Ly Hạ

Chương 16



 

Theo thường lệ, Tạ Sơ Ngôn vẫn tìm đến gặp ông lão bảo vệ ngoài 70 tuổi đang làm nhiệm vụ trông coi nghĩa trang trước tiên.

 

Đối phương vừa nhìn thấy bóng dáng Tạ Sơ Ngôn liền niềm nở bắt chuyện: "Lão Tạ, lại đến thăm bà nhà đấy à?"

 

"Ông có nhận được bức thư nào của cô ấy gửi đến không?"

 

Người bảo vệ vùi đầu lục lọi hòm thư một hồi lâu, rồi mới khẽ lắc đầu bảo: "Năm nay thì không có rồi."

 

Tạ Sơ Ngôn khẽ gật đầu, rồi cứ thế đi thẳng một mạch vào bên trong.

 

Anh dừng bước bên phần mộ của Mạnh Đình Nguyệt, nhẹ nhàng đặt bó hồng đỏ thắm xuống trước bia mộ, rồi mới thu người ngồi bệt xuống, tựa lưng vào tấm bia đá lạnh lẽo.

 

Sau đó, anh rút từ trong n.g.ự.c áo ra một xấp thư dày cộp vốn được nâng niu và bảo quản vô cùng cẩn thận.

 

Mỗi một phong thư đều được bọc kỹ càng bên trong túi zip niêm phong; đến mức ngay cả một mép góc nhỏ cũng không hề bị quăn nếp.

 

Đây chính là những lá thư mà sau khi Mạnh Đình Nguyệt qua đời, người gác nghĩa trang đã nhận được rải rác từng lá một, do chính tay cô viết để gửi lại cho Tạ Sơ Ngôn.

 

Mạnh Đình Nguyệt từng dặn dò ông lão bảo vệ rằng: "Nếu ông ấy không đến thăm tôi, thì ông cũng không cần phải cất công đưa tận tay ông ấy làm gì đâu."

 

"Tại sao lại như thế?"

 

"Bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc ông ấy đã bước sang một trang mới của cuộc đời rồi."

 

"Nhưng nhỡ đâu nếu ông ấy vẫn đến thường xuyên thì sao?"

 

"Thế thì ông hãy cứ giao chúng cho ông ấy."

 

Tạ Sơ Ngôn bóc phong thư thứ nhất ra, mặc dù nội dung bên trong anh vốn đã sớm thuộc nằm lòng, nhưng vẫn miệt mài đọc đi lại từng câu từng chữ một.

 

"Tạ Sơ Ngôn! Có phải anh nhớ em muốn c.h.ế.t luôn rồi không? Dừng lại ngay nhé, em biết tỏng anh đang tính toán chuyện gì rồi đấy. Hãy nhớ lại những gì anh đã hứa với em đi, nhất định phải sống cho thật tốt vào. Mấy bữa trước học trò của anh còn lén lút tìm em kể khổ, bảo là gặp phải mấy cái nan đề rắc rối trong nghiên cứu học thuật kìa. Vì sự nghiệp phát triển của toàn nhân loại, anh phải nỗ lực cố gắng lên nha.

 

Còn cả chậu lan điếu của em nữa, anh liệu bề mà chăm sóc nó cho cẩn thận vào. Mùa đông thì nhớ mang vào trong nhà, mùa hè phải tránh nắng gắt chiếu thẳng vào, và nhớ tưới ít nước thôi kẻo nó úng rễ. Sang năm nếu có rảnh thì bưng chậu lan điếu đến thăm em nhé."

 

Bức thư thứ hai được gửi vào năm tiếp theo:

 

"Được lắm được lắm, vậy mà anh cũng cứu sống được chậu lan điếu cơ đấy, đúng là thần đồng nuôi cây bẩm sinh mà. Biết thế hồi đó đẻ luôn một đứa cho anh cưng như cưng trứng rồi, thấy chưa? Giờ già cả rồi chẳng có mống nào bầu bạn bên cạnh cả.

 

Dạo này anh có để ý nhắm trúng bà lão nào chưa? Có thì cứ rỉ tai nói nhỏ với em nghe nha, kiếm bà nào mà chồng cũng đã qua đời ấy cho tiện bề tới lui, em ở dưới này sẽ dò la tăm tiếng phụ anh cho."

 

Xen kẽ ở giữa là vài ba bức thư lải nhải dông dài:

 

"Tự dưng em nhớ tới nồi lẩu thịt bò Yak hai vợ chồng xì xụp lúc đi Cửu Trại Câu hồi năm 34 tuổi quá đi mất, ngon hết sẩy bà bảy luôn, biết thế thì phải đi ăn thêm trận nữa mới bõ. Anh đi ăn thay em thêm lần nữa đi? Coi như là ăn hộ em vậy."

 

"Lập hạ là mùa vải thiều phương Nam chín mọng trĩu cành rồi đấy, ăn vải quế là 'nhức nách' nhất, anh bắt chuyến bay vào đó xõa một chuyến đi, còn chần chừ gì nữa?"

 

"Áaa, còn biết bao nhiêu miền đất hứa vẫn chưa đi hết kìa. Giang Tây mới đi được có phân nửa chặng đường thôi, em nhớ hồi đó anh ăn cay thần sầu lắm mà, không biết bây giờ phong độ có còn được như xưa không ta?"

 

Tạ Sơ Ngôn cứ thế vừa nhìn những dòng chữ xiêu vẹo kia vừa khẽ mỉm cười.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh có thể tưởng tượng ra một cách vô cùng sống động cái bộ dáng của Mạnh Đình Nguyệt lúc đang thao thao bất tuyệt mấy lời này.

 

Cô cứ lải nhải cằn nhằn không ngớt, y hệt như cái dạo mà cô vẫn còn sống vậy.

 

Chẳng mấy chốc, xấp thư đã vơi đi thấy đáy. Chỉ còn sót lại duy nhất một phong thư cuối cùng, chính là bức thư mới được gửi đến vào hồi năm ngoái.

 

"Anh lại vác mặt tới nữa hả? Sao năm nào anh cũng lẽo đẽo mò tới đây thế, cuộc sống của anh bộ nhàm chán đến mức độ này rồi sao? Làm quái gì có ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi buôn dưa lê bán dưa chuột với một người đã c.h.ế.t cơ chứ, thưa vị giáo sư đáng kính.

 

Phải làm sao đây, em viết hết nổi rồi. Cứ lo nhỡ đâu đầu óc anh chập mạch lại đ.â.m đầu chạy xuống đây tìm em, nên em mới phải lải nhải viết cho anh một đống thế này, đếm nhẩm nhẩm sương sương thì chắc cũng phải hơn hai chục bức rồi đó nha. Hahaha, em dám cá chắc một tỷ phần trăm là anh sẽ không bao giờ đọc được đến dòng này đâu. Giờ phút này ắt hẳn anh đã bắt đầu một cuộc sống mới rực rỡ sắc màu rồi nhỉ? Chúc mừng chúc mừng nha!

 

Cơ mà nếu anh vẫn xui rủi đọc được tới mấy chữ này thì... ừm, em thừa nhận là em cảm động muốn rớt nước mắt luôn á. Nhưng mà cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn thôi. Tạ Sơ Ngôn à, em sẽ không viết thư cho anh nữa đâu, ngàn vạn lần xin lỗi vì đã nhẫn tâm bỏ rơi anh một thân một bóng. Lắm lúc ngẫm lại, cái thói sai phái anh chạy đông chạy tây của em, cứ khăng khăng ép uổng anh phải chật vật bám trụ lại cái thế gian này, thực sự là quá sức tàn nhẫn.

 

Sự thấu cảm về ý nghĩa của sinh mệnh trong mỗi con người vốn dĩ chẳng ai giống ai, nên em sẽ không can dự vào bất kỳ quyết định nào của anh nữa đâu nhé. Em cũng sẽ không chúc anh sống lâu trăm tuổi nữa đâu, mà em sẽ cầu chúc cho anh mọi mong ước đều trở thành hiện thực, cầu chúc cho anh một đời an vui."

 

Tạ Sơ Ngôn nhâm nhi từng chữ cho đến tận những dòng cuối cùng của những phong thư ấy, rồi anh mới cẩn thận l.ồ.ng chúng trở lại vào trong túi zip chống ẩm và đóng kín lại.

 

Đến cuối thu năm ấy, quả thật anh đã không còn nhận được thêm bất cứ một phong thư nào từ Mạnh Đình Nguyệt gửi tới nữa.

 

Thế nhưng có lẽ, bản thân anh cũng chẳng còn cần đến những bức thư ấy thêm một lần nào nữa rồi.

 

Đêm hôm ấy, ông lão gác cổng nghĩa trang vì trót nhấp mấy ngụm rượu nên đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

 

Sau một đêm say giấc nồng, khi tỉnh dậy, ông thấy không gian bên ngoài đã bị phủ trắng xóa bởi một lớp tuyết rơi dày đặc.

 

Hóa ra, đêm qua tuyết đã thực sự rơi rồi.

 

Ông lão lụ khụ xách theo cây chổi, chệnh choạng sải từng bước chân tiến vào phía bên trong nghĩa trang.

 

Lướt qua hàng hàng lớp lớp những "căn nhà nhỏ" nằm san sát nhau, cho tới khi đi đến một khúc quanh thì tầm nhìn phía trước chợt thoáng đãng hẳn ra. Ngay khi vừa ợ lên một cái rõ to nồng mùi rượu, ông ấy chợt loáng thoáng nhìn thấy một bóng người đang tựa lưng vào tấm bia mộ từ phía đằng xa.

 

Cả cơ thể người ấy dường như đã bị vùi lấp hoàn toàn bởi lớp tuyết trắng xóa.

 

Người ấy co rúm người lại, trong l.ồ.ng n.g.ự.c dường như vẫn còn đang ôm khư khư một thứ đồ vật gì đó, cứ thế bất động nằm yên y hệt như đang chìm sâu vào một giấc ngủ dài.

 

Ông lão gác cổng chậm rãi tiến lại gần, đập vào mắt ông ấy chính là đôi lông mày của người bạn già đã bị đóng kết thành một lớp sương giá lạnh lẽo từ bao giờ.

 

Ông ấy run rẩy đưa tay ra, khẽ lay lay người kia: "Này, lão Tạ ơi."

 

Thân xác Tạ Sơ Ngôn cứ thế cứng đờ rồi đổ ập xuống mặt đất.

 

Anh ra đi, hưởng thọ 74 tuổi.

 

Sau năm năm đằng đẵng ròng rã chịu cảnh chia lìa, giữa màn bão tuyết lạnh thấu xương ấy, Tạ Sơ Ngôn trong cơn mê man hư ảo dường như đã nhìn thấy lại bóng hình của Mạnh Đình Nguyệt. Cô hóa thân thành một khối cầu ánh sáng mang hơi ấm rạng rỡ, đang nở nụ cười dịu dàng vẫy gọi anh ở phía xa xa.

 

Tạ Sơ Ngôn nhẹ nhàng cất bước để tiến về phía cô, và rồi mười ngón tay của họ lại một lần nữa đan c.h.ặ.t lấy nhau.

 

Sự gặp gỡ và hội ngộ giữa người với người, vốn dĩ đã là sự an bài của số mệnh.

 

Việc Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt được chung đôi, chung quy cũng chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.

 

(Hết)