Ly Hạ

Chương 2



 

Lần đầu tiên hôn một người con trai nên não bộ của tôi cũng bị chập mạch theo luôn.

 

Tôi chỉ biết lắp bắp đáp lại: "Còn... còn chưa hiểu sao? Làm bạn trai tôi đi chứ còn gì nữa."

 

Vành tai của Tạ Sơ Ngôn đỏ ửng lên, cậu ấy nhỏ giọng đáp: "Được."

 

Quãng thời gian ấy đối với tôi thực sự rất tươi đẹp.

 

Một đứa vốn lười học như tôi mà cứ hễ bước vào lớp là lại ngoan ngoãn ngồi cạnh Tạ Sơ Ngôn để nghe cậu ấy phụ đạo bài vở.

 

Chỉ trong vòng vẻn vẹn một năm, tổng điểm của tôi đã tăng lên hơn một trăm điểm.

 

Nhẩm tính sơ qua một chút thì con số này hoàn toàn dư sức để tôi thi đỗ lên Bắc Kinh, như vậy là sẽ khỏi phải lo cảnh yêu xa với Tạ Sơ Ngôn rồi.

 

Giá như mà sau đó không có chuyện đi khám sức khỏe rồi phát hiện ra cơ thể mình đang gặp vấn đề...

 

"Ọe——"

 

Tiếng nôn mửa của tôi vang vọng khắp căn phòng bệnh.

 

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy bồn cầu, hai mắt tối sầm lại, mồ hôi hột cứ thế vã ra như tắm.

 

Cô bạn thân vừa lo lắng vuốt lưng cho tôi vừa nói: "Cứ thế này thì không ổn đâu, phản ứng của cậu dữ dội quá rồi, để tớ đi gọi bác sĩ nhé."

 

Tôi vội vàng nắm lấy tay cô ấy ngăn lại: "Không cần đâu, tớ quen rồi mà."

 

Nhớ lại 27 đợt hóa trị năm xưa, một mình tôi ở nơi xứ người chẳng phải cũng đã c.ắ.n răng vượt qua được hết đó sao.

 

Vậy mà kiên trì ròng rã suốt mười năm trời, bệnh cũ rốt cuộc lại tái phát.

 

Chẳng biết còn phải chịu đựng cái cảnh tội nợ này đến bao giờ nữa, nếu lần nào cũng đi tìm bác sĩ thì chỉ e người ta lại thấy mình phiền phức.

 

Thế nhưng cô bạn thân của tôi vẫn chưa cam lòng: "Chẳng phải Tạ Sơ Ngôn là bác sĩ điều trị của cậu sao? Tớ đi tìm anh ta, anh ta nhất định sẽ có cách giúp cậu thôi."

 

Tôi nghe vậy thì liền vội ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô ấy: "Bà cô ruột của tôi ơi, cậu tha cho tớ đi! Cậu nên thấy mừng vì anh ấy vẫn chưa nhận ra tớ, chứ để mà nhận ra rồi, chắc anh ấy phải kê cho tớ tận một trăm đợt hóa trị để trả thù mất thôi."

 

"Ai nói với cô là phải làm hóa trị tới tận một trăm lần vậy?"

 

Một giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo chợt vang lên ngay từ phía sau lưng.

 

Cả người tôi bỗng chốc cứng đờ, đến mức ngay cả việc ngoái đầu lại nhìn tôi cũng không đủ can đảm.

 

Cô bạn thân thì lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Giáo sư Tạ, Đình Nguyệt cậu ấy thấy không được khỏe lắm…"

 

"Đó chỉ là những phản ứng bình thường của hóa trị thôi, nếu như cô ấy không chịu nổi..."

 

Đoạn sau Tạ Sơ Ngôn đã nói thêm những gì với bạn tôi, tôi hoàn toàn không nghe lọt tai chữ nào nữa.

 

Bởi lẽ trong đầu tôi lúc đó chỉ quanh quẩn duy nhất một ý nghĩ: Những lời mình vừa nói khi nãy, không lẽ anh ấy đã nghe thấy hết rồi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

3

 

Buổi tối hôm đó, y tá đến tiêm t.h.u.ố.c chống nôn cho tôi.

 

Trong lời nói của cô ấy dường như mang theo vài phần dò xét: "Cô Mạnh có quen biết với Giáo sư Tạ sao?"

 

Tôi nằm rũ rượi trên giường như kẻ chẳng còn chút luyến tiếc gì với sự đời: "Không quen, mà sao cô lại hỏi vậy?"

 

"Bình thường Giáo sư Tạ chẳng mấy khi bận tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này đâu, thế mà lần này anh ấy lại đặc biệt cất công đến tận phòng làm việc để dặn dò bác sĩ điều trị chính của cô kê thêm t.h.u.ố.c chống nôn đấy."

 

Tôi nhìn lại hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương, cả người gầy rộc đi hẳn, gương mặt cũng trở nên tiều tụy vì bị bệnh tật giày vò suốt thời gian dài.

 

So với hình ảnh của mười năm trước, thực sự là khác xa một trời một vực.

 

Chắc là không thể nào đâu...

 

Tạ Sơ Ngôn dù trí nhớ có tốt đến mấy thì cũng….

 

Mà phải rồi, trí nhớ của anh vốn cực kỳ tốt.

 

Nhỡ đâu anh vẫn luôn ghim hận tôi thì sao?

 

Ba chữ "Mạnh Đình Nguyệt" rành rành ngay đầu giường như thế, làm sao tôi có thể huyễn hoặc rằng anh sẽ không nhận ra mình cho được?

 

Cô bạn thân của tôi bất chợt xen ngang: "Giáo sư Tạ của các cô năm nay mới 28 tuổi thôi nhỉ? Trẻ thế mà đã lên chức giáo sư rồi cơ à?"

 

"Ế, cô nắm thông tin cũng rõ gớm nhỉ! Giáo sư Tạ học thẳng một mạch từ đại học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ y khoa luôn. Đại loại là lúc nhận bằng tiến sĩ anh ấy mới chừng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi gì đó thôi. Sơ yếu lý lịch cỡ này phải được xếp vào hàng hiếm có khó tìm đấy, người bình thường làm sao mà đọ lại được."

 

Thấy bạn tôi có vẻ hứng thú, các y tá liền cười đùa: "Cô định theo đuổi Giáo sư Tạ của chúng tôi đấy à? Khuyên cô nên bớt mơ mộng lại đi, vì người ta sớm đã có 'bóng hồng trong mộng' rồi."

 

Bạn thân lén nháy mắt với tôi một cái đầy ẩn ý.

 

Rồi chúng tôi lại nghe tiếng cô y tá nói tiếp: "Nghe đâu là con gái của viện trưởng, cũng là tiến sĩ du học về nước, khéo chẳng bao lâu nữa là hai người họ cưới đến nơi rồi cũng nên."

 

Nụ cười trên môi cô bạn tôi chợt cứng đờ.

 

Tôi túm lấy vạt áo bệnh nhân rộng thùng thình, đột nhiên lại dấy lên hứng thú tột độ với mấy sợi chỉ thừa trên áo.

 

Đợi đến khi y tá rời đi, cô bạn thân của tôi nhịn không được liền cất lời: "Đình Nguyệt, tớ xin lỗi..."

 

"Xì, có gì đâu mà cậu phải xin lỗi chứ."

 

"Năm nay tớ đã 28 tuổi rồi, chứ đâu còn là 18 tuổi nữa đâu."

 

Mấy cái ảo mộng màu hồng kiểu nam thần lạnh lùng đem lòng yêu tôi say đắm, tôi đã thôi mơ mộng từ tận mười năm trước rồi.

 

 

====================