Lưu Phong Hồi Tuyết

Chương 3



"Hai đứa trẻ giao cho Hoàng hậu dạy dỗ vẫn là tốt nhất."

Nước mắt ta tuôn rơi lã chã.

Đến lúc này ta mới bừng tỉnh nhận ra.

Dù cho bao năm qua ta đã dốc lòng học hỏi.

Tạ Vọng Chi cũng chưa từng một lần tôn trọng ta.

Ta là mẫu thân mang nặng đẻ đau ra chúng.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nhưng lại không xứng đáng làm mẹ của công chúa và hoàng t.ử.

Cuối năm ấy, phân nửa giang sơn chìm trong bão tuyết suốt cả tháng ròng không dứt. Khắp nơi khởi nghĩa nổi lên bốn phía, các phiên vương cũng thừa cơ dấy binh. Tạ Vọng Chi phải hạ chiếu tội kỷ, lập đàn tế trời.

Trong lúc hắn đang sứt đầu mẻ trán, Hoàng hậu đơn độc triệu kiến ta, vạch ra từng tội trạng một của ta.

Có năm nọ, Tạ Vọng Chi muốn dời đô về Kim Lăng, các lão thần ra sức ngăn cản, nói rằng chỉ vì ta thích ăn cá cháy nên hắn mới nảy ra ý định đó, mắng ta là yêu phi mê hoặc quân vương.

Lại có năm, khi ta chưa có con, Tạ Vọng Chi vẫn khăng khăng không chịu tuyển tú, khiến một vị trung thần phải đập đầu vào cột để can gián, suýt nữa thì mất mạng.

...

Thực ra đều không phải lỗi của ta.

Chỉ là đôi khi, đứng trước trùng trùng trở ngại, Tạ Vọng Chi cũng sẽ hối hận.

Cũng sẽ nói:

"Vì nàng mà bỏ rơi Vãn Vãn, đ.á.n.h mất tiếng thơm, có vẻ không đáng chút nào."

Ta lắng nghe lời kết tội ấy, gió bắc tạt vào gò má vừa lạnh vừa đau, gương mặt cũng dần trở nên đờ đẫn.

Hoàng hậu giấu Tạ Vọng Chi, sai người ép ta uống rượu độc, thản nhiên nói:

"Để xoa dịu cơn phẫn nộ của dân chúng, Quý phi lấy cái c.h.ế.t tạ tội."

Giây phút lâm chung, ta gượng chút hơi tàn mong gặp Tạ Vọng Chi lần cuối.

Hắn ôm lấy thân xác đang dần lịm đi của ta, gục đầu vào hõm cổ ta, nghẹn ngào đến lạc cả giọng.

"Quý phi, trẫm sủng ái một mình nàng suốt mười năm, lại phong quan tiến tước cho huynh trưởng nàng, tự thấy không có gì hổ thẹn với nàng."

"Kiếp sau, đừng gặp lại nhau nữa."

Một giọt lệ làm nhòe đi tầm mắt.

Ánh nến vàng vọt trước khi lâm chung tựa như vầng trăng tròn, nhạt nhòa rồi loang rộng trước mắt, rồi lại dần hiện rõ.

Đầu ngón tay ta chạm vào mặt gương đồng nhẵn bóng.

Môi hồng răng trắng, mày ngài thanh tú.

Đây là ta của tuổi mười sáu, là ta của kiếp này.

Đối diện với vẻ kinh ngạc cùng tiếc nuối của ma ma.

"Có người đẩy ta. Là tai họa do con người gây ra." Giọng ta nhỏ dần: "Nhưng... biết đâu lại là phúc."

6

Lúc trở về giáo phường, trời đã rất khuya.

Ta đi rất chậm, ở phía sau nghe mọi người bàn tán.

Sau yến tiệc đêm nay, Tạ Vọng Chi ban xuống thánh chỉ mà kiếp trước chưa từng được công bố.

Sắc phong Ngu Tuế Vãn làm Quý phi, giao phượng ấn cho nàng quản lý.

Ai nấy đều nghĩ.

Đợi nàng có con nối dõi, sẽ được phong hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đó là vị trí kiếp trước ta ở gần trong gang tấc nhưng cả đời này cũng không cách nào chạm đến.

Đêm ấy.

Có một vũ cơ được Tạ Vọng Chi ban hôn, đặc xá thoát tịch.

Nhắc tới ta, kẻ chưa kịp lên sân múa.

Có người liếc nhìn, kẻ thương hại, người lại cười cợt.

Ta lặng lẽ nghe hết, lòng không gợn sóng.

Thật ra bỏ lỡ cơ hội lần này, vẫn còn lần khác.

Kiếp trước, huynh trưởng thất lạc nhiều năm của ta từng theo tướng quân khải hoàn trở về, cũng dùng chiến công đổi lấy đặc xá cho ta thoát tịch, theo huynh ấy hồi hương.

Tính ra hiện tại, chỉ cần chờ thêm ba tháng nữa thôi.

Tạ Vọng Chi vốn nhân từ.

Đời này hắn chưa từng gặp ta.

Cũng không có lý do gì từ chối.

5

Vết thương ở chân ta chưa lành, vừa hay nhân cơ hội này nghỉ ngơi nửa tháng.

Tân đế đăng cơ, yến tiệc ca múa rất nhiều.

Ta cũng lần lượt bỏ lỡ.

Nửa tháng ấy, trong cung tuyển tú, có thêm một nhóm người mới tiến cung.

Không giống kiếp trước.

Tạ Vọng Chi có vẻ không mặn mà với nữ sắc, bận rộn triều chính, thường nửa tháng cũng không bước chân vào hậu cung.

Vốn dĩ ta không nên biết nhiều như vậy.

Cho đến một ngày.

Cung nữ Vân Liễu bên cạnh Bùi chiêu nghi lén tìm gặp ta.

Nàng nói:

"Bệ hạ có vẻ không thiên vị ai, chỉ có một lần xem khúc Nghê Thường Vũ Y mới ngẩng đầu nhìn thêm mấy lượt."

"Nương nương muốn học điệu múa ấy, đã xin phép quý phi rồi."

"Giáo phường sử nói, người múa điệu này giỏi nhất không phải người dẫn đầu hôm đó, mà là Thẩm cô nương."

"Vì vậy mới sai ta mời cô nương vào cung một chuyến."

Dù dùng chữ "mời", nhưng giọng điệu rất kiên quyết, không thể khước từ.

Huống hồ địa vị giữa ta và phi tần cách biệt một trời một vực.

Ta không có quyền từ chối.

Hôm sau theo Vân Liễu vào hậu cung, cơn mưa dai dẳng ở kiếp trước đã ngừng. Ngoài tường son, bầu trời xanh trong như lọc, liễu biếc mơn mởn.

Ta đeo mạng che mặt.

Bùi chiêu nghi thấy ta, hài lòng vì sự an phận của ta, che miệng cười khẽ.

"Bệ hạ từng thấy biết bao dung sắc, đâu đến mức khiến ngươi phải dè dặt thế này."

Nói tới đây, giọng nàng dần hạ thấp, xen lẫn chút mất mát.

"Nếu bệ hạ thật sự ham mê sắc đẹp, bọn ta cũng không cần phiền lòng."

Thật ra kiếp trước, Thái hậu cũng từng lấy làm lạ.