Loạn Khuyết

Chương 17



Khi đó ta thích cô cô nhất, cô cô vô cùng dịu dàng, là người dịu dàng nhất mà ta từng gặp trong đời. 

 

Lúc còn nhỏ, ta từng lập chí lớn lên sẽ trở thành người như cô cô.

 

Tiểu thúc đến trêu chọc cười nhạo, nói đời này ta không có duyên với hai chữ thục nữ. 

 

Ta tức đến nửa đêm lẻn vào phòng hắn, buộc tóc hắn thành một nút c.h.ế.t.

 

Đó đều là chuyện rất lâu sau hắn mới kể lại cho ta, chuyện lúc nhỏ, về sau ta đều quên cả rồi. 

 

Lớn lên nghe hắn kể, ta lại nổi giận, nửa đêm lẻn vào phòng hắn định giở lại trò cũ, lại phát hiện trong lúc ngủ hắn vô thức rơi nước mắt.

 

“Thế sự vô thường, ngay cả tiểu thúc lợi hại như vậy cũng sẽ trốn trong chăn mà khóc, cho nên ngươi vì bị phụ thân mắng mà buồn, là chuyện rất bình thường.”

 

Về sau, ta đã dùng câu đó để an ủi Tạ Kinh Hồng luôn u uất ít nói.

 

Cô cô ta trước khi ta sinh ra đã gả cho hoàng đế, Tạ Kinh Hồng lớn hơn ta rất nhiều tuổi. 

 

Bề ngoài hắn trưởng thành ổn trọng, thực tế ngày nào cũng ở sau lưng mắng đám huynh đệ của mình là lũ tiểu vương bát đản.

 

Nhưng lần đó, hắn dùng một ánh mắt mà ta không hiểu nhìn ta.

 

“Hắn không phải phụ thân ta, hắn là hoàng đế.”

 

……

 

“Thật là kỳ quái, phụ thân hắn chẳng phải là hoàng đế sao, hoàng đế chẳng phải là phụ thân hắn sao, lẽ nào biểu huynh còn có phụ thân khác?”

 

Buổi tối ăn cơm, ta đem chuyện này kể cho người trong nhà nghe, phụ thân ta dùng thắt lưng đ.á.n.h ta, đ.á.n.h đến mức ta ngã xuống ao. 

 

Đó là lần đầu tiên ông nổi giận lớn như vậy.

 

Từ đó, ta học được cách im miệng.

 

Tạ Kinh Hồng cũng từ ngày đó hoàn toàn thay đổi.

 

Trong tiệc cung Thượng Nguyên, hoàng đế bị ám sát, hắn từ Ngự hoa viên kéo đến mộtnữ nhân, ngay trước mặt mọi người đ.â.m c.h.ế.t nàng.

 

Đó là một “thích khách” hắn tiện tay bắt tới, nữ nhi của ngự sử Thôi Thừa.

 

Sau ngày đó, ta không còn gặp lại vị lão gia gia hơn bảy mươi tuổi, đức cao vọng trọng, luôn tươi cười kia nữa.

 

Tạ Kinh Hồng trở thành Tương Vương. Năm đó, hắn mười tuổi.

 

Thực ra đêm đó, ta đã tận mắt thấy Tạ Kinh Hồng bỏ độc vào chén của Trung thư lệnh.

 

Trung thư lệnh c.h.ế.t, Thôi ngự sử rời đi.

 

Hắn cứ như vậy, dễ dàng loại bỏ hai đối thủ.

 

Phải, chuyện này rất bình thường.

 

Phụ thân hắn là hoàng đế, còn hắn, là người muốn trở thành hoàng đế.

 

Ta có thể hiểu hắn.

 

Chỉ là từ sau đó, mỗi lần vào cung thăm cô cô, ta đều phải chọn lúc hắn không có mặt.

 

Một buổi chiều năm ta bảy tuổi, cô cô dạy ta làm diều, ta ở trong lòng bà, mơ hồ nghe thấy tiếng bà nén lại mà khóc.

 

Ta vừa quay đầu lại, một bà ma ma bên cạnh đã lau khô nước mắt cho bà.

 

Phụ thân ta thường nói cô cô rất nhút nhát, được nuông chiều đến mức không biết xử lý việc gì, ngay cả ngôi hoàng hậu này, cũng chỉ là cái vỏ rỗng được hoàng đế sủng ái.

 

Hóa ra là thật.

 

“Cô cô, người khóc cái gì vậy?”

 

“Không có gì, chỉ là liễu bay vào mắt thôi.”

 

Bà xoa đầu ta, nhẹ giọng hỏi: 

 

“Dạo này phụ thân con có khỏe không? Tiểu thúc có bị thương không?”

 

Ta chợt nhớ ra, họ đã rất lâu không gặp nhau.

 

Cho dù có gặp, cũng chỉ là cách một bàn tiệc, từ xa gọi một tiếng “nương nương”, “quốc công”.

 

“Phụ thân ta vẫn ổn, tiểu thúc thì không được tốt lắm.”

 

Từ năm ngoái đột nhiên trở về nhà, vẫn luôn không ổn, thậm chí còn rất tệ.

 

“Hắn bị thương rồi sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô cô rất lo lắng. Ta lắc đầu: “Hắn bị bệnh rồi. Nhưng các đại phu bên ngoài đều nói, họ không chẩn ra được.”

 

“Thôi vậy, diều làm xong rồi, con đi chơi đi. Lát nữa ta sẽ sai thái y đến xem cho hắn.”

 

Bà đưa con diều cho ta, là một con chim nhỏ rất đẹp.

 

Con chim bay trong cung, bay mãi bay mãi, dây đột nhiên đứt.

 

Ta nhìn nó dần dần trôi xa, rơi xuống một nơi mà mọi người đều bảo ta tuyệt đối không được vào.

 

Ta trèo qua tường, ngã bệt xuống đất.

 

Lãnh cung này quả thật rất lạnh, không có chút nhân khí nào.

 

Ta đau đến nhe răng trợn mắt, bỗng nghe thấy một giọng nữ nhẹ nhàng:

 

“Ai đến vậy? Có muốn cùng dùng bữa tối không?”

 

Ta đứng dậy, ngẩng đầu nhìn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Đó là một nữ t.ử đẹp một cách rất khác biệt, đôi mắt bị che lại, hẳn là không nhìn thấy, đầu óc cũng không được minh mẫn lắm.

 

Trước mặt bà đứng một cậu bé, rõ ràng chỉ đứng yên ở đó, nhưng ánh mắt nhìn ta lại giống như một con thú nhỏ hung dữ.

 

Lãnh cung này thật không ổn chút nào.

 

Nhưng mà… thơm quá.

 

Ta chảy nước miếng, thế là nơi này có thêm một bộ bát đũa.

 

Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, ta luôn nghĩ Tạ Kinh Đàn là người câm.

 

Bởi vì dù bị trêu chọc thế nào, hắn cũng không chịu mở miệng nói chuyện.

 

Nhưng điều đó không quan trọng, ta không phải đến tìm hắn.

 

Ta và nữ t.ử kia trở thành bạn tốt.

 

Món ăn bà làm đặc biệt ngon.

 

Có lần ta hỏi bà:

 

“Tỷ tỷ, đây là món ăn của nơi nào vậy?”

 

Bà nghiêng đầu, dường như phải rất cố gắng mới nhớ ra:

 

“Là món Nam Cương đấy.”

 

“Hả? Nam Cương hình như là do phụ thân ta đ.á.n.h hạ, vậy chúng ta còn có thể làm bạn không?”

 

Nữ t.ử vội xua tay: 

 

“Không phải không phải, ta đến đây từ rất lâu rồi, chỉ là sau này đổi sang một nơi khác ở thôi.”

 

Ta hiểu rồi.

 

Nam Cương đã mất nước, bà không còn chỗ dựa, nên bị người ta ức h.i.ế.p đến đây.

 

Khi ta nói chuyện với bà, Tạ Kinh Đàn sẽ đi dọn bát đũa, quét dọn phòng.

 

Ở đây không có ai khác, chỉ có một người mù và một người câm cùng với ta, người thỉnh thoảng đến làm khách.

 

Nhưng một ngày nọ, đột nhiên có rất nhiều người đến.

 

Khi những người đó tới, ta vẫn đang nói với bà về phụ thân đáng ghét của ta, liền bị bà vội vàng giấu xuống gầm bàn.

 

“Nhị hoàng t.ử làm mất một miếng ngọc bội, có cung nhân thấy tên trộm nhỏ đến đây, Nghi phi nương nương, làm phiền rồi.”

 

Kiểu vu oan trắng trợn như vậy, nếu để tiểu thúc ta nghe thấy, chắc hắn phải trợn trắng mắt lên trời.

 

Quả nhiên, bọn họ tìm thấy miếng ngọc bội đó trong phòng của Tạ Kinh Đàn.

 

“Các ngươi tìm nhầm rồi.” 

 

Nghi phi lo lắng xua tay, muốn giải thích: “Không phải, không phải chúng ta làm.”

 

Sẽ không có ai tin họ.

 

“Ngươi tin lời nữ nhân điên này sao?”

 

Một giọng nữ sắc bén khác vang lên: 

 

“Việt nhi của ta tận mắt nhìn thấy chính tên tạp chủng này trộm.”