Lý Khả Ái 34: Hỷ

Chương 5



"Nàng ta đã thay thế ta, rồi cùng bạn trai ta rời khỏi trò chơi. Ta bị bỏ lại nơi này mãi mãi, biến thành một con quái vật dưới cống ngầm."

Đám người chơi đã tản đi hết. Quý Sơ Đồng đứng lẻ loi trong bóng tối, nhìn theo bóng lưng hai người họ đang tình tứ biến mất nơi cuối đường. Đó là một buổi hoàng hôn với rạng mây rực rỡ. Mặt trời từng chút một chìm xuống, trông như một nấm mồ m.á.u tròn trịa, chôn vùi, mai táng, kéo theo tất cả trầm luân.

"Nàng ta thành Quý Sơ Đồng, còn ta thành Tú Nương, thành Tú Nương..." Quý Sơ Đồng lẩm bẩm liên hồi.

Nghe xong, ta thấy xót xa thay cho nàng. Đang mải xót thương, nàng đột nhiên thốt ra một câu: "Dào ôi, tỷ còn đen đủi hơn cả ta! Ít ra ta còn được làm một con quái vật. Còn tỷ? Đám người chơi sắp đem tỷ đi hiến tế kìa, tỷ sắp thành vật tế cho tà thần rồi đó."

Hu hu, thôi thì ta tự khóc cho mình vậy. ... Không được! Đã rơi vào bước đường này, dù thế nào ta cũng phải tranh đấu một phen. Phải tìm cách mới được... Thế là, ta lại đi tìm Tạ Đường.

12.

Chập choạng tối, tại Ba Ba Đình. Tạ Đường đang cùng kẻ giả mạo kia cho cá chép ăn. Dưới hồ, bầy cá tranh nhau ngoi lên, con đỏ, con trắng, con vàng, bơi lội giành mồi. Tóc hắn tung bay, đôi mắt trong trẻo chứa đựng ý cười, có vài phần tuấn mỹ, vài phần cao quý, lại thêm vài phần thanh cao như ánh trăng.

Nữ t.ử kia diện bộ váy đỏ, mặt hoa da phấn, vóc dáng yêu kiều, hệt như một đóa tiên lan thong dong giữa làn mây. (Nghiến răng nghiến lợi.jpg) Đám người chơi trong phó bản kinh dị này ai nấy đều run cầm cập, hai kẻ này lại thảnh thơi nhàn hạ quá nhỉ. Phải làm sao để lôi kéo Tạ Đường đây? (Nghĩ kế thầm kín.jpg)

Thế nhưng ta lại nhìn thấy... Nàng ta chia nửa phần thức ăn cho cá sang cho hắn. Trong ánh hoàng hôn, đầu ngón tay hai người khẽ chạm nhau.

Bình luận: 【Chỉ mới chạm đầu ngón tay thôi mà Đường Đường đã đỏ mặt rồi.】 【Đường Thần thầm thương Muội Bảo, Muội Bảo cũng thầm thương Đường Thần, tình trong như đã mặt ngoài còn e, ngọt quá đi mất!】 【Đu đưa thôi nào~ (Cười kiểu bà dì.jpg)】 【Tỏ tình đi chứ? Tỏ tình đi!】 【Oa! Cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này!】

Khoan đã! Chuyện gì thế này? Ai tỏ tình cơ? Không lẽ là thật sao? Tạ Đường ghét nhất là bị người khác bám dính lấy mình cơ mà. Kẻ giả mạo kia nếu làm gì quá trớn với hắn, ta sẽ phát điên mất! (Mông lung + Phát cuồng.jpg)

Gió bất chợt nổi lên, làm lay động mặt hồ. Tiếng cười của nữ t.ử kia bị gió thổi tan, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Đột nhiên, nàng ta ôm chầm lấy hắn.

A a a, ôm rồi!!! Trời xanh ơi, đất dày ơi, tâm trạng ta lúc này phức tạp không sao tả xiết, ta cảm thấy bản thân mình đang dần dần bốc hỏa.

【Con gái ta chủ động tỏ tình sao?】 【Trời ạ, khoảnh khắc kích động đến rồi!】 【Oa, vành tai Đường Thần đỏ rực lên rồi kìa!! Như sắp bốc cháy vậy.】 【Tên nhóc kia chắc đang sướng thầm trong lòng chứ gì?】 【Nhìn kìa, hắn thẹn thùng quá, ta chưa từng thấy nam t.ử nào hay thẹn hơn Đường Đường, thật thuần khiết làm sao!!】 【Thầm thương bao lâu nay, Đường Thần cuối cùng cũng thấy được mây tan trăng sáng rồi!】 【Chúc mừng chúc mừng!!!】

Lòng ta rối bời, tim đập loạn nhịp, hoảng hốt khôn cùng. —— Tạ Đường, không lẽ huynh thực sự thích nàng ta sao? Hắn vậy mà ngay cả ta thật hay giả cũng không phân biệt được.

13.

Tại Ba Ba Đình, sóng gió nổi lên. "Ta không đồng ý mối hôn sự này!"

Ta xuất hiện, trông chẳng khác nào một kẻ hề. Dù biết mình giống kẻ hề, ta vẫn cứ phải xông ra.

Bình luận: 【Sao nó lại đến nữa rồi?】 【Mặt dày thật đấy! Cút đi cho khuất mắt được không!】

Bầu không khí lãng mạn bị phá vỡ, lời tỏ tình sắp thốt ra bị cắt ngang, Tạ Đường và kẻ giả mạo đều sững sờ. Đôi mắt đẹp đẽ của hắn thoáng qua tia khó chịu. Trong đôi mắt long lanh của nàng ta hiện lên sự khiêu khích, nhìn kỹ còn thấy cả sự độc ác và hưng phấn đang trào dâng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đường Đường, tỷ ấy hung dữ quá. Chắc chắn là vì tỷ ấy thích huynh quá nên sinh lòng đố kỵ, muốn xé xác muội ra mất! Muội sợ quá..." Nàng ta ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn.

Ta cười lạnh: "Lý Khả Ái mà lại như thế này sao? Dáng vẻ âm dương quái khí, yếu đuối giả tạo, núp sau lưng nam nhân để chọc gậy bánh xe... Ngươi đang đóng kịch cho ai xem..."

Chưa đợi ta nói hết câu. Vút —— Một thanh kiếm sắc lẹm đ.â.m thẳng vào bụng ta! Thanh kiếm của Tạ Đường đ.â.m vào bụng ta không một chút nương tay.

Ta trợn trừng mắt nhìn hắn, không thể tin nổi, khẽ lắc đầu: "Tạ Đường... Huynh..." Cơn đau kịch liệt ập đến, vết thương m.á.u chảy ròng ròng, làm ướt đẫm y phục, rơi xuống mặt nước, hóa thành nỗi thất vọng khôn cùng.

Vị mỹ nam t.ử kia quát lớn: "Không được phỉ báng cô ấy!" Kẻ giả mạo đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn ta khinh bỉ như nhìn một con ch.ó hoang.

Hắn vung kiếm định đ.â.m tiếp, ta né được. Lại đ.â.m, ta lại né. Dù hắn dùng thuật pháp, những chiêu sát thủ của kẻ điên này cuối cùng ta vẫn tránh thoát. Giữa lúc đang bị thương, đột nhiên —— Ta như được thần linh trợ giúp!

Một luồng sức mạnh tràn vào cơ thể, tứ chi ta bị những sợi tơ vô hình điều khiển, giúp ta giao phong với Tạ Đường một cách linh hoạt, nhanh nhẹn. Hóa ra là gã điều khiển rối ra tay. Nhờ sự trợ giúp của hắn, ta đã thoát khỏi nguy hiểm.

...

Ta cô độc bên bờ hồ, lê bước trở về Đào Cư. Trên người mang thương tích, nhưng lòng thì tuyệt vọng. Đợt người chơi này có tổng cộng 20 người. Nhóm của Tạ Đường có 12 người, vậy là vẫn còn 7 người nữa! Nếu 7 người kia có ai đó nhận ra ta...

"Cho hỏi, hôm nay cô có tung tú cầu nữa không?" Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Ta quay đầu lại.

Dưới ánh hoàng hôn muộn, một nữ t.ử tóc ngắn khẽ nhíu mày: "Cô bị thương sao?" Nàng đeo kính gọng vàng, dung mạo thanh tú, cử chỉ nhã nhặn, chỉ là vẻ mặt nghiêm nghị khiến nàng trông có vẻ hơi khó gần.

Thư U Nhiên! Bạn tốt của ta, Thư U Nhiên! Ta nhìn xoáy vào nàng: "Thư U Nhiên."

Nàng lập tức cảnh giác: "Sao cô biết tên ta?" Ta không trả lời. Mà chỉ nhìn nàng trân trân, mắt nhòe lệ, mỉm cười hỏi: "Được gặp lại ngươi, thật tốt quá."

14.

Trong phó bản 《Liên Hoa Tiên Tôn》, hai chúng ta từng vai kề vai chiến đấu. Phó bản đó, tiên nhân coi mạng người như cỏ rác, mục nát đến tận xương tủy. Vị Tiên tôn được vạn người kính ngưỡng ấy, sau lưng lại bắt tiểu nữ đồng để luyện d.ư.ợ.c! Thư U Nhiên biết chuyện, quyết tâm g.i.ế.c c.h.ế.t Tiên tôn.

Sau khi biết ý định của bọn ta, Tiên tôn từng sai người tới vừa đe dọa vừa dụ dỗ! Hợp tác thì sống, giàu sang phú quý. Chống đối thì c.h.ế.t, tan xương nát thịt.

Trong căn phòng khách đơn sơ, vầng trăng sáng trong không một chút tì vết lơ lửng giữa màn đêm đen kịt. Mây mù cuồn cuộn muốn nuốt chửng lấy nó. Thư U Nhiên nằm trong căn phòng không có mái che, ngửa mặt nhìn lên trời cao. "Nếu đồng ý với Tiên tôn, chắc chắn cuộc sống của chúng ta sẽ sung sướng lắm nhỉ?" Thư U Nhiên cẩn thận dùng khăn tay lau vết m.á.u trên thanh kiếm Lê Hoa, rồi đột nhiên chuyển chủ đề "Ngươi nhìn xem, trăng vẫn sáng quá."

Ta đáp: "Trăng thật đẹp, thật sạch sẽ. Cho nên ta chọn mặt trăng, còn ngươi?"

Nàng cũng kiên định: "Ta cũng chọn mặt trăng." Mặt trăng chính là sự trong sạch mà chúng ta hằng gìn giữ. Đối diện với cám dỗ, giữ vững tâm can! Đối diện với hiểm nguy, không lùi ý chí!