Ly Biệt Muôn Đời

Chương 10



17

Dưới trời tuyết lớn, khói lửa vẫn lượn lờ không tan.

Cuối cùng, vào năm thứ ba kể từ khi ta giả nam vào quân doanh, người cuối cùng ta quen biết cũng đã tắt thở.

Lão từng nói, mình sống được đến 60 tuổi đã là đại phúc.

Ngẫm lại 60 năm ấy, lão từng nhìn thấy ánh chiều tà của thời thịnh thế, từng chứng kiến giang sơn sụp đổ, cuối cùng lại phiêu bạt đến vùng biên quan xa xôi, nơi chiến hỏa ngút trời này.

Rồi cứ thế mà trút hơi thở cuối cùng.

Ngay khoảnh khắc lão hoàn toàn nhắm mắt, doanh trướng của chủ tướng vốn im ắng suốt nhiều ngày cuối cùng cũng truyền ra tin tức.

Không phải liều c.h.ế.t nghênh chiến.

Cũng không phải viện binh sắp tới.

Mà là...

“Tướng quân có lệnh, rút lui. Rời khỏi thành này. Những người còn lại mau ch.óng theo sau.”

Ta nghĩ, cuối cùng mình cũng hiểu vì sao bản thân vẫn luôn nhớ đến Vệ Thác.

Bởi vì đố kỵ.

Ta đố kỵ huynh ấy vào những năm tháng nhiệt huyết sục sôi nhất lại gặp được Triệu Nguyên Lãng.

Bởi đối với một tiểu tốt vô danh chẳng đáng nhắc tới, có thể gặp được một vị chủ tướng dẫn đầu mọi người thề c.h.ế.t nghênh chiến trên sa trường...

Đã là một niềm xa xỉ.

18

Nực cười thay, Triệu Nguyên Lãng vẫn luôn cho rằng năm ấy ta chịu kéo theo hắn, cùng nhau lưu lạc suốt dọc đường là vì viên độc d.ư.ợ.c không rõ thật giả mà hắn đã ép ta uống.

Hắn cũng chẳng chịu nghĩ xem, ta đã lăn lộn ở biên cương bao năm, sao có thể dễ dàng bị lừa đến thế?

19

Nhiều năm sau, khi chân tướng được phơi bày, đây là lần đầu tiên ta nhắc lại chuyện ấy với Triệu Nguyên Lãng.

Hắn thoáng sững người:

“Thì ra nàng vẫn luôn biết.”

“Biết viên độc d.ư.ợ.c ấy thực ra chỉ là lời lừa gạt.”

Nguyệt Nhi đang nằm trong lòng hắn lúc này cũng ngẩn ngơ.

Một tiểu cô nương như con bé đã bao giờ nghe qua sự tàn khốc của chiến trường?

Ta còn tưởng nó đã bị dọa sợ.

Dù sao cũng là  tiểu nữ nhi của mình, ta đang nghĩ nên an ủi nó vài câu, nào ngờ con bé lại ngơ ngác nhìn ta, nói:

“A nương, a nương lừa con. Rõ ràng a nương từng nói những dấu vết trên người đều là hoa chỉ tiên nữ mới có, không phải sẹo.”

Nó nhào về phía ta, lau nước mắt rồi nắm lấy tay ta, nghiêm túc nói:

“Nguyệt Nhi không cần a nương làm anh hùng nữa. Nguyệt Nhi cũng không quấn lấy a nương đòi nghe chuyện trước kia nữa. A nương không phải đào binh.”

“A nương chỉ là... chỉ là đau quá mà thôi.”

20

Bởi vì quá đau, nên mới bỏ chạy.

Bởi vì quá đau, nên mới khóc.

Nhưng nỗi đau ấy là đau da thịt hay đau trong lòng...

Ai mà biết được?

Dù sao năm ấy ta cũng không c.h.ế.t.

Khi tỉnh lại, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ ràng, ta nhìn thấy một gương mặt trẻ con khá quen thuộc.

“Tỉnh rồi. Nàng ấy tỉnh rồi.”

Giọng đứa trẻ đầy kích động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta lại chậm rãi hoàn hồn.

Vì sao ta cảm thấy gương mặt nó quen thuộc?

Có lẽ bởi nó không bị A Cẩu ăn mất, nên ta mới có ấn tượng sâu sắc đến vậy.

Ta nhịn đau nơi bả vai, chống người ngồi dậy.

Vừa ngẩng đầu lên, liền trông thấy Triệu Nguyên Lãng đang nghiêm mặt ngồi đối diện.

Ánh mắt hắn trầm tĩnh, trong đôi đồng t.ử đen nhánh phản chiếu bóng dáng của ta.

Rùa

Dẫu đang ở trong căn nhà tranh rách nát, khí độ của hắn vẫn không hề tầm thường.

Đó là sự tự tin chỉ có khi đã khôi phục thân phận.

Thế nhưng hắn vẫn đối xử với ta như trước, lên tiếng:

“Ngươi tỉnh rồi.”

21

Mọi chuyện cũng không phức tạp.

Đại khái là sau khi ta hôn mê, Triệu Nguyên Lãng cũng đang mang trọng thương, vừa đưa ta đi thì tình cờ gặp được vị thái thú cuối cùng mới chuẩn bị rút khỏi thành.

Vị thái thú ấy vẫn còn chút lương tâm.

Ông ta tổ chức lưu dân cùng những binh lính còn lại, miễn cưỡng giữ được thành trì, tạm thời ngăn quân Khiết Đan bên ngoài, rồi mới chuẩn bị thu dọn đồ đạc, dẫn cả nhà bỏ chạy.

Gia đình mà trước đó ta và Triệu Nguyên Lãng nhìn thấy chính là nhà của bào đệ thái thú.

Sau khi Triệu Nguyên Lãng gặp ông ta và nói rõ thân phận, mới có cục diện hiện giờ.

Nhà thái thú quanh co đôi chút cũng có quan hệ với Triệu gia.

Biết được thân phận của hắn, ông ta vô cùng kinh ngạc.

Dù sao với tư cách Triệu nhị lang, hắn bước vào sa trường là chuyện tất nhiên.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Một nhân vật như hắn tới nơi này, sao có thể không có người chăm nom?

Giờ lại lưu lạc đến mức chật vật, suýt mất mạng như vậy, sao có thể không khiến người ta kinh hãi?

Triệu Nguyên Lãng cũng không giải thích nguyên do.

Nhưng ta nhớ lại dáng vẻ hắn đóng cổng thành, khoác giáp trụ, thề c.h.ế.t nghênh chiến năm ấy, cũng đoán ra được đại khái.

Có lẽ khi ấy thấy quân Khiết Đan thế tới hung hãn, ý nghĩ đầu tiên của những người kia chính là chạy.

Mà đã chạy, cũng chẳng thiếu một Triệu nhị lang.

Nhưng Triệu nhị lang mới bước chân vào đời, trong lòng đầy nhiệt huyết, sao cam tâm lén lút bỏ trốn như ch.ó nhà có tang?

Bởi vậy hắn nhất quyết ở lại không chịu đi.

Dĩ nhiên chẳng ai bằng lòng ở lại cùng hắn chịu c.h.ế.t.

Kết quả đã quá rõ ràng.

Hắn quả thực đã bại.

“Thái thú sắp rời đi. Ngươi và ta có thể theo ông ta cùng trở về, nhất định sẽ gọi được viện binh, rồi g.i.ế.t trở lại.”

Triệu Nguyên Lãng thuận thế nói.

Dù sao hắn liều mạng đi đến bước này chẳng phải cũng vì muốn trở về cầu viện sao?

Thương thế của ta không quá nặng, chỉ là mất hơi nhiều m.á.u.

May mà ta rốt cuộc cũng từng là người trong quân ngũ, lên đường không thành vấn đề.

Chỉ có điều vì chữa thương cho ta, những người khác đều biết thân phận nữ t.ử của ta.

Ánh mắt họ nhìn ta và Triệu Nguyên Lãng lập tức trở nên kỳ quái.

Nhìn đến mức gân xanh trên trán Triệu Nguyên Lãng nổi lên.

Không cần đoán cũng biết, bọn họ phần lớn đã coi hắn là một tên công t.ử ăn chơi bị gia đình nuông chiều quá mức, đến quân doanh còn mang theo “thị nữ”.