Ta từng làm một đời yêu phi.
Họa quốc hại dân, mê hoặc một đời minh quân đến mức thần hồn điên đảo.
Hắn bỏ trống hậu cung, phụ bạc thanh mai trúc mã, đày ải quần thần dâng sớ can gián.
Nhưng sau nửa đời hoang đường, Tạ Vọng Chi lại bảo:
"Trẫm hối hận rồi."
Hắn nhìn ta, ánh mắt thoáng vẻ giễu cợt.
"Vì nàng mà bỏ rơi Vãn Vãn, đ.á.n.h mất tiếng thơm của một bậc hiền quân, xem ra thật không đáng chút nào."
Chỉ tiếc là, kiếp này không thể quay đầu được nữa.
Sống lại vào đúng đêm hiến vũ cho tân đế.
Ta ngã khỏi bậc thềm, trẹo chân.
1
Đêm đầu xuân.
Gió xuân se lạnh thổi qua lớp xiêm y mỏng manh. Ta ngồi bệt dưới thềm đá, ôm lấy cổ chân sưng đỏ, c.ắ.n c.h.ặ.t môi đầy bẽ bàng.
Hệt như kiếp trước.
Ta là người dẫn vũ, cũng là người dễ lọt vào mắt tân đế nhất.
Có kẻ sinh lòng đố kỵ, nhân lúc đám đông chen lấn hỗn loạn đã lén đẩy ta một cái.
Nhưng lần này, ta không gồng mình gượng dậy để được diện kiến thánh thượng nữa.
Di mẫu quản giáo rẽ qua đám người đang hả hê xem kịch vui, vội vã chạy tới đỡ lấy cánh tay ta kéo dậy.
Giọng bà đầy vẻ lo lắng, sốt sắng:
"Ý Hòa! Con còn múa được không?"
Ta khẽ ngẩng đầu, chỉ khẽ lắc đầu thật chậm, vẻ mặt thoáng nét tiếc nuối:
"Không múa được nữa rồi."
Ta biết rõ.
Chỉ cần tránh được đêm nay, một vũ cơ chốn giáo phường và vị tân đế cao sang quyền quý kia, cả đời này sẽ không còn cơ hội tương phùng.
2
Ta lui về thiên điện thay ra bộ vũ y lộng lẫy, tháo bỏ trang sức ngọc ngà rồi bàn giao lại cho người dẫn vũ mới.
Ma ma vừa gỡ b.úi tóc cho ta, vừa nhìn gương mặt phản chiếu trong gương đồng, không khỏi thở dài tiếc nuối:
"Sao đúng lúc này lại xảy ra chuyện cơ sự này chứ?"
"Vốn dĩ con có thể..."
Trong yến tiệc đêm nay hội tụ biết bao trọng thần và thế gia vọng tộc.
Đáng ra ta đã có thể mượn cơ hội này để thoát khỏi kiếp ca cầm.
Kiếp trước đúng là như thế.
Thuở ấy ta kiêu ngạo vô cùng, quyết không chịu để kẻ căm ghét mình được toại nguyện.
Ta đã c.ắ.n răng chịu đau, nhảy hết nửa điệu múa.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Cả sảnh đường vỗ tay tán thưởng, chỉ có Tạ Vọng Chi nhìn ra cổ chân sưng đỏ dưới tà váy xoay tròn, nhìn thấu chút nước mắt kìm nén trong đôi mắt mang ý cười của ta.
Khoảnh khắc ta không gượng nổi nữa mà ngã quỵ, bệ hạ đặt mạnh chén rượu xuống, vội vã rời tiệc, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Hành động ấy vốn là thất kính trước ngự tiền, nhưng ngài không hề trách tội, cũng không trách phạt nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn bảo, ta thật khác biệt.
Tạ Vọng Chi yêu thích nét rạng rỡ đầy sức sống của ta, vừa gặp đã đem lòng si mê.
Thật ra trong ký ức suốt mười mấy năm qua, ngoại trừ năm năm tuổi vì gia cảnh bần hàn mà bị ép vào giáo phường, cuộc sống của ta trôi qua vô cùng êm đềm. Ta đứng đầu đệ nhất bộ của giáo phường, lần đầu diện thánh đã được tân đế ưu ái.
Chính điều đó đã khiến ta không biết trời cao đất dày, càng không hiểu nổi lòng người hiểm ác.
Ngày ta được sắc phong làm Quý phi.
Mưa bụi lất phất rơi trên mái ngói.
Có người đã quỳ trước thềm điện suốt nửa ngày.
Cung nữ hầu hạ ta là Thanh Hạnh khẽ bẩm:
"Thưa nương nương, đó là đại tiểu thư của phủ Thượng thư."
Ngu Tuế Vãn, thanh mai trúc mã của Tạ Vọng Chi.
Đạo thánh chỉ phong Quý phi kia, đáng lẽ ra phải thuộc về nàng.
Ta đẩy cửa sổ, lặng lẽ dõi mắt nhìn xuống.
Nàng vận y phục đơn sơ, tháo bỏ trâm cài, quỳ thẳng tắp đầy khí phách, chỉ cầu xin Tạ Vọng Chi thu hồi mệnh lệnh.
"Thẩm Ý Hòa xuất thân hèn kém, đức không xứng với vị trí này."
Tạ Vọng Chi đáp:
"Trẫm thích nàng ấy, vậy thì nàng ấy xứng."
Hắn nhìn gương mặt nàng, khựng lại một thoáng rồi lạnh lùng bảo:
"Trẫm sẽ ban hôn cho khanh một mối lương duyên tốt khác."
"Lời như thế này, sau này đừng nhắc lại nữa."
Trông nàng vô cùng đau đớn, bờ vai khẽ run, c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức trắng bệch nhưng quyết không để giọt lệ nào rơi xuống.
Ta bước ra ngoài điện.
Giữa làn mưa gió mịt mùng, bóng dáng nàng lảo đảo đứng không vững.
Tạ Vọng Chi che ô nghiêng hẳn về phía ta, nắm lấy bàn tay hơi lạnh của ta ủ ấm trong lòng bàn tay chàng.
Ngu Tuế Vãn khẽ ngước mắt, nhìn thẳng vào ta.
"Lấy sắc thờ người, sắc suy thì tình cũng nhạt."
"Không phải vì oán hận." Nàng nói: "Quý phi nương nương, đây là lời trung ngôn của thần nữ."
Ta chỉ khẽ nở nụ cười kiêu kỳ.
Thuở ấy, ta đang lúc đắc ý nhất đời.
Ta chưa từng được học hành chữ nghĩa.
Làm sao có thể nghe lọt tai lời ấy chứ?
Ta thầm nghĩ, ta có thể múa rất lâu, rất lâu nữa.
Trong cung cấm cẩm y ngọc thực, dung nhan này cũng không dễ gì phai tàn đi nửa phân.
Ta chưa chắc đã thua kém đám quý nữ cao sang quyền quý luôn khinh thường ta kia.
3
Tạ Vọng Chi quả thực đã độc sủng ta suốt nhiều năm ròng.
Hắn gảy thất huyền cầm, ta uyển chuyển múa dưới bóng hoa.
Hắn phê duyệt tấu chương, ta ở bên cạnh mài mực thơm.
Thuở tình nồng ý đượm, hắn từng hứa hẹn, đợi khi ta hoài t.h.a.i sẽ chặn miệng quần thần, sắc phong ta làm Hoàng hậu.