Trong bóng tối, tôi lại sán đến gần rồi ôm chầm lấy Tạ Sơ Ngôn.
"Học y có vất vả lắm không anh?"
"Không vất vả chút nào đâu."
"Đúng là kẻ lừa gạt."
"Anh không lừa em đâu mà." Tạ Sơ Ngôn chầm chậm vuốt ve lưng tôi rồi nói tiếp: "Đôi khi anh nghĩ, sự gặp gỡ và hội ngộ giữa người với người vốn dĩ đã là sự an bài của số mệnh rồi."
Giọng tôi bỗng trở nên rầu rĩ: "Dẫu cho chúng ta mãi mãi không lướt qua nhau, anh cũng vẫn nghĩ như vậy sao?"
Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn bỗng rực sáng cùng giọng nói nghe đầy vẻ kiên định: "Đúng vậy, bởi bất luận bao nhiêu năm có trôi qua đi nữa, Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt nhất định sẽ thuộc về nhau, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi."
13
Kể từ ngày hôm đó, cuối cùng tôi cũng đã bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện kết hôn cùng Tạ Sơ Ngôn.
Anh vô cùng chắc chắn mà khẳng định với tôi rằng, tỷ lệ sống sót đối với căn bệnh này là rất cao và gần như không gây ảnh hưởng gì đến tuổi thọ cả.
Nếu bệnh không tái phát, khả năng cao là tôi vẫn có thể sống thọ cho đến khi trở thành một bà lão móm mém.
Thế là ngày cưới được chốt đại khái vào khoảng nửa năm sau.
Nhân khoảng thời gian này, tôi cũng muốn nuôi lại tóc, để đến lúc làm đám cưới thì ít nhất không phải là cảnh hai cái đầu trọc lốc sánh bước bên nhau.
Thoắt cái mà nửa năm đã trôi qua.
Tôi lại trở về với dáng vẻ tung tăng hoạt bát như xưa, người cũng đã có da có thịt hơn, tóc tai cũng mọc ra rậm rạp được kha khá.
Nhìn từ xa, trông sắc mặt tôi có vẻ hồng hào và khí huyết vô cùng dồi dào.
Hôm ấy, tôi dành thời gian để gọi một cuốc điện thoại cho bố mẹ mình.
Tính từ lần liên lạc gần đây nhất thì thấm thoắt cũng đã 9 tháng trời trôi qua.
Mẹ chính là người nghe máy: "Alo, Đình Nguyệt à, con ở Bắc Kinh dạo này sao rồi? Bác sĩ bảo thế nào rồi con?"
"Bệnh tình của con hiện tại rất ổn định ạ, chắc là... sẽ không có vấn đề gì lớn nữa đâu."
"Thế thì tốt rồi, lâu lắm chẳng thấy tăm hơi con đâu, bố mẹ cứ định bụng lên thăm con mãi. Nếu không phải dạo này em trai con đang bận thi chuyển cấp lên cấp hai, thì bố mẹ đã lên đó với con từ sớm rồi."
Năm đó, chẳng bao lâu sau khi tôi đổ bệnh, bố mẹ đã sinh thêm em trai.
Mọi trọng tâm của hai người vì thế cũng hoàn toàn dồn cả vào nó.
Thực ra tôi không hề trách họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một đứa con gái có thể ra đi bất cứ lúc nào như tôi, quả thực không thể nào đọ lại được với một đứa con thứ hai vừa khỏe mạnh, tính cách lẫn học hành lại vô cùng xuất sắc.
Hơn nữa, ngay từ trước khi em trai chào đời, họ cũng đã vì chạy chữa cho tôi mà tiêu tốn một khoản tiền không hề nhỏ.
Tôi vội vàng lên tiếng trước khi cuộc gọi bị ngắt: "Mẹ ơi, con sắp kết hôn rồi."
"Kết hôn ư? Có người chịu lấy con sao?"
Mẹ tôi buột miệng thốt lên, trong giọng nói ấy là một sự kinh ngạc không tài nào giấu giếm được.
"Vâng, mẹ quen đấy ạ, là Tạ Sơ Ngôn. Hiện giờ anh ấy đang ở Bắc Kinh và là một chuyên gia về bệnh m.á.u."
"Tốt quá, mẹ... mẹ với bố con đều không có ý kiến gì đâu. Có người chăm sóc cho con như vậy, bố mẹ cũng yên tâm. Đã chốt ngày cưới chưa? Định tổ chức đám cưới ở đâu? Ấy từ từ đã, em trai con làm đổ hết cả hộp thức ăn của cún cưng rồi, thôi có gì để hôm khác chúng ta nói tiếp nhé."
Lắng nghe những tiếng "tút tút" kéo dài vọng ra từ ống nghe, lời đề nghị "về ra mắt gia đình" của tôi cứ thế bị nghẹn lại nơi cuống họng.
Tạ Sơ Ngôn khẽ nắn nắn tay tôi rồi hỏi: "Bố mẹ em nói sao?"
Tôi ngẩng đầu, thẫn thờ mất một lúc lâu, rồi mới đờ đẫn cất lời:
"Ở nhà mình nuôi cún cưng rồi."
"Nhưng chẳng có ai nói cho em biết cả."
Từ lúc ban đầu bố mẹ ngày đêm túc trực bên cạnh, đến khi em trai chào đời rồi họ thay phiên nhau đưa tôi đi khám bệnh, cho đến lúc tôi một thân một mình lang bạt khắp nơi tìm thầy chạy t.h.u.ố.c... suốt bấy lâu, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi nửa năm tôi mới gọi về nhà được một cuộc điện thoại.
Cho đến tận ngày hôm nay, ngay cả khi nhà có thêm một thành viên mới là chú cún con, cũng chẳng có một ai buồn nói cho tôi hay.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cõi tư vị khó tả thành lời.
Tạ Sơ Ngôn nhìn thấu hết tất thảy, anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi đầy kiên định: "Kết hôn là chuyện của riêng hai ta. Để hai ta tự mình quyết định, có được không em?"
"Vâng."
Cuối cùng, đám cưới được ấn định tổ chức ngay tại Bắc Kinh.
Không rình rang hay linh đình, đó chỉ đơn giản là một bữa cơm thân mật cùng bạn bè cũ vào đúng cái đêm chúng tôi đi đăng ký kết hôn.
Lớp trưởng lại quá chén, cậu ta khóc lóc om sòm, cứ sống c.h.ế.t đòi lên sân khấu làm MC, ai cản cũng chẳng thèm nghe.
Không khí đêm đó thực sự tuyệt diệu vô cùng.
Dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng, tôi và Tạ Sơ Ngôn coi như cũng đã có một hôn lễ nhỏ cho riêng mình, đong đầy những lời chúc phúc chân thành từ phía bạn bè.
Cô bạn thân còn túm lấy ống tay áo của Tạ Sơ Ngôn, một mực bắt anh phải thề thốt là sẽ đối xử thật tốt với tôi.
====================