Tôi đẩy cửa lớp, bước về chỗ ngồi, lấy đề toán phát ngày hôm nay ra và bắt đầu làm bài.
Khi chuông reo, tôi đã sớm làm xong bài.
Trước khi thu dọn cặp sách và rời khỏi lớp, tôi nhớ ra điều gì đó, quay người lại, đứng trước mặt một bạn cùng lớp, gõ nhẹ vào bàn cô ta:
“Khi cậu nói không dám thừa nhận, ý cậu là lần trước cậu bị tôi bắt quả tang ăn trộm đồ của bạn cùng bàn và cậu đã quỳ xuống cầu xin tôi đừng nói gì phải không?”
Lớp học đang ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Tôi mỉm cười với cô ta: “Xin lỗi nhé, lần đầu tiên bắt gặp bạn học ăn trộm tiền nên chưa có kinh nghiệm.”
Nói xong, tôi phớt lờ khuôn mặt đỏ bừng của cô ta và vẻ mặt ngạc nhiên của những người xung quanh mà bước thẳng ra khỏi cửa.
Gió đêm lạnh thấu xương, nhưng tôi không cảm thấy lạnh.
Thay vào đó, sâu trong lòng luôn cuộn trào một một cảm giác lạnh lẽo và nặng nề.
Cận Tây thực sự sẵn sàng hiến tủy xương cho Lê Huỳnh.
Tôi luôn cho rằng Cận Tây là cùng một loại với tôi - lý trí là trên hết.
Cho đến giờ, một câu hỏi cuối cùng đã hiện trong đầu tôi:
Đây là tình yêu đích thực gì mà khiến hắn ta điên cuồng như vậy? Nó thực sự có thể kéo IQ tụt xuống mức đáy.
Khi tôi đi vòng qua góc phố, đột nhiên một người đàn ông với khuôn mặt sưng tấy như đầu heo từ trong bóng tối nhảy ra, quỳ xuống trước mặt tôi.
Tôi giật mình, qua ánh trăng mờ ảo, tôi thấy rõ người này thực ra chính là tên côn đồ đã cướp đồ của tôi chiều nay. (Bản gốc là trưa nhưng bên trên tác giả viết nu9 bị cướp vào lúc hoàng hôn nên sửa lại là buổi chiều)
“Là tôi có mắt không thấy thái sơn, em gái đại nhân đại lượng, ngàn vạn lần tha cho tôi.”
Vừa nói, anh ta vừa đưa ra một chiếc túi, tôi cầm lấy thì thấy trong đó có tiền và điện thoại của tôi.
Chiếc điện thoại trong túi còn nguyên vẹn, số tiền còn nguyên từng xu, thậm chí còn nhiều thêm một chiếc thẻ.
Trên tấm thẻ có dán một tờ giấy với nét chữ cứng cáp:
[Đàn em không hiểu chuyện nên cướp đồ lung tung, tôi đã dạy dỗ rồi.]
Bên dưới là chữ ký rồng bay phượng múa.
Cận Gia Thụ.
Cái tên Cận Gia Thụ không xa lạ với tôi.
Tôi đã nghe Cận Tây phàn nàn vô số lần rằng hắn ta phải sống dưới cái bóng của chú nhỏ.
Nhà tôi và nhà họ Cận là qua lại đã vài đời, khi còn nhỏ tôi thường đến nhà hắn ta, mãi đến năm 18 tuổi trong bữa tiệc thành niên tôi quyết định gả cho Cận Tây mới giảm tần suất đến chơi.
Nhưng tôi chưa bao giờ gặp Cận Gia Thụ vì anh ta thường sống ở nước ngoài.
Điểm khác biệt duy nhất là vào ngày Cận Tây và tôi đính hôn, anh ta đã gửi một bức tranh đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bức tranh sơn dầu màu xanh đậm nổi bật những bông hoa cát cánh trắng nở rộ dưới ánh trăng, bức tranh tuy đẹp đến ngỡ ngàng nhưng cũng vô cùng tuyệt vọng, có thể cảm nhận được cảm xúc điên cuồng bị dồn nén trong nét vẽ hoang dã của hoạ sĩ.
Tôi rất thích bức tranh đó, nhưng Cận Tây lại không thích.
Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin Cận Gia Thụ bị trầ_m cả_m và qua đời sau khi cắ_t cổ tay ở nước ngoài.
Nói chung là một người rất đáng thương.
Cuối tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Cận Tây:
"Sở Sở, con là con dâu mà dì luôn thừa nhận, con cũng là đứa trẻ tốt biết nhìn rõ thời thế, con giúp dì khuyên nó được không?"
Cuối tháng này sẽ có kỳ thi chung toàn thành phố dành cho học sinh cuối cấp, tôi thực sự không muốn dính líu đến chuyện này.
Hơn nữa, tôi không nghĩ mình có thể thuyết phục được Cận Tây.
Thế nên tôi đã lịch sự từ chối bà ấy.
Nhưng sau khi cúp điện thoại, tôi nhớ lại lòng tốt mà dì Cận đã dành cho tôi.
Sau khi mẹ tôi qua đời, bà ấy đối xử với tôi như con gái ruột của mình.
Vì vậy, dù mối quan hệ của tôi với Cận Tây luôn như một lớp băng dày nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc chấm dứt cuộc liên hôn này.
Hơn nữa, với sự hỗ trợ của nhà họ Cận, kiếp trước tôi đã giành được quyền thừa kế công ty lớn nhất từ tay dì Kỉ.
Sau khi sống lại quay ngược thời gian, mọi thứ lại phát triển theo hướng tệ hại hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu và buộc mình ngừng lo lắng về tương lai.
Hiện tại, là một học sinh, điều duy nhất tôi có thể nắm chắc được là học tập.
Trong thời gian chuẩn bị cho kỳ thi này, chuyện tình thần thoại giữa Cận Tây và Lê Huỳnh tiếp tục là chủ đề.
Các phương tiện truyền thông đã trắng trợn PR câu chuyện của họ, bạn học cũng bàn tán vui vẻ.
Nghe nói dì Cận kiên quyết ngăn cản con trai mình, thậm chí còn nhốt Cận Tây ở nhà.
Nhưng Cận Tây đã nhảy ra khỏi cửa sổ và bị gãy chân.
Dư luận ngày càng gay gắt, dì Cận không còn cách nào khác đành phải đồng ý với hắn ta trong nước mắt.
Cận Tây đã ngừng đi học và ở cùng phòng bệnh với Lê Huỳnh.
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, ca phẫu thuật cấy ghép của họ sẽ hoàn thành.
Hai người đó có lẽ phải đợi đến năm sau để học lại.
Sáng sớm ngủ dậy tôi thấy mí mắt phải mình giật giật.
Mọi người trong lớp hào hứng chuyền tay nhau tờ báo và tạp chí định kỳ của thành phố Giang ngày hôm đó, tôi cũng đọc.
Trang bìa là ảnh Cận Tây và Lê Huỳnh nắm tay nhau trên giường bệnh, bức ảnh chiếm trọn trang bìa của tờ báo, dùng khổ chữ rất lớn để tuyên truyền cho tập đoàn Cận Thị, đủ để thấy được sự chú trọng của báo chí.