhã, nửa quỳ xuống, lấy đi b.úi tóc trên đầu nhị ca.
Dung mạo như ngọc, lời nói lại như ác quỷ địa ngục.
“Mẫu phi của cô c.h.ế.t rồi, mẫu phi của nhị ca lấy xương chân của nàng làm trâm cài tóc tặng nhị ca. Nay nhị ca cũng sắp c.h.ế.t, cô đi mời Hiền phi nương nương, tự tay làm một chiếc quạt da người, thế nào?”
Cái c.h.ế.t đột ngột của Tiêu Trường Doanh đã cướp đi chút nhân tính cuối cùng mong manh của Tạ Kinh Đàn.
Bọn họ không đấu lại hắn.
Người khác không biết, nhưng Tề vương thì biết.
Hắn thật sự làm được.
Biến nơi cầu phúc này thành chỗ chôn xương của quần thần Đại Sở.
……
“Nhìn đi, Vệ Xước.”
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói như ác quỷ đùa bỡn nhân gian, người kia dùng sống kiếm vỗ nhẹ lên mặt hắn:
“Ngươi muốn tôn hắn làm vua, nhưng lại không hỏi thử xem, hắn dám đáp ứng sao?”
24
Dưới chân núi bị đại quân vây kín, cục diện nhất thời giằng co căng thẳng.
Khi ta đến, chính là cảnh tượng như vậy.
Nghĩ đến lời Tĩnh An hầu nói rằng Thái t.ử lúc này tự thân khó giữ, lòng ta chợt trĩu xuống.
Thanh kiếm kề trên cổ ông ta lại ấn sâu thêm vài phần, rỉ ra từng tia m.á.u.
“Này, thúc thúc, bảo bọn họ rút binh đi, nếu không chất nữ sẽ c.h.ặ.t luôn tay còn lại của ông đấy.”