Lời Yêu Muộn Màng

Chương 9



"Cậu nhìn bộ sưu tập rượu của anh ấy là biết, bất kỳ chai nào cũng tầm hai trăm triệu trở lên, người thích rượu đến vậy sao có thể một ly đã gục được?"

Im lặng.

Vẫn là sự im lặng.

Tôi từ từ quay đầu nhìn về phía Lý Nguy Nhiên đang cứng đơ người.

Áo ngủ cài mở vừa đủ gợi cảm nhưng không phô trương, tóc rối một cách nghệ thuật, rõ ràng được "chăm chút kỹ càng".

Tôi nhớ lại chiếc sofa sáng nay, rồi nhớ tới chiếc giường ướt đều như phun sương, chậm chạp nhận ra, tôi bị lừa rồi.

Nhưng vừa mở miệng, tôi lại nghĩ tới chai rượu mà tôi mang ra nấu rượu nóng, chai đó… chắc cũng hai trăm triệu là ít.

Nghĩ vậy, tôi nuốt lời trách mắng vào bụng.

Giờ phải làm sao đây? Mặt tôi không cảm xúc nghĩ: Là nên mắng Lý Nguy Nhiên trước, hay nên kiểm tra xem tiền trong tài khoản có đủ bồi thường chai rượu của anh không.

"Lý Nguy Nhiên." Tôi do dự mãi, cuối cùng quyết định tấn công trước: "Vậy ra anh vẫn luôn giả say đúng không?"

Không ngờ tên này tâm lý vững thật, mở to mắt nói: "Em nghĩ anh đang lừa em sao?"

Tôi bấm lại đoạn thoại của Lý Viện An, Lý Nguy Nhiên mặt không đổi sắc: "Em tin cô ấy hay tin anh?"

Tôi nheo mắt, không nói.

"Vậy… em ghét anh rồi sao?"

Lý Nguy Nhiên từ từ nghiêng người về phía trước, đuôi mắt cụp xuống như chú cún con bị mưa làm ướt, hàng mi dài che đi ánh sáng nơi đáy mắt.

Nếu anh lớn tiếng cãi lại, có lẽ tôi sẽ tức giận mà đuổi anh ra ngoài, nhưng anh như vậy lại khiến tôi không biết phải làm sao.

Mùi bạc hà và chanh trong ly Mojito buổi tối trộn lẫn với men rượu, trở nên mềm dịu lạ thường.

"Em…"

Lý Nguy Nhiên không để tôi nói hết câu, anh nhẹ nhàng vòng tay ra sau đầu tôi, cúi đầu hôn lên môi tôi.

Cửa sổ bị gió thổi bật ra, bông tuyết lẫn trong cơn gió lạnh rít qua, tôi theo phản xạ rụt vào lòng anh tìm hơi ấm, anh nhẹ nhàng mút lấy môi tôi, đầu lưỡi lướt qua mép môi.

Một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng quá lâu, lúc rời ra cả hai đều thở dốc.

"Bây giờ còn ghét anh không?" Lý Nguy Nhiên nghiêng đầu hỏi.

Mặt tôi đỏ bừng, quay mặt đi.

Tôi không phải không muốn nói gì, mà là mọi thứ xảy ra quá nhanh, tôi cảm thấy bản thân vẫn chưa kịp phản ứng.

"Nếu không ghét, thì là thích chứ?" Anh nắm lấy tay tôi, dịu dàng dịch người lại gần.

"Em không biết... em cảm thấy hơi nhanh."

Tôi có ghét Lý Nguy Nhiên không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tất nhiên là không. Anh đẹp trai, có tiền, tính cách tốt, điều kiện cá nhân cực kỳ lý tưởng. Những ngày sống cùng anh, anh là một bạn cùng phòng hoàn hảo, hợp tính, sống ngăn nắp, quan tâm.

Thậm chí đôi lúc tôi có cảm giác như đã có một mái nhà thực sự.

Và... tôi cúi đầu nhìn quyển sách cổ tích, anh nhớ cả chuyện tôi từng vô tình nhắc đến chuyện kể truyện trước khi ngủ.

Nhưng tôi thích anh sao?

Tôi chợt nghĩ đến khuôn mặt của Kỷ Minh, nhận ra mình đã rất lâu không nhớ đến hắn nữa.

Chỉ là những tổn thương hắn để lại quá sâu, khiến tôi bây giờ chỉ cần nghĩ đến việc bước vào một mối quan hệ thân mật mới cũng thấy sợ hãi.

"Xin lỗi." Tôi khẽ nói.

Tôi không thể nhanh như vậy cho anh một câu trả lời.

Lý Nguy Nhiên bỗng xoa đầu tôi, cười dịu dàng: "Khiến em yêu anh là việc anh cần làm, em không cần phải xin lỗi anh."

Anh cầm lấy cuốn sách: "Vậy, còn muốn nghe truyện nữa không?"

Đêm hôm đó, tôi ngủ thiếp đi trong giọng kể khiến người ta an lòng của Lý Nguy Nhiên.

Trong mơ, tôi trở thành cô bé tí hon trong truyện cổ tích. Bị ếch bắt đi, bị bọ rùa bỏ rơi, tôi lang thang vất vả, chịu đủ đắng cay, nhưng mãi vẫn không tìm thấy mái nhà của mình.

Cho đến khi chim én chở tôi bay qua mùa đông, lướt vào cánh đồng hoa ngập nắng mùa xuân.

Tôi nhìn thấy một hoàng t.ử nhỏ mang khuôn mặt của Kỷ Minh đưa tay về phía tôi.

Nhưng chim én dưới chân tôi bỗng vỗ cánh bay cao, nghiêng đầu nói với tôi: "Ta đưa em đến đây, không phải để em ở bên anh ta. Đi cùng ta đi, đến vương quốc của loài én, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau."

10

Một tháng nhanh ch.óng trôi qua, Lý Nguy Nhiên vẫn chưa dọn đi.

"Anh còn chút việc chưa xử lý xong, có thể ở lại vài ngày nữa không?"

Mỗi lần anh làm bộ mặt đáng thương như thế, tôi lại không thể nỡ nói lời từ chối.

Huống hồ, anh thật sự là một bạn cùng phòng tuyệt vời, chăm chỉ, chu đáo, còn mỗi đêm đọc truyện cho tôi nghe.

Lúc tôi nghĩ cuộc sống này có thể cứ thế tiếp tục, thì Kỷ Minh xuất hiện.

Lý Nguy Nhiên đang mặc tạp dề mở cửa, cứ tưởng là giao hàng: "Anh đặt sữa chua rồi, tối nay mình có thể…"

Anh sững lại, nhìn thấy người đàn ông mặc áo măng tô cổ lọ màu xám đứng trước cửa.

"Là anh?" Tôi cau mày: "Kỷ Minh? Anh đến đây làm gì?"

Ánh mắt Kỷ Minh lướt qua khuôn mặt còn vương đỏ của chúng tôi, lạnh lẽo bật ra vài chữ như băng: "Hai người bây giờ... là quan hệ gì?"

"Quan hệ gì ư?" Lý Nguy Nhiên bật cười: "Chúng tôi ở cùng nhà, còn có thể là quan hệ gì?"

Kỷ Minh nheo mắt nhìn bàn tay Lý Nguy Nhiên đặt trên vai tôi, rồi bỗng bật cười.