Ta chỉ đành tung tin giả để đ.á.n.h lạc hướng bọn họ, khiến bọn họ không dùng sát chiêu ngay lập tức.
Tất nhiên, ta cũng có thể đ.á.n.h lừa rằng "Cưới Quỷ nương là thông quan". Nhưng hệ thống vừa thông báo "G.i.ế.c Quỷ nương mới thông quan", giờ lại đổi ý ngay lập tức, vạn nhất khiến người chơi nghi ngờ thì ta sẽ lãng phí mất một đạo cụ cấp Thần.
Quan trọng hơn là: Ta thực sự, thực sự muốn gặp Tà thần!
Vì vậy, ta dứt khoát mượn tay đám người chơi để tiễn mình đi một đoạn.
...
Tại sao ta lại muốn gặp Tà thần? Người xưa có câu "Cáo khôn có ba hang", ta cũng phải đào sẵn cho mình "hang thứ ba". Người thứ nhất là Tạ Đường, hắn không cứu được ta. Người thứ hai là Thư U Nhiên, nàng đến hơi muộn, ta cũng không chắc nàng có làm được không. Người thứ ba, chính là Tà thần.
Ngài ấy còn là mục tiêu bị ta khóa định sớm hơn cả Thư U Nhiên. Ta không cam lòng bị kẻ khác thay thế! Ta phải dốc hết sức bình sinh, làm tất cả những gì có thể để cứu chính mình! Tìm được thêm một người chơi quen biết, ta sẽ có thêm một phần thắng.
Tà thần, cũng chính là một người chơi! Hơn nữa, còn là người chơi mà ta quen biết.
Sở dĩ ta có suy đoán này là vì... sau khi bị Tạ Đường cướp mất miếng ngọc bình an vào ban ngày, ta thất vọng trở về Đào Cư nằm khóc tu tu. Đúng lúc ta đang khóc, bàn tay khổng lồ của gã điều khiển rối lại hiện ra. Hắn xòe tay, lòng bàn tay là miếng ngọc bình an mà Tạ Đường đã tặng ta.
Hắn đối với ta thật tốt. Hắn vậy mà lại đi cướp nó về cho ta! Ta quẹt nước mắt, cầm lấy miếng ngọc nắm c.h.ặ.t trong tay. Ta nhớ lại lời hệ thống: 【Gã điều khiển rối chính là Tà thần, ngự tại Hư Vô Điện, còn gọi là Hư Vô Chi Chủ.】
Ta lại nhớ ra —— Lúc mới đăng nhập trò chơi, hệ thống đưa ra ba lựa chọn. Ở lựa chọn B, ngôi miếu không mái với tấm biển đen kịt viết rõ ba chữ "Hư Vô Điện"! Giống như ta chọn C để trở thành Tân nương, nếu lúc đó ta chọn B, có phải ta sẽ trở thành Tà thần? Vậy thì, liệu có người chơi nào khác đã chọn B và trở thành Tà thần không?
Ta lau khô nước mắt, hỏi bàn tay khổng lồ kia: "Ngươi là người chơi, đúng không?" Bàn tay ấy giơ ngón cái lên tán thành. Ta lại hỏi: "Chúng ta quen biết nhau, đúng không?" Bàn tay ấy lại giơ ngón cái lên một lần nữa.
Hóa ra là vậy. Ta hỏi thêm nữa thì người ấy không trả lời. Vì vậy, ta quyết định đi gặp người ấy. Nghi thức để kiến diện Tà thần quá phức tạp, ta lười tự làm, nên cứ để đám người chơi muốn g.i.ế.c ta lo liệu giùm cho rồi. (Xoay vòng vòng.gif)
19.
Ban đầu, ta chỉ biết Tà thần là người chơi, nhưng không biết là ai. Giờ thì ta biết rồi. Người ấy chính là... Tạ Đường thật sự!
Đêm qua tại Đào Cư, khi đám người chơi tụ tập, trong số đó ngoại trừ Thư U Nhiên và Tạ Đường ra, ta không còn quen biết ai khác. Hơn nữa... Tạ Đường thật, sao có thể không nhận ra ta? Tạ Đường thật, sao có thể đ.â.m ta một kiếm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đ.á.n.h cược một ván, tự mình gieo mình xuống Hư Vô Điện. "Tạ Đường!! Tạ Đường!!!" Ta ngửa mặt thét lớn, gào lên với bức tượng Tà thần khổng lồ: "Huynh mới là Tạ Đường thật sự!"
Một luồng gió nhẹ thoảng qua. Bức tượng thần mở mắt, hai dòng lệ trong vắt lăn dài: "Khả Ái, được gặp lại nàng, thật tốt quá."
20.
Khoảnh khắc ấy, cả hai chúng ta cùng trở lại nguyên hình. Hắn nhận ra ta, ta nhận ra hắn. Tạ Đường trở lại là Tạ Đường, Lý Khả Ái trở lại là Lý Khả Ái.
Trong điện thờ khổng lồ, ta băng qua những bức tường đổ nát, xuyên qua làn khói xanh, vượt qua nỗi tuyệt vọng nghẹt thở và những hiểm cảnh sinh t.ử để chạy đến, lao vào lòng hắn, ôm c.h.ặ.t lấy hắn! Ván này thực sự quá uất ức! Bị kẻ địch nắm thóp, xoay như chong ch.óng. May mà vào phút ch.ót, chúng ta vẫn nhận ra nhau!
Nếu không nhận ra thì sao? Vị mỹ nam t.ử bị ta ôm c.h.ặ.t, cả người căng cứng, tay chân luống cuống, gương mặt tuấn tú đỏ bừng lên. Hắn run rẩy vỗ nhẹ lên lưng ta, hệt như một món đồ sứ đã từng vỡ vụn, nay mới khó khăn lắm mới chắp vá lại được.
21.
Kể từ lúc ta rơi xuống thần điện, chiều hướng của bình luận đã thay đổi ch.óng mặt. Lúc ta mới rơi xuống, bình luận kiểu: 【OK! Ván này chắc thắng rồi.】 【Con Quỷ nương này, bị xử đẹp thôi.】 【Không hổ là Đường Thần, phó bản 3S mà thông quan nhanh vậy?】 【Dễ như ăn cháo!】
Khi ta nhận ra Tạ Đường, bình luận chấn động: 【Cái gì?? Tà thần là Tạ Đường? Vậy kẻ ở Trấn Đèn Lồng là ai?】 【Xong đời rồi! Muội Bảo bị lừa rồi!】 【Tà thần chắc chắn có âm mưu.】 【Muội Bảo sắp bị g.i.ế.c sao? Đừng mà!! (Kinh hoàng.jpg)】
Khi Tạ Đường nhận ra ta, bình luận nổ tung: 【Cái gì?? Quỷ nương là Lý Khả Ái? Vậy con ả ở Trấn Đèn Lồng là ai?】 【Não ta không đủ dùng nữa rồi, để ta bình tĩnh lại đã.】 【Cú quay xe kinh điển, ta sắp điên rồi.】 【@SanSan: Trời ạ, cuối cùng ta cũng thông suốt! Ta cứ thấy Quỷ nương có gì đó không đúng, hóa ra chính là chị đẹp của chúng ta!】 【Á á á, con gái ta chịu khổ rồi, xin lỗi nhé, lúc nãy ta lỡ mắng muội mấy câu. (Quỳ lạy tạ lỗi.jpg)】 【Hu hu, khóc c.h.ế.t mất, con gái ta uất ức quá đi thôi.】 【Hầy, trước đây toàn thấy muội bị mắng, ta định rèn luyện bản lĩnh để đấu với đám anti-fan, ai ngờ bản lĩnh ấy lại dùng để mắng đúng muội...】 【Sau này xem livestream bớt mắng lại, đừng có tùy tiện xả giận.】 【Đúng thế, lời ác độc khiến người ta đau lòng lắm.】
Lời lẽ thế gian thật như sương như khói. Tốt, xấu, thật, giả, trộn lẫn vào nhau thành một đống hỗn độn. Hầy.
Lúc ta ôm Tạ Đường, bình luận lại cười hi hi: 【Chèo thuyền thôi! Hề hề, ta lại có đường để ăn rồi!】 【Báo con ôm mèo nhỏ rồi kìa!】 【Để đạn bay thêm lúc nữa đi, xem xét kỹ rồi hãy ăn đường, ngộ nhỡ hai đứa này cũng là giả thì sao? (Trí tuệ.jpg)】
Đợi khi tâm trạng bình ổn lại đôi chút. Bình luận cũng bắt đầu thấy sợ hãi: 【Đường Thần chắc chắn là người nhận ra thần điện trước nhỉ? Nếu không sao hắn lại đối tốt với muội ấy thế.】 【Đường Thần bị nhốt trong thần điện, chỉ có thể đợi thần điện mở ra. Vạn nhất Khả Ái không tới...】 【Mẹ ơi, đừng nói nữa, hậu quả không dám tưởng tượng đâu!】 【Đáng sợ thật, một Tạ Đường giả và một Lý Khả Ái giả sẽ đi đến thế giới của họ! Còn họ sẽ mãi biến mất.】 【Hai người sống sờ sờ bị tráo đổi mà không ai hay biết!】 【Nghĩ kỹ mà nổi da gà, dựng hết cả tóc gáy lên đây này.】 【Hê hê, biết đâu... người bên cạnh bạn cũng đã bị tráo đổi rồi đó~】
22.
Nguy hiểm vẫn chưa qua đi. Đi kèm với một tiếng cười điên dại, bóng ma khổng lồ của Tà thần thật sự hiện ra. Kẻ đó mới chính là Tà thần nguyên bản, chính là tên khốn đã ngụy trang thành Tạ Đường và đ.â.m ta một kiếm kia!