Lưỡi Son

Chương 6



Tình phu thê giả tạo, hình tượng ái thê mà hắn dựng lên, theo một tiếng “di nương”, vỡ tan sạch sẽ.

 

Giữa cảnh hỗn loạn trong viện, chỉ có ta quỳ trước linh đường, bất động như núi.

 

Ta thêm một nắm tiền giấy vào chậu lửa, khẽ niệm:

 

“Mẫu thân, trên đường Hoàng tuyền đi chậm một chút… đợi bọn chúng từng kẻ một xuống đó, đến tạ tội với người!”

 

Ngọn lửa “vút” một tiếng bốc cao.

 

Tựa như — lời đáp không lời của mẫu thân.

 

11

 

Nữ nhi tội thần c.h.ế.t trong hậu viện Hầu phủ, việc này ta rải một nắm ngân phiếu, khiến lời đồn lan truyền khắp nơi, náo động cả kinh thành.

 

Hầu gia cùng Thế t.ử đều bị ngôn quan dâng sớ đàn hặc, rơi vào cảnh mặt mày xám xịt.

 

Hầu gia vốn muốn đem nàng ta cùng mẫu thân hợp táng vào từ đường Phó gia, nay mộng tưởng tan vỡ.

 

Chỉ có thể nén đau, đem t.h.i t.h.ể c.h.ế.t không nhắm mắt ấy trả về Thôi gia.

 

Kể từ khi ta dùng một cái tát đ.á.n.h tan chút tình phu thê mỏng manh giữa ta và Phó Đình Vân—

 

Thôi Ngọc Phù, kẻ vội vàng mang ấm áp và quan tâm đến lấy lòng, cũng không còn lý do lưu lại Hầu phủ nữa.

 

Nàng rưng rưng lệ từ biệt Phó Đình Vân, từng lời từng chữ đều là dặn dò và luyến tiếc.

 

Những năm tháng ái mộ, thưởng thức và nuối tiếc vì không được như ý của Phó Đình Vân, trong khoảnh khắc bùng nổ:

 

“Không, ta không cho nàng đi!”

 

Hắn kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn xuống thật mạnh.

 

Thôi Ngọc Phù giả vờ khước từ, nhẹ nhàng đẩy hai cái, liền mềm nhũn trong lòng hắn.

 

Hơi thở hai người dần gấp gáp, bàn tay đã không nhịn được mà lần vào trong lớp gấm vóc của đối phương.

 

Đai lưng của Phó Đình Vân bị tháo, cúc áo của Thôi Ngọc Phù cũng bị cởi.

 

Hai người quấn quýt si mê, hôn đến khó rời.

 

Trong số phu nhân tiểu thư ta dẫn đi gấp hoa giấy tang, có người không nhìn nổi, khẽ ho một tiếng.

 

Thôi Ngọc Phù ở góc độ ấy, chỉ vừa vặn nhìn thấy ta đứng nơi khúc quanh.

 

Nàng khựng lại.

 

Rồi lập tức giống như t.h.i t.h.ể trong viện hôm trước, run rẩy nép ra sau lưng Phó Đình Vân:

 

“A… tỷ tỷ đây là làm gì! Ta với Thế t.ử… không phải như tỷ nghĩ đâu!”

 

Nụ cười đắc ý nơi khóe môi nàng, lộ rõ mồn một.

 

Phó Đình Vân bị quấy rầy hứng thú, che chở Thôi Ngọc Phù, sắc mặt âm trầm quát ta:

 

“Chẳng lẽ ngươi cũng muốn học mẫu thân, lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông mà trở thành trò cười của kinh thành? Ta không phải phụ thân, sẽ không như ông bỏ lỡ Thôi di nương mà bỏ lỡ người mình yêu cả đời. Ngọc Phù, ta nhất định phải có!”

 

“Bất kể ngươi có đồng ý hay không, ta đều sẽ nạp nàng vào cửa. Lục Tuyết Đường, ngươi nên rõ, năm năm qua ngươi chỉ sinh được một nữ nhi. Nếu còn ngoan cố, ta có hưu ngươi cũng là danh chính ngôn thuận!”

 

Ta nhìn hắn.

 

Khóe môi không kìm được nở một nụ cười châm biếm.

 

Khẽ nghiêng người—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Để lộ phía sau là một đoàn phu nhân tiểu thư đông đảo.

 

“Ngươi — mẫu thân thi cốt chưa lạnh, quan quách còn đặt trong linh đường, làm con lại không ở đó tận hiếu, còn cùng người khác lén lút tư thông, làm mất hết thể diện thế gia. Lại còn bị tình ái làm mờ mắt, để hồ ly tinh tác quái, quay sang chỉ trích mẫu thân. Ta thấy ngươi đức không xứng vị, cái vị trí Thế t.ử này cũng nên đến lúc chấm dứt rồi!”

 

Người lên tiếng, chính là Ninh Vương phi — được mọi người vây quanh.

 

Một lời của nàng vừa dứt, các phu nhân phía sau liền đồng loạt bước ra.

 

Ánh mắt nhìn Thôi Ngọc Phù phía sau Phó Đình Vân, như nhìn một thứ bẩn thỉu chướng mắt, không giấu nổi vẻ ghét bỏ:

 

“Đây chính là hậu duệ của tội thần bỏ thành mà chạy năm xưa, bị đưa vào giáo phường ty nhiều năm. Tưởng rằng đã biết điều, biết rút kinh nghiệm từ tổ tiên mà an phận tích đức chuộc tội. Không ngờ lại học được một thân quyến rũ mê hoặc, chuyên nhằm vào đám công t.ử quyền quý không có mắt mà ra tay.”

 

“Ánh mắt của Thế t.ử quả nhiên độc đáo, giống hệt Hầu gia, chỉ thích loại hồ ly tinh bất nhân bất nghĩa, làm trò bẽ mặt.”

 

Những phu nhân ấy cũng là nữ nhân—

 

Vừa thay mẫu thân bất bình, lại thay bà đau xót.

 

Khi mắng Phó Đình Vân bất trung bất hiếu, không xứng làm thần t.ử cũng không xứng làm con, cũng tiện thể mắng luôn cả Hầu gia một trận thậm tệ.

 

Phó Đình Vân nghiến c.h.ặ.t răng, giấu kín hận ý, cũng chỉ có thể cúi đầu nhận lỗi.

 

Ta nhìn Thôi Ngọc Phù — kẻ một thân hồ mị nay bị đập cho tơi tả, chỉ còn lại vẻ châm biếm hờ hững.

 

Khi lướt qua nàng, ta khẽ nói một câu:

 

“Còn thở được thì mau cút đi.”

 

Nàng khựng lại, trừng mắt nhìn ta đầy oán độc.

 

Hiển nhiên, một chữ cũng không nghe lọt.

 

12

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Đêm ấy, giữa đêm khuya lạnh lẽo nơi đình hoang, nàng c.ắ.n răng ngâm mình trong nước lạnh.

 

Sáng hôm sau, khi tiễn cô mẫu nàng về Vân Châu Thôi gia, nàng đã bệnh nặng, nằm liệt giường không dậy nổi.

 

Phó Đình Vân vứt bỏ lễ nghĩa liêm sỉ, quỳ thẳng trước mặt Hầu gia, vẻ như quyết c.h.ế.t, khẩn cầu:

 

“Phụ thân, hài nhi không muốn giống người, để lại nỗi hối tiếc âm dương cách biệt suốt đời.”

 

“Lục Tuyết Đường không phải người con yêu. Nàng chỉ đoan trang đại phương, thích hợp làm một chủ mẫu thể diện. Sau khi thành thân, con mới biết nàng như tượng Bồ Tát bằng đất, ngoài dung mạo xinh đẹp, thực sự vô vị. Ngọc Phù cùng con tình đầu ý hợp, tâm ý tương thông. Nàng mới là mối vương vấn nhiều năm con không thể buông. Xin phụ thân thành toàn!”

 

Hầu gia động lòng.

 

Ông liếc ta một cái, ánh mắt lạnh nhạt, không chút ưa thích.

 

Rồi hỏi Phó Đình Vân:

 

“Dù nạp Ngọc Phù sẽ bị thiên hạ chỉ trích, thậm chí mất cả vị trí Thế t.ử, ngươi cũng không sợ sao?”

 

Phó Đình Vân dập đầu thật sâu:

 

“Mọi hậu quả, hài nhi nguyện một mình gánh chịu!”

 

Hầu gia thở phào, vẻ an ủi hiển hiện, đỡ hắn dậy:

 

“Tâm nguyện chưa trọn của phụ thân, nay đặt lên người con. Phụ thân chỉ mong con, nửa đời còn lại được viên mãn.”

 

Thôi Ngọc Phù thân thể mềm nhũn, quỳ xuống khóc nức nở:

 

“Đa tạ Hầu gia thành toàn. Nếu cô mẫu nơi suối vàng có biết, ắt cũng có thể yên lòng.”