Lưỡi Son

Chương 11



Hắn gánh hết tội, ngay trước tượng Phật, tự c.ắ.t c.ổ mà c.h.ế.t.

 

“Có phải Hầu gia cảm thấy trong n.g.ự.c rất đau không?”

 

Thân thể hắn cứng lại:

 

“Ngươi… hạ độc ta?”

 

Ta nhìn hắn lạnh nhạt, như nhìn một người c.h.ế.t:

 

“Từ đêm ta ép Thôi Thanh Như uống nước sôi, ta đã đoán định cái c.h.ế.t của nàng.”

 

“Ngài là người si tình, tất sẽ giữ lại vật kỷ niệm để hoài niệm. Cho nên… trong túi hương của nàng, ta đã thêm chút ‘lễ vật’.”

 

“Ba lần ngài giận dữ thổ huyết, độc ấy liền phát tác. Từ ngũ tạng lục phủ bắt đầu mục nát, từng chút từng chút đau đến tận tâm can… sống không được, c.h.ế.t cũng không xong, cho đến khi tắt thở.”

 

Hầu gia mặt trắng bệch, mở miệng mắng c.h.ử.i:

 

“Ngươi — tiện phụ độc ác! Năm đó ta không nên cho ngươi vào cửa!”

 

Ta bật cười:

 

“Nói chuyện ‘năm đó’… thật buồn cười. Nếu quay lại lúc ấy, ta đã sớm g.i.ế.c ngươi, đoạn tuyệt hậu hoạn cho mẫu thân!”

 

“Viện của Thế t.ử phong thủy không tốt, lại gặp tiểu nhân, còn chuốc họa vào thân. Ta đã dời cả hắn và ngài đến Thanh Phong viện tĩnh dưỡng cho tốt.”

 

“Nơi đó vắng vẻ, cách xa tiền viện. Khi các ngươi thối rữa, đau đến điên loạn gào thét… cũng sẽ không ai nghe thấy.”

 

Hầu gia nổi giận:

 

“Ngươi—”

 

Hắn còn chưa nói hết—

 

Ta lạnh mặt, bóp cằm hắn, hung hăng đổ vào một bát t.h.u.ố.c câm.

 

Những lời giáo huấn cao cao tại thượng từng giáng xuống ta và mẫu thân—

 

Ta đã nghe đủ rồi.

 

Từ nay—

 

Thế gian… liền thanh tịnh.

 

20

 

Hai cha con họ, được ta “chu đáo” sắp xếp ở cùng một chỗ.

 

Nằm đối diện nhau, không bỏ sót được bộ dạng t.h.ả.m hại của đối phương.

 

Phó Đình Vân toàn thân lở loét, hôi thối sinh giòi, đau đến sống không bằng c.h.ế.t.

 

Ngày đêm kêu gào t.h.ả.m thiết, cầu xin phụ thân cho hắn một cái c.h.ế.t giải thoát.

 

Nhưng lão Hầu gia ngũ tạng lục phủ đều đã hư hoại—

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chỉ qua một đêm đã bạc trắng đầu, thân thể suy bại như người già xế chiều.

 

Chưa kịp cử động, đã thở dốc không ngừng.

 

Đôi tay khô quắt, muốn nâng lên cũng khó.

 

Lại còn thỉnh thoảng phun ra từng ngụm m.á.u, hôi thối đến mức khiến người khác buồn nôn.

 

Ta — một chủ mẫu “chu đáo”—

 

Đẩy hắn đến gặp đại bá mẫu một lần.

 

Đại bá mẫu thương tiếc nắm tay ta, thở dài:

 

“Khó cho con rồi, phải hầu hạ một đôi phụ t.ử như vậy. Con yên tâm, bá mẫu đều ghi nhớ trong lòng, sau này tuyệt không để con chịu ủy khuất.”

 

Hầu gia muốn cầu cứu, nhưng chỉ có thể ngã nghiêng trên xe lăn, thở gấp như trống dồn, nghe thôi đã khiến người phiền lòng.

 

Hy vọng ở ngay trước mắt mà không với tới được—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nỗi đau như vạn tiễn xuyên tâm, sự bất lực ấy—

 

Những gì hắn từng ban cho mẫu thân ta, nay ta trả lại nguyên vẹn cho hắn. 

 

Triệu di nương vì muốn lấy lòng ta, chủ động xin chăm sóc Hầu gia.

 

Ta biết—

 

Bà ta hận Hầu gia.

 

Ngày nhỏ, Ngư Nhi vốn có thể khỏe mạnh như người thường, không sợ gió mưa.

 

Nhưng khi nàng bệnh, Hầu gia vì giữ thể diện, không chịu vào cung cầu t.h.u.ố.c—

 

Kéo dài đến mức hủy hoại cả thân thể con bé.

 

Triệu di nương hận suốt nhiều năm, nhưng vì cầu sinh, chỉ có thể nhẫn nhịn lấy lòng.

 

Cho đến hôm nay.

 

Cách bà ta “chăm sóc” Hầu gia… rất đặc biệt.

 

Kim bạc dài, mỗi ngày châm huyệt “hoạt lạc gân cốt”.

 

Thức ăn nóng hổi, chưa kịp nuốt đã bị ép đổ vào miệng.

 

Ngay cả khi Hầu gia đại tiểu tiện đầy giường, bà ta cũng làm như không thấy, để lão phải chịu nhục nhã.

 

Dao mềm mài mòn, ngày đêm không dứt—

 

Đó chính là báo ứng của ông ta!

 

20

 

Về sau, đại bá mẫu giữ lời—

 

Xin phong Khê Vụ làm quận chúa.

 

Hầu phủ… trở thành Quận chúa phủ.

 

Ta nhớ lời mẫu thân từng nói—

 

Khê Vụ có lấy chồng hay không, cũng phải có một mái nhà của riêng mình.

 

Cho nên, sau khi truyền hết những gì ta học được để sinh tồn cho con—

 

Nó không cược lòng người, chỉ cầu an ổn, tự mình chiêu tế.

 

Còn ta—

 

Cũng không quên chí hướng của mẫu thân.

 

Khi phu quân vô dụng—

 

Ta mua cả một viện nam hộ vệ.

 

Kẻ nào kẻ nấy tuấn tú thanh tú, mười phần vẹn mười—

 

Đêm đêm, ngay trước mắt “phu quân”, ở bên ta giải khuây.

 

Khê Vụ hiểu rõ.

 

Nó nói—

 

Đó là viên mãn mà ta tự mình mưu cầu, ta xứng đáng được hưởng.

 

Giữ trong tay quyền thế của Quận chúa phủ, tài phú của Lục gia—

 

Chúng ta nắm lưỡi đao son phấn—

 

Cuối cùng… đổi được một đời an ổn.

 

-HẾT-