“Da hươu tốt thế này, làm cái áo ngắn là vừa vặn, thật sự không cần nữa sao?”
Vương thẩm tiếc rẻ hỏi, giọng đầy luyến tiếc thay ta.
Ta mỉm cười:
“Sách viết phương Nam nóng ẩm, ta không dùng tới.”
Bà nhận lấy, rồi lấy giỏ tre, chất đầy bánh rau nóng hổi vừa vớt từ nồi.
Dặn dò:
“Chỉ là đồ không đáng giá, để trên đường ăn lót dạ.”
Ta không từ chối.
Lúc tiễn ta ra cửa, vẻ mặt bà đầy ngập ngừng:
“Ta nhớ tướng công ngươi khi rời nhà là đi về phương Bắc, sao ngươi lại xuôi Nam? Chẳng lẽ ta nhớ nhầm rồi?”
Ta đáp:
“Không sai được.”
Bà trợn to mắt:
“Phu thê các ngươi xưa nay tình cảm mặn nồng, hắn mà trở về không thấy ngươi, hẳn sẽ sốt ruột lắm.”
Triệu Lẫm sẽ sốt ruột ư?
Trước kia ta sẽ nghĩ vậy, nhưng bây giờ lại chẳng dám chắc.
Bởi nửa tháng vừa qua, số lần hắn nổi giận còn nhiều hơn ba năm cộng lại.
Lúc thì trách ta lạnh nhạt với khách quý, lúc lại chê ta lòng dạ hẹp hòi, nhỏ nhen.
Triệu Lẫm bảo ta chờ hắn.
Nhưng hắn đi quá vội, chưa kịp nghe ta đáp.
Ta trầm ngâm giây lát, nói với Vương thẩm:
“Nếu hắn trở về thì nói với hắn, A Liên đã chết rồi.”
Ta quay lại túp lều tranh bên suối.
Ngôi nhà này là do ta và Triệu Lẫm cùng nhau dựng nên.
Ta thuần thục nhóm lửa trong bếp. Cỏ khô bắt cháy rất nhanh, chỉ chốc lát đã thiêu rụi cả căn lều thành tro.
Rồi ta đeo hòm thuốc, gánh tay nải, xách giỏ tre.
Lộc cộc lộc cộc, hướng Nam mà đi.
Nửa tháng trước, một vị quý nhân tới thôn Tiểu Mang.
Vừa thấy Triệu Lẫm, nàng ta đã rưng rưng nước mắt:
“Lẫm ca ca, ba năm qua chàng bặt vô âm tín.”
“Chàng có biết muội sống khổ sở ra sao không…”
Triệu Lẫm đặt cuốc xuống, dịu giọng an ủi:
“Đừng khóc nữa, ngoài kia gió lớn, vào nhà trước đã.”
Rồi quay sang bảo ta:
“A Liên, phiền nàng nấu bát trà gừng.”
Ta ngồi xổm bên bếp, cầm quạt nan hờ hững phẩy, tai lắng nghe tiếng trò chuyện từ căn phòng bên.
“Nữ nhân kia hại chết con ta, vậy mà hắn còn muốn phong ả làm trắc phi.”
Thị nữ phụ họa:
“Từ sau khi tướng quân rời đi, Thái tử phi nương nương chịu biết bao tủi khổ.”
Giọng Triệu Lẫm lạnh hẳn:
“Tống Trinh, hắn dám làm vậy ư.”
Ta bưng bát trà gừng nóng vào phòng.
Thị nữ lau vệt nước đọng bên thành bát, giọng đầy chán ghét:
“Không biết có sạch sẽ không.”
Thái tử phi trách nàng:
“Người hầu quê mùa thì biết gì, đừng làm khó Lẫm ca ca.”
Ta giận đến đỏ mặt, ánh mắt dừng lại trên người Triệu Lẫm.
Hắn điềm nhiên nói:
“Quân Mi, đây là thê tử của ta, A Liên.”
Nàng ta tròn xoe mắt kinh ngạc, tay run rẩy làm đổ cả bát trà xuống đất.
Thị nữ kinh hô:
“Đường đường tướng quân lại cưới một nữ tử như thế làm vợ ư?”
Triệu Lẫm không biểu lộ gì, chỉ bảo ta:
“A Liên, mang thêm một bát nữa đến.”
Ánh mắt khinh thường của họ khiến ta không nhấc nổi bước chân.
Ta nén giận, thấp giọng:
“Ta không đi.”
Giọng Triệu Lẫm cao thêm vài phần:
“A Liên.”
Ta đáp khẽ:
“Tối thiểu, họ phải xin lỗi.”
Thị nữ bật cười nhạo.
Thái tử phi dịu dàng ngắt lời:
“Được rồi, ta vốn không chịu được mùi trà gừng, Lẫm ca ca, chàng rõ mà, đừng làm khó ta.”
Nàng ta nói ngọt ngào khiến mắt Triệu Lẫm dịu lại.
Hắn lắc đầu bất đắc dĩ:
“Muội đó, luôn chẳng biết tự yêu lấy mình.”
Môi ta khẽ nhúc nhích, nhưng cảm thấy nói gì cũng không thích hợp.
Chỉ còn lại im lặng.
Đêm đó, Triệu Lẫm trách ta thất lễ ban ngày.
“Nàng ấy lặn lội đường xa tới đây, đến một bát trà nóng cũng chưa được uống.”
“A Liên, Quân Mi là biểu muội ta, từ nhỏ được nuông chiều, tính tình lại đơn thuần nên dễ đắc tội người.”
“Hơn nữa cũng do ta sơ suất, chưa giới thiệu nàng sớm, mới khiến nàng ấy hiểu lầm.”
Triệu Lẫm bình thường tuy nghiêm túc, nhưng hiếm khi nổi nóng.
Lần này lại tức đến mức ôm chăn ngủ dưới đất.