Ngay cả họ cũng không có.
Chỉ có một cái tên là Anh.
Xưa nay chưa từng được ai coi trọng.
Ta vốn chờ hắn đổi sắc mặt.
Ai ngờ hắn lại vỗ đùi cười lớn.
"Hay là từ nay ngươi theo họ của ta đi. Ta tên Vệ Thác, ngươi sẽ là Vệ Anh."
Nói thật.
Ta cũng chẳng mấy muốn.
Nhưng ở trong quân doanh, có thêm một trợ thủ tuy không thông minh nhưng nghe lời...
Hình như cũng chẳng phải chuyện xấu.
Ta dạy hắn cách giở chút mưu mẹo.
Xúi giục đám lính già chuyên bắt nạt hắn quay sang c.ắ.n xé lẫn nhau.
Rồi nhân lúc hỗn loạn mà cướp thức ăn.
Mỗi lần cướp được.
Ta đều chia phần lớn hơn.
Như vậy rất tốt.
Cho nên khi thành thất thủ...
Ta đã định kéo hắn cùng chạy.
Thế nhưng...
Tên ngốc ấy lại phạm ngốc.
"Tướng quân và bách tính đều ở lại. Sao ta có thể bỏ chạy? A Anh, đệ mau tìm chỗ trốn đi. Chờ ta, đợi ta cùng tướng quân g.i.ế.t sạch lũ Khiết Đan rồi sẽ đến tìm đệ."
Ta tức đến phát điên, chỉ thẳng vào mặt hắn mà mắng:
"Ngươi tưởng mình là ai? Dù có c.h.ế.t nát thây để giữ thành cũng chẳng có ai nhớ đến ngươi. Triệu Nguyên Lãng lập công thành danh, còn tên ngốc như ngươi chỉ đáng làm đá kê chân cho người khác thôi. Mau quay lại đây."
Nhưng hắn không nghe.
Cũng chính lúc ấy...
Hắn mới biết ta là nữ t.ử.
Ta tự tay kéo vạt áo ra cho hắn nhìn.
Nhân lúc hắn sững sờ.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ từng chữ nói:
"Vệ Thác, huynh thật nỡ bỏ mặc ta ở lại đây một mình sao?"
Trong quân doanh nếu có nữ t.ử...
Kết cục sẽ bi t.h.ả.m đến mức nào.
Hắn không phải chưa từng thấy.
Quả nhiên hắn d.a.o động.
Ta biết...
Tên ngốc này coi trọng tình nghĩa hơn tất cả.
Thế là ta thừa thắng xông lên.
"Không phải huynh muốn làm ca ca của ta sao? Chẳng lẽ vì một vị tướng quân gì đó mà nỡ bỏ muội muội mình lại nơi này? Vệ Thác, huynh đúng là đồ lòng lang dạ sói."
Bị ta chụp cho cái mũ ấy.
Lại nhìn thấy những dải vải trắng quấn c.h.ặ.t dưới lớp y phục của ta.
Hắn hoàn toàn im lặng.
Ta chẳng còn nghĩ được gì nữa.
Chớp lấy cơ hội mặc lại quần áo, kéo tay hắn bỏ đi.
Không cho hắn có cơ hội đổi ý.
Ta biết...
Hắn nhất định sẽ đổi ý.
Chỉ là không ngờ...
Lại nhanh đến thế.
Ta vừa nắm lấy tay hắn.
Ngay giây sau đã bị hắn hất ra.
Ta quay đầu.
Trên gương mặt đen gầy ấy nở một nụ cười khó coi.
Hắn nhìn ta, khẽ hỏi:
"Nhưng... nếu ta không giữ được thành này, thì làm sao bảo vệ được muội đây?"
Đúng vậy.
Triệu Nguyên Lãng vẫn luôn cho rằng những người ấy theo hắn là vì trung nghĩa.
Vì đại nghĩa.
Thực ra...
Đều không phải.
Thiên hạ này họ Chu, họ Hán hay họ Đường...
Liên quan gì đến bọn họ?
Dù sao người ngồi trên ngai vàng hưởng phú quý cũng đâu phải bọn họ.
Điều khiến bọn họ dám liều cả tính mạng đi theo hắn...
Chỉ là vì nếu thành trì không giữ nổi.
Những người thân phía sau lưng họ...
Cũng sẽ c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cho nên, muốn bảo vệ muội muội, ta phải g.i.ế.t sạch giặc trước đã. Huống hồ..."
Tên ngốc gầy trơ xương ấy...
Cuối cùng vẫn bỏ lại ta mà chạy.
Đứng bên cạnh Triệu Nguyên Lãng.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Giọng nói tan vào khói lửa chiến trường:
"Phải có người đi chứ. Ta là ca ca, ta không sợ. A Anh, chờ ta nhé. Sẽ không sao đâu."
Ta tức đến bật cười.
Mà hốc mắt lại cay xè.
Sao có thể không sao chứ...
Chẳng phải cuối cùng hắn cũng phơi x.á.c nơi hoang dã đó sao?
Bảo hắn chạy thì không chịu.
Đến bộ y phục cuối cùng trên người hắn...
Thay vì để kẻ khác lột mất.
Chi bằng để ta tự tay lấy xuống.
Cũng coi như không phí phạm.
Sau khi biết rõ đầu đuôi mọi chuyện.
Rùa
Triệu Nguyên Lãng gần như chỉ muốn nuốt sống ta.
“Vệ Anh…”
"Ngươi đáng c.h.ế.t thật."
Nhiều năm sau.
Khi nghe ta kể đến đây.
Nữ nhi của ta bật khóc.
"Nương gạt con. Nương không phải đào binh. Nương cũng không phải người xấu. Nương không đáng c.h.ế.t."
Nếu là ngày thường.
Ta nhất định sẽ ôm con vào lòng, dỗ dành để con đừng khóc.
Nhưng lúc này...
Ta giống như đã tháo bỏ lớp ngụy trang suốt bao năm.
Chỉ nở một nụ cười thản nhiên, ngồi đối diện con, lạnh nhạt đập tan mọi ảo tưởng trong lòng nó.
“Phải.”
"Nương chính là như vậy."
Có lẽ...
Con bé sẽ căm ghét ta lắm.
Bởi từ trước đến nay...
Nó vẫn luôn tin rằng nương mình là một nữ anh hùng chẳng kém gì nam nhi.
Ta chờ nó vừa khóc vừa nói ghét nương nhất.
Thế nhưng...
Giọt nước mắt nơi khóe mắt nó đã có người lau đi trước.
Đối diện ta.
Vành mắt Triệu Nguyên Lãng đỏ hoe.
Giọng hắn còn kiên định hơn cả ta.
"Không phải."
Ta khẽ chớp mắt.
Lặng lẽ quay mặt đi, không nhìn hắn.
Thế nhưng bên tai vẫn vang lên giọng nói ấy:
“Vệ Anh.”
"Nàng không phải."
7
Phải, sao lại không phải chứ?
Nghĩa huynh năm xưa đối xử với ta tốt đến vậy, sau khi c.h.ế.t lại bị ta lột mất hơn nửa y phục. Ta chỉ đào một cái hố cạn, đẩy huynh ấy xuống, thế là coi như đã chôn cất.
Nếu không phải Triệu Nguyên Lãng ép ta uống độc d.ư.ợ.c để uy h.i.ế.p, e rằng ta còn chẳng thèm kéo theo gánh nặng là hắn mà chạy trốn.
Có lẽ ông trời không muốn hắn c.h.ế.t.
Hôm ấy đổ một trận mưa lớn, dấu vết kéo lê trên đường chẳng bao lâu đã bị nước mưa xóa sạch.
Triệu nhị lang từ nhỏ sống trong nhung lụa, lúc này lại sốt cao không dứt, trong cơn mê man vừa đói vừa rét.
Hắn mơ hồ nhìn thấy ta đang nhai thứ gì đó trong miệng. Còn chưa kịp lên tiếng, ta đã nhổ ra, nhét thẳng vào miệng hắn.
“Ngươi…”
Vị đắng lập tức lan khắp khoang miệng. Ta ghì c.h.ặ.t miệng hắn, ép hắn nuốt xuống.
“Thuốc đắng dã tật, mong tướng quân chớ trách.”
Ta cười nhạt.
Sắc mặt hắn đỏ bừng vì nghẹn, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ:
“Không biết liêm sỉ.”
Ta vẫn chưa quên chuyện hắn ép ta uống độc, bèn cung kính đáp:
“Tướng quân nói phải.”
Triệu tướng quân như tung một quyền vào bông mềm, tức đến trợn trắng mắt rồi ngất lịm.