Tôi vòng qua Lâm Vi đang chắn cửa thang máy, định bước vào.
Tôi chưa hề đụng đến người cô ta, vậy mà cô ta lảo đảo một cái, rồi ngã nhào xuống đất.
"A!"
Cô ta hét lên t.h.ả.m thiết, ôm n.g.ự.c, nước mắt rơi lã chã như chuỗi ngọc bị đứt.
"Chị Lục, tôi biết chị không thích tôi qua lại với Thành Tiêu, nhưng chị cũng không thể..."
Cố Thành Tiêu bỗng lao tới, đỡ cô ta dậy rồi ôm c.h.ặ.t vào lòng.
"Vi Vi, em không sao chứ?"
"Thành Tiêu… đau quá..."
Lâm Vi rơm rớm nước mắt, rúc vào lòng anh ta, nức nở kể lể: "Thành Tiêu… Chị Lục bỗng dưng đẩy em ngã, còn nói em không sinh được con nên mới mưu mô giành con của chị ấy... Anh giúp em giải thích đi, em chưa bao giờ có suy nghĩ đó mà…"
Cố Thành Tiêu nhìn tôi đầy khó tin, ánh mắt ngập tràn thất vọng: "Lục Cẩm Thời, anh từng nghĩ em là người tốt bụng. Sao em có thể nói ra điều tàn nhẫn như vậy với Vi Vi? Em quá đáng quá rồi!"
Tôi bị Lâm Vi vu oan mà tức đến nghẹn thở, cau mày nói: "Cố Thành Tiêu, tôi không hề làm vậy!"
Ánh mắt anh ta lập tức lạnh đi, ôm c.h.ặ.t Lâm Vi đang khóc lóc, giọng nói cứng rắn chưa từng thấy: "Lục Cẩm Thời, em là vợ danh chính ngôn thuận rồi, cần gì phải so đo với cô ấy?"
Dù đã chịu đựng suốt một tháng, lòng tôi vốn đã nguội lạnh, giờ lại như bị dội thêm gáo nước lạnh, lạnh đến tê tái.
Tôi nhìn anh ta ôm Lâm Vi, trong mắt là sự bênh vực không hề che giấu, đến một câu thanh minh tôi cũng lười nói.
"Vợ danh chính ngôn thuận?"
Tôi khẽ bật cười: "Ai thèm làm chứ."
"Cố Thành Tiêu, nếu trong lòng anh đã nghĩ tôi là loại người đó, vậy thì ly hôn đi."
Anh ta ngẩng đầu, cau mày: "Lục Cẩm Thời, em nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi."
"Được. Như em muốn. Chúng ta ly hôn."
8
Ly hôn là điều tôi mong muốn, nhưng khi nghe chính miệng Cố Thành Tiêu nói ra hai chữ ấy, lại như có cây kim băng đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi rã rời.
"Chín giờ sáng mai tại Cục dân chính. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu như thế này, tôi chịu đủ rồi, một ngày cũng không muốn kéo dài."
Tôi quay người bỏ đi, nhưng vẫn nghe thấy tiếng Lâm Vi nhẹ nhàng nói: "Thành Tiêu, có phải vì em mà chị Lục không vui không… Hay là em đi trước nhé, sau này đừng liên lạc nữa."
"Không sao đâu Vi Vi, cô ấy bị rối loạn nội tiết sau sinh, chắc trầm cảm đấy… Đừng để ý đến cô ấy. Cô ấy yêu anh đến vậy, làm sao nỡ thật sự ly hôn? Cũng chỉ là chiêu trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t thôi…"
Giọng điệu của Cố Thành Tiêu đầy ngạo mạn, tin chắc rằng tôi sẽ không bao giờ rời khỏi anh ta.
Người đàn ông ấy vẫn phong độ như xưa, nhưng tôi thì chẳng còn một chút rung động nào.
Không do dự nữa, tôi xách hành lý, đóng cửa thang máy lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sáng hôm sau, tôi đến Cục dân chính sớm mười lăm phút, chờ đợi đúng giờ hẹn. Nhưng đợi mãi đến khi quá giờ, Cố Thành Tiêu vẫn chưa tới.
Tôi gọi điện cho anh ta, đầu dây bên kia có tiếng ồn ào như ở sân bay.
"Cẩm Thời, chi nhánh có việc gấp, anh phải đi công tác."
Tôi không biết là anh ta thật sự đi công tác hay vẫn đang cùng Lâm Vi ôn lại chuyện xưa.
Nhưng tôi đã hoàn toàn không quan tâm nữa rồi.
Tôi chỉ muốn hôm nay có thể ly hôn suôn sẻ.
"Cố Thành Tiêu, anh không giữ lời. Chính anh nói hôm nay đến làm thủ tục."
Tôi nói một cách điềm tĩnh, nhưng Cố Thành Tiêu lại im lặng rất lâu.
"Em thật sự muốn ly hôn à?"
"Cẩm Thời, chúng ta đã kết hôn năm năm, đã dần hòa hợp, anh đang dần yêu em, anh không đồng ý ly hôn."
Phải rất lâu sau anh ta mới cất lời, giọng nói khàn đặc.
Thực ra mấy năm qua, tôi cảm nhận được anh ta luôn cố gắng đối xử tốt với tôi.
Nghe giọng điệu như thể ấm ức ấy, lòng tôi cũng chua xót khó chịu.
Nhưng câu nói tiếp theo của anh ta khiến tôi cứng lòng.
"Cẩm Thời, rời khỏi anh, em dắt theo con gái, em chắc chắn có thể sống tốt hơn bây giờ à?"
"Em có thể cho con gái sống một cuộc sống thế nào?"
"Thực tế một chút đi, tình yêu không thể làm cơm ăn."
Tôi tốt nghiệp đại học danh tiếng, công việc ổn định, tuy thu nhập chưa bằng anh ta nhưng hoàn toàn đủ năng lực và bản lĩnh để sống độc lập cùng con gái.
"Cố Thành Tiêu, đừng nói chuyện tình cảm, cũng đừng nhắc đến con bé. Anh không xứng."
"Tôi chỉ cho anh một tiếng. Không đến ký tên, tôi sẽ gửi đoạn clip anh ngoại tình với Lâm Vi cho tất cả mọi người!"
"Anh có thể không cần sĩ diện, nhưng chắc anh sẽ không nỡ để Lâm Vi bị mất mặt chứ?"
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy, gọi một ly cà phê cho mình, thong thả lùi về ngồi sang một bên.
Tôi biết vì Lâm Vi, anh ta nhất định sẽ đến.
9
Còn ba phút nữa là đến thời hạn tôi hẹn, Cố Thành Tiêu hấp tấp chạy đến.
Cà vạt lỏng lẻo, bộ vest sẫm màu ướt đẫm mồ hôi, giọt mồ hôi từ thái dương lăn dài trên má.
"Anh đồng ý ly hôn, em xóa đoạn clip đi."
Cố Thành Tiêu mặt mày căng thẳng, tiến đến định giật lấy điện thoại tôi.
Tôi né sang bên, nhưng anh ta lập tức giữ c.h.ặ.t cổ tay tôi.