Lợi Ích Của Việc Sống Lại

Chương 10



Tôi quay mặt đi: “Thì ra là anh.”



"Tôi luôn nhớ đến em. Thật ra sau này chúng ta có gặp lại nhau nhưng đã em quên mất tôi," Cận Gia Thụ cụp mắt xuống, nhẹ nhàng nói: "Tình trạng của tôi không ổn định, vốn dĩ tôi muốn chữa khỏi hoàn toàn trước khi quay trở lại, nhưng. . . . . . "



Cận Gia Thụ im lặng một lúc rồi nói tiếp:



"Tôi đã nộp đơn xin gia nhập một dự án thử nghiệm ở nước ngoài, theo kế hoạch tháng sau sẽ đi, có lẽ tôi sẽ không quay lại."



Tôi đứng hình tại chỗ.



"Vì thế khoảng thời gian này... cảm ơn em." Cận Gia Thụ vẫn không nhìn tôi, chỉ nói: "Cám ơn bánh pudding xoài của em."



Bác sĩ phục hồi chức năng bước vào, bắt đầu massage tay cho Cận Gia Thụ.



Tôi không ở lại lâu hơn nữa.



Tôi đứng dậy và đi ra hành lang bệnh viện.



Ngoài trời đang mưa phùn.



Tôi đi bộ về nhà trong cơn mưa.



Phòng của mẹ ở tầng hai.



Tôi mở cửa và thẫn thờ nhìn bức ảnh duy nhất mẹ để lại.



“Đừng bao giờ tin tưởng đàn ông.” Ngày mất, mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi và khẩn khoản nói.



"Đàn ông trên đời này đều là kẻ dối trá. Dù gia thế bề ngoài có như thế nào thì tâm hồn họ cũng thối nát như nhau.



“Ban đầu, họ sẽ yêu những điểm tốt của con, nhưng một khi họ nhìn thấy điểm xấu của con, họ sẽ sợ hãi bỏ chạy.



"Con là con gái duy nhất của mẹ, mẹ không muốn con phải trải qua những gì mẹ đã nếm trải."



Cửa ra vào và cửa sổ trong phòng đều đóng kín, trong không khí nồng nặc mùi gas.



“Vậy nên con có thể ở lại đây với mẹ được không?”



Lúc đó còn nhỏ nên tôi không hiểu ý mẹ, chỉ biết gật đầu.



Khi tôi tỉnh dậy, tôi đang nằm trong bệnh viện, còn mẹ đã ch.ế.t vì ngộ độc khí gas.



Bởi vì cha ngoại tình, ban đầu mẹ muốn đưa tôi rời khỏi thế giới này cùng bà ấy.



Chỉ là không biết tại sao, cuối cùng bà ấy lại hối hận, đẩy tôi ra ngoài cửa.



Ngày tôi gặp Cận Gia Thụ bên bờ sông thực ra là ngày sinh nhật của Lê Huỳnh.



Một nhà ba người đang hát mừng sinh nhật vui vẻ ở nhà nhưng tôi lại nghĩ đến mẹ.



Nên tôi đã rời khỏi nhà và ngồi một mình bên bờ sông.



Không ngờ lại cứu được Cận Gia Thụ.



Chắc có thể nói rằng lúc đó hai chúng tôi đều đã cứu rỗi nhau.



Sau này, để tranh giành tài sản của gia đình với dì Kỉ, tôi đã tập trung toàn lực cho việc học và sự nghiệp của mình.



Tôi chọn chủ động tiếp cận Cận Tây và liên hôn với hắn ta.



Trong suy nghĩ của tôi, về cơ bản cuộc liên hôn này không khác gì các hạng mục kinh doanh.



Ngoài việc bị Cận Tây cưỡng ép nhả.y xuống từ trên tầng cao, tôi không cảm thấy hối hận gì trong kiếp sống đó.



Thế nên ở kiếp này tôi vẫn hoạch định như vậy.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cận Gia Thụ nói anh ấy sẽ rời đi, nhưng tôi không muốn giữ anh ấy lại.



Động lòng chưa?



Có chút.



Trên đời này có quá nhiều người ích kỷ.



Không phải ai cũng có thể đứng trước mặt bạn, dùng tay không chặn một con da.o sắc bén.



Buồn không?



Cũng có.



Nhưng trên đời này còn có rất nhiều thứ quan trọng hơn nỗi buồn.

Tôi suôn sẻ trải qua ba năm đại học.



Để giữ cho mình bận rộn hơn so với kiếp trước, tôi đã học hai văn bằng.



Tôi không còn liên lạc với cha nữa, chỉ thỉnh thoảng về thăm ông bà nội vào dịp Tết.



Đến năm thứ tư, tôi chọn khởi nghiệp kinh doanh.



Vì đã có kinh nghiệm ở kiếp trước nên tôi chọn ngành mà mình tự tin.



Nhưng ban đầu rất mệt, tiền không ngừng chảy ra ngoài nhưng vì thị trường chưa hình thành nên mãi chưa thu hồi được vốn gốc.



Để tiếp tục chống đỡ công ty không bị phá sản, tôi cũng đã bán căn nhà mà ông nội tặng.



Tất cả mọi người, kể cả những cộng sự của tôi lúc đó, đều cho rằng tôi quá bốc đồng - -



Tôi phớt lờ họ.



Ngay sau đó, các chính sách thích ứng đã được mở ra.



Vì công ty chúng tôi là một trong số ít công ty đã sớm vạch ra kế hoạch vào thời điểm đó nên đơn đặt hàng chảy vào như nước và doanh thu tăng gấp trăm lần.



Đạp gió rẽ sóng, tôi trở thành con người trị giá trăm triệu.



Cuối cùng cha tôi đã ly hôn với dì Kỉ, một hôm uống rượu trong bữa tiệc, ông ta đột nhiên gọi điện cho tôi và nói trong cơn say:



"Mọi thứ trong nhà đều để lại hết cho con, con là đứa con xuất sắc nhất của cha, những đứa con do mấy người phụ nữ khác sinh ra chẳng là gì cả."



Tôi thấy thật nực cười và cúp máy.



Không ngờ ngày hôm sau luật sư lại gửi cho tôi bản di chúc mà ông ta đã lập.



Tôi là người thừa kế duy nhất.



Những thứ mà tôi đã từng phải nỗ lực hết sức để giành giật trong kiếp trước lại có thể dễ dàng đạt được khi tôi chẳng còn quan tâm đến chúng.



Thế giới này thật sự là như vậy, tiền sẽ chảy đến tay những người không thiếu tiền.



Cận Tây vẫn còn ở trong tù.



Vốn dĩ hắn ta đã được thả ra từ hai năm trước, nhưng sau khi ra tù không lâu, hắn ta bị đưa trở lại vì phạm tội.



Bệnh viện tư nhân do cha mẹ Cận Tây mở, sau sự việc bê bối của hắn đã bị huỷ hoại danh tiếng, dần dần đóng cửa.



Huống hồ bản thân cha Cận cũng có rất nhiều kẻ thù, ai cũng muốn kéo ông ta xuống.



Tất nhiên tôi là người nỗ lực nhiều nhất.



Sau khi Cận Tây ra tù, hắn ta phát hiện tài sản của gia đình mình đã giảm mạnh và hắn không thể chấp nhận sự chênh lệch này.