Loạn Khuyết

Chương 4



Còn Tạ Huyên, dù có ký ức về mẫu thân, dường như cũng không mấy tốt đẹp.

 

Nó lớn đến bốn tuổi, số lần nói chuyện với Tiêu Trường Doanh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

 

Mẫu thân ruột của nó không muốn gặp nó, chỉ cách một cánh cửa, cốt nhục thân tình lại như người xa lạ.

 

Nhưng đứa trẻ nhỏ như vậy, vẫn luôn quyến luyến mẫu thân.

 

Nó cứ lén lút tựa vào khung cửa, chỉ mong không bị ai phát hiện, để có thể nhìn mẫu thân thêm một chút.

 

Vì thương xót hai đứa trẻ này, ta đã đóng vai Tiêu Trường Doanh.

 

Ban ngày nghe Tạ Huyên báo cáo việc học, ban đêm kể chuyện thoại bản cho Tạ Chiêu.

 

Tiểu cô nương nghe mệt, sẽ nhắm mắt chui vào lòng ta.

 

Mỗi khi như vậy, Tạ Kinh Đàn mới xuất hiện.

 

Phần lớn thời gian, hắn chỉ lặng lẽ tựa vào khung cửa, im lặng nhìn từng hành động của ta.

 

Thỉnh thoảng mèo con trong viện nhảy lên bàn, hắn mới mở miệng chỉ cho ta biết nó tên gì, là đứa con thứ mấy của Thái Đoàn.

 

Ta cảm nhận sự mềm mại trong lòng, nghi hoặc hỏi:

 

“Con Thái Đoàn kia, giờ ở đâu?”

 

Hắn lại không nói gì.

 

Nửa khuôn mặt bị bóng tối che phủ, ta không nhìn rõ thần sắc của hắn.

 

Rất lâu sau, hắn mới mở miệng, trả lời không đúng câu hỏi:

 

“Ngươi muốn rời đi sao?”

 

Ta cười, cũng không biết ai cho ta can đảm:

 

“Ta nói muốn đi, điện hạ sẽ thả ta đi sao?”

 

Hắn khựng lại, dáng vẻ bất đắc dĩ lắc đầu khiến hắn thêm vài phần dáng vẻ thiếu niên.

 

“Không.”

 

10



 

Ngày thứ bảy ta bị giữ lại Đông cung, cữu cữu ta đột nhiên xông vào Đông cung, đích thân quỳ trước mặt ta, cầu xin ta tha thứ cho biểu huynh.

 

Lý ma ma do Tạ Kinh Đàn phái đến giải thích với ta:

 

“Giang thiếu gia không lâu trước đã gây ra án mạng ở Di Hồng Lâu, phía sau liên lụy rất rộng. Điện hạ nói, tùy theo ý của người. Sau này Giang gia sẽ ra sao, đều do người quyết định.”

 

“Anh nhi! Đó là thân ca ca của con mà! Con cầu xin Thái t.ử, cầu xin điện hạ tha cho nó đi!”

 

Ta nhìn Giang Định Khôn đang quỳ dưới bậc thềm.

 

Năm xưa, khi Giang Chính say rượu, tiện tay đ.á.n.h c.h.ế.t nhũ mẫu nuôi lớn ta, ta từng đi cầu xin hắn, còn hèn mọn hơn bây giờ.

 

“Cữu cữu! Thường ma ma ở trong phủ bao năm, từ nhỏ đã nhìn mẫu thân con lớn lên, xin người cho y sư đến xem cho bà ấy!”

 

Tuyết lớn phủ ngập nửa người ta, tay chân lại không lạnh bằng lòng.

 

Nhưng bầu trời xa vời không với tới ấy, giờ đây lại thấp xuống tận bụi trần.

 

“Giang Anh! Giang gia ta nuôi ngươi lớn, cho ngươi thể diện vinh hoa để gả vào hầu phủ, cũng không cầu gì nhiều, chỉ xin ngươi giữ lại cho ca ca một mạng mà thôi!”

 

Ta khẽ nhấp một ngụm trà, nói với Lý ma ma:

 

“Điện hạ nói đùa rồi. Pháp luật triều đình, g.i.ế.c người phải đền mạng, ta thì có thể có ý kiến gì chứ?”

 

Lý ma ma dường như sững lại trong chốc lát, rồi đáp:

 

“Vâng.”

 

Một tiếng “vâng” ấy, trở thành cọng rơm cuối cùng đè sập Giang Định Khôn.

 

Hắn đột ngột đứng bật dậy lao về phía ta, mắt trợn đến muốn nứt ra.

 

“Giang Anh! Ngươi đúng là con sói mắt trắng nuôi không quen, nhất định phải đuổi cùng g.i.ế.c tận sao?!”

 

Khoảng cách gang tấc, thị vệ đã chặn hắn lại.

 

Ta đặt chén trà xuống, thản nhiên liếc hắn một cái.

 

Chỉ một ánh nhìn đó, khiến sắc m.á.u trên mặt Giang Định Khôn rút sạch không còn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi không phải Giang Anh!”

 

Hắn lẩm bẩm:

 

“Con tiện chủng đó tuyệt đối không có gan nhìn ta như vậy. Không thể nào! Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Bộ dạng hắn quá dữ tợn, làm rối loạn cả cảnh tỳ bà ngoài cửa sổ.

 

Ta khẽ mỉm cười với hắn.

 

“Cữu phụ điên rồi.”

 

Ta không phải Giang Anh, thì còn có thể là ai đây?

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

11

 

Ta mất tung tích nửa tháng, Vệ Xước trở về.

 

Vụ án mạng ở thanh lâu của trưởng t.ử Giang gia liên lụy rất rộng.

 

Đại Lý Tự từ một mật các dưới lòng đất tra ra một đường dây ngầm cất giấu giáp trụ, buôn bán quân giới, hơn nửa Giang gia vì vậy bị xiềng xích tống ngục, các thế gia quyền quý trong kinh thành ai nấy đều lo sợ.

 

Người duy nhất trong dòng chính Giang gia may mắn thoát nạn, là đại tiểu thư Giang Như.

 

Ngày Cốc Vũ năm đó, Vệ thế t.ử trở về kinh.

 

Việc đầu tiên hắn làm, chính là đến Đại Lý Tự bảo lãnh vị thiên kim tiểu thư chưa từng chạm tay vào việc bếp núc này.

 

Nhưng Giang gia cất giấu giáp trụ để làm gì?

 

Người đời không nhìn ra, chẳng lẽ Tạ Kinh Đàn cũng không nhìn ra?

 

Tin tức truyền đến tai ta, khi ấy ta đang trốn ngoài cửa nghe lén hai huynh muội cãi nhau.

 

Nam hài t.ử tám tuổi mặt đầy lo lắng:

 

“Vì sao phụ vương lại dửng dưng như vậy? Mẫu phi vốn đã oán hận người, nay lại vô duyên vô cớ trở thành phu nhân của kẻ khác. Nếu mẫu phi nhất quyết không cần người nữa, vậy chúng ta phải làm sao?”

 

Nữ hài t.ử vừa ăn điểm tâm, vừa không muốn để ý đến hắn.

 

Đợi đến khi Tạ Huyên thở dài lần thứ ba, nàng mới mất kiên nhẫn ném chiếc khăn tay lên người huynh trưởng.

 

“Mẫu phi sẽ không oán hận phụ vương đâu.”

 

Tạ Huyên im lặng gấp lại khăn tay, giọng nghèn nghẹn:

 

“Muội hiểu cái gì chứ?”

 

“Chính là không có! Trước giờ đều không có!”

 

Nàng chống cằm, vừa nhai bánh hoa quế vừa nói:

 

“Chỉ cần phụ vương ngoan ngoãn nghe lời, mẫu phi sẽ không rời khỏi người.”

 

Tạ Huyên mờ mịt:

 

“Muội đang nói linh tinh gì vậy?”

 

“Mẫu phi tự mình nói đó.”

 

Tiểu cô nương kiên nhẫn giải thích cho huynh:

 

“Rất lâu trước đây, cũng chính ở chỗ này, mẫu phi đang đọc sách, phụ vương từ phía sau ôm lấy eo người, vùi đầu vào cổ người. Ta tận tai nghe thấy, người gọi phụ vương là ‘đệ đệ’, còn khen người ngoan.”

 

Tạ Huyên nhìn muội muội như thấy quỷ.

 

Tạ Chiêu hoàn toàn không nhận ra, vẫn giơ miếng bánh lên nói tiếp:

 

“Thái phó thường nói, đứa trẻ làm đúng việc mới được khen ngoan. Phụ vương là đứa trẻ ngoan của mẫu phi, mẫu phi sẽ không bỏ người.”

 

Tạ Huyên nhìn nàng một lúc lâu, thở dài một hơi, bước tới ôm lấy đầu nhỏ của muội muội:

 

“Đứa ngốc đáng thương, nhớ mẫu thân đến phát điên rồi.”

 

Ta nhìn hai đứa trẻ đến thất thần, phía sau đột nhiên vang lên giọng của Lý ma ma:

 

“Nương nương, thế t.ử Vệ hầu đến cầu kiến, điện hạ hỏi người, gặp hay không gặp?”

 

12

 

“Không gặp.”

 

Ta không ngốc.

 

Đây là một lần thử thăm dò.