Đây là lần đầu tiên hắn nổi giận với ta đến vậy.
Mối quan hệ vừa mới dịu đi đôi chút, giờ lại trở nên giương cung bạt kiếm.
Ta cau mày, chỉ về phía sau lưng hắn.
Tiếng trẻ con khóc ré vang lên từ con ngõ phía sau.
Ở đó có một chiếc nồi vỡ đã được chắp vá nhiều lần, bên trong đổ đầy nước, phía dưới là đống củi còn chưa kịp châm lửa.
Tên đại hán vừa đ.á.n.h người đang vớt đứa trẻ ra khỏi nồi, thấp giọng mắng một câu rồi ném gậy xuống, cùng người phụ nhân khóc lóc rời đi.
Ta lạnh lùng nói:
“Người ngoại tộc gọi người Trung Nguyên chúng ta là dê hai chân. Lâu dần, đám lưu dân chúng ta cũng gọi như thế. Trẻ nhỏ thì là dê con hai chân.
“Dựng nồi lên, nhóm lửa, chính là một bữa thịt hiếm có.”
A Cẩu chưa kịp nhóm lửa.
Hắn đã đói đến phát điên.
“Triệu Nguyên Lãng, ngài muốn trách thì hãy trách đêm đó mình không để hắn siết cổ đến c.h.ế.t. Nếu không, hắn cũng chẳng đói đến mất trí mà đi trộm trẻ con.”
Triệu Nguyên Lãng ngây người nhìn ta, vành mắt dần đỏ lên.
Trong những năm đói kém loạn lạc, đập xương làm củi, đổi con cho nhau mà ăn...
Chưa bao giờ chỉ là lời đồn.
10
Hắn mới vào quân doanh chưa lâu, cũng từng chứng kiến không ít nỗi khổ nhân gian.
Nhưng cảnh địa ngục trần gian thế này, lại là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy.
“Thì ra ngay từ đầu ngươi đã biết.”
Hắn há miệng, giọng nói có phần khô khốc:
“Sao có thể... sao có thể thành ra thế này…?”
“Thế đạo vốn là như vậy.”
Ta không nhìn t.h.i t.h.ể A Cẩu c.h.ế.t không nhắm mắt lấy một lần.
Lúc này, ta chỉ muốn mau ch.óng đưa Triệu Nguyên Lãng rời đi.
Nhưng ta vạn lần không ngờ người Khiết Đan lần này lại tới nhanh đến thế, thậm chí còn được đằng chân lân đằng đầu.
Trên thành lâu, khói báo động lại bốc lên.
Một trận vừa dứt, chiến hỏa lại kéo tới.
“Nghênh chiến. Mau nghênh chiến.”
Binh lính thủ thành lớn tiếng hô vang.
Bách tính lập tức rơi vào hỗn loạn.
Đám người Khiết Đan cưỡi trên chiến mã, ngông cuồng mà khát m.á.u.
Tòa thành vốn chẳng có bao nhiêu binh lực phòng thủ bất ngờ bị tập kích, hoàn toàn không thể ngăn nổi vó sắt cùng những thanh loan đao trong tay chúng.
Trong chốc lát, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi.
Giữa phố xá, đao kiếm va chạm chan chát.
“Đám người Trung Nguyên yếu đuối, quả thực còn không bằng dê con.”
Người Khiết Đan cười lớn giễu cợt.
Không còn cách nào khác, ta cũng đành theo Triệu Nguyên Lãng nghênh địch.
Thậm chí ta còn ra tay trước hắn một bước, cây gậy gỗ nhặt được trong tay được sử dụng vô cùng thành thạo.
“Ngươi biết võ công?”
Ánh mắt Triệu Nguyên Lãng nhìn ta trở nên phức tạp.
Trọng thương của hắn vẫn chưa lành, căn bản không đối phó nổi bao nhiêu quân Khiết Đan.
May thay binh lính thủ thành đã tập hợp lại, tình thế dần có dấu hiệu được ngăn chặn.
Ta kéo hắn tới chân tường, không hề nghĩ ngợi đã định quay người bỏ đi.
Lịch sử quả thực giống nhau đến kinh người.
Cách đây không lâu, ta vừa giẫm lên t.h.i t.h.ể những người giữ thành để trốn thoát.
Chẳng bao lâu sau, ta vẫn lựa chọn như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cho nên khi nghe Triệu Nguyên Lãng nói câu “Nàng không phải”, mắt ta chỉ cay lên trong thoáng chốc, rồi tự giễu cười:
“Sao lại không phải? Thế nào, chẳng phải ngài cũng từng tận mắt thấy ta bỏ chạy lần thứ hai rồi sao?”
Năm ấy, Triệu Nguyên Lãng siết c.h.ặ.t lấy ta, nghiến răng hỏi:
“Ngươi lại muốn lâm trận bỏ chạy sao?”
“Trước kia ta chỉ cho rằng ngươi không thể tự bảo vệ mình, nhưng rõ ràng ngươi biết võ công.”
Còn ta chỉ thẳng vào mũi hắn mà mắng:
“Ta vô tình vô nghĩa? Ta phản quốc sao?”
“Ngài cho rằng mình là ai? Vệ Anh ta dẫu là nữ t.ử, cũng từng vì g.i.ế.t giặc mà giả nam vào quân doanh. Có trận chiến nào ta không xông lên phía trước?”
Ta từng nói mình là lưu dân.
Đó là sự thật.
Nhưng ta cũng đâu phải kẻ bằng đá, vô thân vô cố.
Năm ta ba tuổi, thám t.ử Khiết Đan vì muốn cướp thức ăn đã g.i.ế.t phụ mẫu của ta.
Năm ta 13 tuổi, người Khiết Đan lại phóng một mồi lửa thiêu rụi quê hương ta.
Những ân nhân từng cho ta ăn cơm trăm nhà, tất cả đều bị chôn vùi trong biển lửa.
Giữa ngọn lửa ngút trời, bọn họ nói, giá như viện binh tới thì tốt, như vậy mọi người sẽ được cứu.
Bởi thế, năm 14 tuổi, ta giả nam vào quân doanh.
Người trong quân nói phải bảo vệ biên cương, phải g.i.ế.t người Khiết Đan để báo thù.
Tướng sĩ không nên sợ c.h.ế.t, xông lên tuyến đầu mới là chính đạo.
Nhưng kết quả thì sao?
Người c.h.ế.t chất thành từng đống.
Người bị thương nằm thành từng hàng.
Chiến công đổi lấy bằng tính mạng của bọn họ lại giúp những kẻ luôn miệng hô hào đừng sợ c.h.ế.t được thăng quan tiến chức, chỉ để lại một đám tàn binh bại tướng.
Trước khi c.h..ế.t, bọn họ vẫn còn hỏi ta:
“A Anh, người Khiết Đan đã bại chưa? Viện binh đã tới chưa?”
Chưa bại.
Cũng chưa tới.
Thứ tới chỉ là “cống phẩm” để cầu hòa.
Vàng bạc châu báu, mồ hôi nước mắt của dân chúng, cuối cùng cũng đổi được cho người Khiết Đan “giơ cao đ.á.n.h khẽ”.
Nhưng chưa đầy một năm sau, chúng lại g.i.ế.t tới.
Chúng muốn nhiều bạc hơn.
Muốn nhiều đất đai hơn.
Không chịu ư?
Vậy thì tiếp tục đ.á.n.h, tiếp tục g.i.ế.t.
Thế là lại có kẻ hô hào đừng sợ c.h.ế.t.
Lại có kẻ thăng quan.
Lại có người cầu hòa.
Cuối cùng, năm 22 tuổi, ta bỏ chạy.
Sau khi nhà Đường diệt vong, Trung Nguyên đại loạn, một nước dựng lên rồi một nước lại sụp đổ.
Ai quan tâm ngươi thuộc Hậu Hán hay Hậu Chu?
Càng chẳng ai quan tâm tới cái mạng hèn mọn của ngươi.
Bởi vậy, ta bắt đầu học cách lùi bước.
Vệ Thác ngốc nghếch.
Huynh ấy không chịu nghe lời ta khuyên, nhất quyết phải đi, nhất quyết phải đi.
Ta không ngăn nổi.
Bao năm qua, những khổ cực ta từng chịu, những trận chiến ta từng đ.á.n.h, còn nhiều hơn số cầu Triệu Nguyên Lãng từng đi qua.
Rùa
“Vậy ngài lấy tư cách gì nói ta vô tình vô nghĩa, dựa vào đâu mà nói ta là đào binh?”