Ly Hạ

Chương 12



 

Vừa cúp máy, tôi liền sốt sắng hỏi anh: "Thứ Sáu anh phải trực đêm mà, hay là thôi bỏ đi, chúng ta đừng đi nữa nhé?"

 

Tôi biết lớp trưởng chỉ có thời gian rảnh vào buổi trưa.

 

Tạ Sơ Ngôn thức trắng một đêm thì Thứ Bảy về đến nhà chắc cũng đã mười giờ sáng, căn bản là anh sẽ không có thời gian để ngủ bù.

 

"Không, nhất định phải đi chứ."

 

Anh quay lưng về phía tôi để thu dọn bàn ghế, rồi nhẹ giọng nói: "Buổi họp lớp mười năm trước cả em và anh đều không đi, nên anh không muốn bỏ lỡ lần này."

 

Nhìn bóng lưng bận rộn của anh, tôi liền quay người đi, khẽ đưa tay dụi dụi mắt rồi mỉm cười: "Ồ, vậy em đi chọn một bộ tóc giả thật đẹp đây."

 

"Ừ, chọn giúp anh một bộ luôn nhé."

 

11

 

Không khí của buổi tụ tập lần này rõ ràng là tốt hơn lần trước rất nhiều. Mọi người nói cười rôm rả, mang đậm cảm giác của những người bạn cũ lâu ngày gặp lại nhau.

 

Tôi và Tạ Sơ Ngôn vừa bước vào đã bị kéo ngay vào tuốt phía trong cùng của phòng bao, bạn học xúm xít vây quanh chúng tôi thành mấy vòng.

 

"Hai người quay lại với nhau từ lúc nào thế?"

 

"Ai là người chủ động trước vậy?"

 

"Hôm bữa hai người bị sao đấy, cãi nhau à?"

 

Tôi đỏ bừng mặt, chẳng biết nên phải bắt đầu kể từ đâu.

 

Ngược lại, Tạ Sơ Ngôn lại rất đỗi bình tĩnh, anh thong thả trả lời từng câu một: "Quay lại từ vài tháng trước rồi."

 

"Tôi là người chủ động."

 

"Lần trước là do tôi không tốt, lỡ nổi cáu với cô ấy."

 

Nghe xong, mọi người đều bày ra nụ cười "bà thím" đầy ẩn ý. Những chuyện cũ năm xưa cứ thế được tuôn ra như trút đậu.

 

"Năm đó tớ là người đầu tiên biết Đình Nguyệt thích lão Tạ đấy nhé! Cậu ấy chính miệng thừa nhận với tớ cơ mà."

 

"Thôi đi, cậu mà sớm hơn tớ à? Tớ còn từng bắt gặp Mạnh Đình Nguyệt lén nhét thư tình vào hộc bàn của lão Tạ cơ."

 

"Hả? Tớ lại còn thấy Mạnh Đình Nguyệt hôn trộm ảnh của Tạ Sơ Ngôn nữa kìa."

 

"Trời đựu, lúc nào thế?"

 

"Học kỳ hai năm lớp 10, ngay trên bảng tin của khối ấy. Lão Tạ đứng hạng nhất nên ảnh được treo ở tận hàng trên cùng. Mạnh Đình Nguyệt không đủ chiều cao, nên còn phải bắc ghế giẫm lên mới tới đấy."

 

Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín.

 

Dưới ánh mắt đang nhìn mình đầy suy tư và nghiêm túc của Tạ Sơ Ngôn, tôi chỉ hận không thể tìm ngay một cái lỗ nẻ nào đó để chui tọt xuống cho xong.

 

Anh khẽ ghé sát vào tai tôi, trầm giọng hỏi: "Em từng hôn ảnh của anh sao?"

 

Từng luồng hơi thở ẩm nóng phả vào khiến tai tôi ngứa ngáy vô cùng.

 

Tôi vội vàng né tránh, lí nhí tìm cách ngụy biện: "Hôn thì cũng hôn rồi, làm sao nào?"

 

Tạ Sơ Ngôn nghe vậy cũng chỉ cười mà không nói gì thêm.

 

Chủ đề câu chuyện rất nhanh sau đó đã chuyển sang người Tạ Sơ Ngôn.

 

Một người bạn hỏi: "Đúng rồi lão Tạ, nhà cậu chuyển đi rồi à? Tết năm ngoái tớ có về quê thì thấy nhà cậu chẳng có ai ở cả."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng Tạ Sơ Ngôn vẫn phẳng lặng như cũ: "Tôi cũng không rõ nữa."

 

"Hả?"

 

"Đã nhiều năm rồi tôi không về nhà."

 

Anh không nói tiếp, và các bạn học cũng chẳng ai gặng hỏi thêm.

 

Chỉ có tôi là nhạy bén nhận ra cảm xúc của Tạ Sơ Ngôn dường như có điều gì đó không ổn.

 

Thế nhưng khi còn chưa kịp tìm hiểu ngọn ngành thì tôi đã bị lớp trưởng – người đang trong độ say sưa – kéo vào một trò chơi mới là "Thật hay thách".

 

Sự hào hứng của mọi người lập tức dâng cao.

 

Dẫu sao thì hiện tại mọi người đều đang ở Bắc Kinh, ngần ấy năm trôi qua, trong nhóm cũng đã có vài cặp đôi cứ hợp rồi lại tan.

 

Vốn dĩ tôi chỉ định ngồi ngoài để xem náo nhiệt, nhưng chẳng biết thế quái nào mà cái vỏ chai rượu lại cứ nhè vào tôi và Tạ Sơ Ngôn mà trêu ngươi.

 

Lần đầu tiên, miệng chai đã chĩa thẳng về phía Tạ Sơ Ngôn.

 

Lớp trưởng đưa xấp bài qua, kế tiếp Tạ Sơ Ngôn nhanh ch.óng rút lấy một lá.

 

Đám đông liền tò mò xúm lại gần, trên mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hóng hớt:

 

"Tổng cộng đã từng yêu mấy lần, và mối tình nào là khắc cốt ghi tâm nhất?"

 

Tôi cũng tò mò đưa mắt nhìn sang Tạ Sơ Ngôn.

 

Anh nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt rồi đáp: "Một lần duy nhất, với Mạnh Đình Nguyệt."

 

Trái tim tôi đập thình thịch mãnh liệt, như thể đang muốn đáp lại lời anh nói.

 

Lần thứ hai, miệng chai hướng về phía tôi.

 

"Lần khóc đau lòng nhất là khi nào? Tại sao?"

 

Có người khẽ hắng giọng lên tiếng: "Ờm... lớp trưởng, hay là bỏ qua câu này đi, Đình Nguyệt cũng mới vừa khỏi bệnh thôi mà."

 

Mọi người rối rít hùa theo, bởi ai cũng đinh ninh rằng lần tôi khóc t.h.ả.m thiết nhất chính là khoảnh khắc nhận được giấy báo bệnh.

 

Thế nhưng tôi lại siết c.h.ặ.t lấy tay Tạ Sơ Ngôn rồi cất lời:

 

"Đó là lúc trải qua đợt hóa trị đầu tiên, tôi vô tình lục tìm được lời nhắn nhủ tốt nghiệp của Tạ Sơ Ngôn trong balo. Tôi khóc là bởi vì vào đúng lúc đau đớn tuyệt vọng nhất, người mình thương lại chẳng ở bên cạnh."

 

Tạ Sơ Ngôn nắm lấy tay tôi, những ngón tay anh càng lúc càng siết c.h.ặ.t hơn nữa.

 

Trò chơi cứ thế tiếp tục diễn ra, những lượt sau đó đều xoay trúng người khác.

 

Nhờ vậy mà tôi còn nghe được thêm vài tin đồn thú vị. Trong số đó cũng có vài lần trúng phải Tạ Sơ Ngôn, nhưng vì đều là mấy chuyện vô thưởng vô phạt nên anh chọn cách uống rượu để chịu phạt.

 

Chớp mắt một cái trời đã về đêm khuya.

 

Lượt quay cuối cùng dừng lại ngay chỗ Tạ Sơ Ngôn.

 

"Có việc gì mà cậu đã muốn làm từ rất lâu rồi không?"

 

Lớp trưởng đã đưa sẵn ly rượu tới tận nơi, nhưng Tạ Sơ Ngôn không nhận lấy mà dứt khoát đáp lại: "Kết hôn với Mạnh Đình Nguyệt."

 

Bầu không khí vốn đang ngái ngủ bỗng chốc lại "nổ tung".

 

 

====================