Trong ảnh, cô ta và Cố Thành Tiêu đứng cạnh nhau trước cổng thư viện đại học, chú thích: [Anh ấy nói, ngày xưa thường đứng dưới gốc cây này đợi em tan học.]
Trong video ngắn, hai người cùng đi dạo trên con phố nhỏ sau trường, cô ta quay đầu cười ngọt ngào: [Vẫn là quán hoành thánh này, anh còn nhớ em luôn thêm hai thìa giấm không?]
Ống kính lướt qua gương mặt Cố Thành Tiêu, anh ta đang cúi đầu đưa khăn giấy cho Lâm Vi, vẻ mặt dịu dàng thư thái, là dáng vẻ mà tôi chưa bao giờ thấy.
Tôi lướt điện thoại nhìn họ đi qua từng ngóc ngách của thành phố này.
Những góc ký ức mà tôi chưa từng bước vào, lại một lần nữa bị họ hâm nóng bằng những bước chân.
Mỗi ngày, Cố Thành Tiêu đều nhắn tin cho tôi. Từng chữ từng câu đều hỏi han quan tâm, giọng điệu tự nhiên như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi không trả lời một tin nào, chỉ lặng lẽ chuẩn bị tài liệu phân chia tài sản và giành quyền nuôi con.
Tôi không phải đóa sen trắng không vướng bụi trần.
Bằng chứng Cố Thành Tiêu ngoại tình trong thời gian hôn nhân được chính tay Lâm Vi dâng đến trước mặt tôi, tôi chẳng có lý do gì mà không dùng.
Chỉ cần chờ thêm một tháng nữa, cuộc hôn nhân đã bào mòn tôi đến tận xương tủy này... sẽ kết thúc.
Mẹ chồng có đến vài lần, không ngừng khuyên nhủ tôi: "Cẩm Thời à, Thành Tiêu chắc là có nỗi khổ gì đó, con hãy cho nó thêm một cơ hội, nó thật lòng có tình cảm với con đấy."
Tôi cười khẽ: "Mẹ à, Lâm Vi đã quay lại rồi, con ly hôn để nhường chỗ cho cô ta đấy."
Mẹ chồng tôi phẫn nộ: "Thật là vớ vẩn! Nhà họ Cố chúng ta đâu phải mèo ch.ó gì muốn vào là vào! Mẹ chỉ công nhận con là con dâu duy nhất. Cũng không biết con yêu tinh kia cho Thành Tiêu uống thứ bùa mê gì, cứ gặp là hồn bay phách lạc."
Ban đầu mẹ tôi không hiểu tại sao tôi nhất quyết đòi ly hôn: "Con mới 30 tuổi, lại có con nhỏ, sau này tính sao? Nghĩ thôi đã thấy uất ức, sao lại dễ dàng buông bỏ như vậy?"
Tôi cười, trấn an mẹ: "Mẹ yên tâm, con có tiền có nhan sắc, sau khi rời khỏi anh ta, cuộc đời con chỉ có thể tốt lên thôi."
Luật sư nhanh ch.óng soạn xong giấy tờ ly hôn, gửi cho Cố Thành Tiêu.
Rất nhanh sau đó, anh ta gọi điện đến.
"Cẩm Thời, em làm gì vậy? Anh đã nói rồi, anh chỉ ở bên cô ấy tháng cuối cùng này thôi mà." Giọng anh ta có phần mệt mỏi.
"Anh nhận được đơn ly hôn rồi chứ? Tài sản trong hôn nhân tôi muốn chia đôi, quyền nuôi con gái thuộc về tôi. Nếu không có vấn đề gì thì ký đi."
Bên kia điện thoại, Cố Thành Tiêu im lặng rất lâu.
"Cẩm Thời, em đừng đùa kiểu này! Anh tuyệt đối không thể ly hôn với em! Chúng ta đã có con rồi, em không thể nghĩ cho con một chút sao?"
Tôi nhếch môi cười lạnh: "Chính vì nghĩ cho con, tôi mới không muốn để nó lớn lên bên cạnh một người bố giả tạo như anh."
"Cẩm Thời, anh không như vậy! Năm xưa… đúng là anh có lỗi với Vi Vi, nhưng đời này giữa anh và cô ấy không thể nữa rồi. Em và con mới là trách nhiệm của anh. Anh chỉ muốn bù đắp cho cô ấy bằng khả năng của mình thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Thành Tiêu cuống cuồng giải thích, giọng đã bắt đầu run: "Anh với cô ấy, không như em nghĩ đâu…"
"Thành Tiêu." Tôi mệt mỏi cắt lời: "Thật ra, anh chưa từng yêu tôi đúng không? Kết hôn với tôi chỉ vì thấy phù hợp, đúng không?"
"Cẩm Thời, anh..."
Lời biện bạch nghẹn nơi cổ họng.
Phải rồi, dù chỉ là nói dối cho tôi vui, Cố Thành Tiêu cũng chưa từng nói anh ta yêu tôi.
Tôi vẫn luôn biết rõ, anh ta không yêu tôi, chỉ là tôi tự lừa mình dối người.
Tôi nghĩ, chỉ cần tôi kiên nhẫn, cuối cùng trái tim anh ta cũng sẽ thuộc về tôi.
Tôi tưởng rằng mình sắp chạm tới rồi…
Ngày biết tin có thai, anh ta đưa tôi lên nhà hàng tầng thượng để ăn mừng.
Gió đêm thổi nhẹ, từng đàn drone bay lên thắp sáng bầu trời, ghép thành hình trái tim nhấp nháy.
Anh ta ngẩng đầu nhìn, ánh sáng tụ lại thành hình ảnh một gia đình ba người hạnh phúc.
Tôi cười hạnh phúc trong vòng tay anh ta, che miệng lại vì cảm động. Một chiếc drone dừng lại trước mặt tôi, trao tôi đóa hồng.
Trong ánh sao dày đặc, Cố Thành Tiêu hôn nhẹ lên trán tôi: "Cẩm Thời, cảm ơn em. Anh sẽ mãi mãi đối tốt với em."
Lúc đó, tôi đã ngây ngốc nghĩ rằng mình cuối cùng cũng được hạnh phúc, hoàn toàn quên rằng anh ta chưa bao giờ nói "Anh yêu em."
Nhưng lần này, tôi không muốn tự lừa mình nữa.
"Anh không yêu tôi, Cố Thành Tiêu."
Tôi không làm khó anh ta, thay anh ta nói ra đáp án.
"Nếu trong lòng anh thực sự có tôi, thì khi tôi cần anh nhất, anh đã không bỏ tôi mà đi cùng người phụ nữ khác sống lại quá khứ."
"Cẩm Thời, anh có tình cảm với em… bao năm qua anh đối với em như thế nào, em chẳng lẽ không biết sao!"
"Tôi biết, anh đối xử với tôi không tệ."
Tôi bình tĩnh nói: "Nhưng điều tôi cần là tình yêu, không phải tình thân hay tình bạn."
"Cố Thành Tiêu, đến đây thôi, tôi chúc phúc cho hai người."
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy, không muốn nghe thêm bất cứ lời giải thích nào từ anh ta nữa.