Ta vốn là một cây bồ công anh mọc trên vách núi dựng đứng.
Khi gió nổi lên, ta tung hạt giống của mình vào sông dài biển rộng, để sang năm chúng lại sinh sôi nảy nở không ngừng.
Ta đã trải qua vô số mùa xuân thu trên vách đá ấy, là một cây bồ công anh không thể bình thường hơn.
Cho đến một ngày, một giọt nước mắt của công chúa Long tộc Tố Linh rơi xuống, giúp ta khai mở thần thức.
Tiểu công chúa là một con rồng rất ồn ào, lại còn... có chút vấn đề về đầu óc.
Nàng luôn thích lải nhải bên tai ta về chuyện ở Long cung.
Nàng bảo mẫu hậu không thích nàng, nàng sinh ra vốn chỉ để làm "thuốc" cho tỷ tỷ.
Nàng chẳng có lấy một người bạn, hễ chịu uất ức là chỉ biết khóc.
Nước mắt nàng từng giọt lớn cứ thế ném thẳng vào lá của ta, phiền phức c.h.ế.t đi được.
Sau này ta thực sự chịu không nổi nữa, bèn mở miệng mắng nàng một trận té tát.
Nàng ngừng khóc, vừa kinh ngạc vừa vui mừng chọc chọc vào trán ta.
Thế là, ta trở thành người bạn đầu tiên của nàng.
Nàng ngày ngày đến thăm ta, mang theo nước Băng Tinh Nham quý giá của Long cung từng bình từng bình đến tưới cho ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nàng ngây thơ đến nực cười, sau khi đau buồn xong lại vui vẻ đếm lại những điều mà nàng cho là tốt đẹp.
Ta ở bên nàng mấy trăm năm. Nàng thích nhất là chăm sóc lá cho ta, mỗi khi ta nở ra những bông hoa vàng rực rỡ, nàng lại dùng dây leo tết cho ta một chiếc mũ nhỏ, bảo là để che gió chắn mưa.
Rồi một ngày, nàng hào hứng khoe với ta rằng nàng đã kết giao được một người bạn ở Long cung.
Đôi mắt nàng sáng rực, nàng bảo mẫu hậu không còn ghét bỏ nàng như trước.
Nàng đưa cho ta xem bộ váy mới tỷ tỷ tặng, giọng điệu không giấu nổi sự hạnh phúc.
Ta cũng vui lây cho nàng. Sự mong chờ của nàng cuối cùng cũng sắp thành hiện thực rồi.
Thế nhưng sau đó, nàng lại c.h.ế.t. Thân hình tan biến, thương tích đầy mình, ngay cả thi cốt cũng vụn vỡ triệt để.
Trước khi c.h.ế.t, nàng dùng chút hơi tàn cuối cùng đến trước mặt ta, truyền ngụm tinh huyết cuối cùng để ta hóa hình.
Chỉ vì ta từng nói với nàng rằng, ta muốn đi ngắm nhìn phong cảnh thế gian.
Cái đồ đại ngốc đó. C.h.ế.t t.h.ả.m như vậy, ta thèm vào đi ngắm phong cảnh gì chứ.
Những kẻ đã hại c.h.ế.t nàng, ta sẽ không bỏ qua cho một kẻ nào cả.
Những con cháu bồ công anh trôi dạt khắp nơi kể cho ta nghe rằng, ở Nam Hải có Thần Quy.
Thần Quy canh giữ Thủy Kính, có thể truy ngược quá khứ, thấu thị tương lai.
Ta mới hóa hình, không có thủy châu nên không xuống được Long cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta đành dành ra một trăm năm để đi tìm con rùa thần ấy.
Thần Quy sống ở đầm nước lạnh, ta cần mẫn làm tỳ nữ cho lão bốn trăm năm để cầu một cơ hội soi Thủy Kính.
Từ trong gương, ta nhìn thấy quá khứ của Tố Linh.
Tiểu công chúa Long tộc ngây thơ hồn nhiên, sinh ra chỉ để kéo dài mạng sống cho đứa nữ nhi mà Long hậu yêu quý nhất.
Đại công chúa Long tộc tiên thiên long mạch mỏng manh, long cốt không hiển hiện.
Nhưng nàng ta là bảo bối trên đầu quả tim của Long hậu.
Để cứu mạng nữ nhi, Long hậu chọn ra nam t.ử ưu tú nhất trong tộc để mây mưa một đêm.
Mười ngày sau, Long hậu mang thai, còn người nam t.ử kia lại c.h.ế.t trong mật địa Long tộc.
Long vương đã sớm thần diệt, chỉ để lại một giọt m.á.u này.
Để đại công chúa sống sót, tiểu công chúa từ ngày sinh ra đã bị coi là "dược nhân", ngày ngày tẩm bổ linh d.ư.ợ.c, hằng ngày bị cắt thịt lấy m.á.u làm t.h.u.ố.c cho tỷ tỷ.
Hèn gì nàng dù không được yêu thương nhưng vẫn có thể mang những bình nước Băng Tinh Nham quý giá đến tưới cho ta.
Những lưỡi d.a.o mài từ đá băng ấy ngày ngày cứa lên người nàng.
Rõ ràng là đau đớn như vậy, nhưng mỗi lần tìm ta, nàng chưa từng hé môi lấy một lời, lúc nào cũng cười hì hì kể chuyện vui ở Long cung, cười như một kẻ ngốc.
Móng tay ta bấm sâu vào lòng bàn tay, nộ hỏa bốc lên hừng hực.
Thủy Kính vẫn tiếp tục xoay chuyển.
Đại công chúa Tố Thu là mỹ nhân nức tiếng thủy tộc, tâm địa "lương thiện", thông minh linh xảo.
Long hậu yêu thương nàng ta hết mực, sớm đã định hôn ước cho nàng ta với Triều Minh – con trai của Thủy Thần.
Tố Thu bề ngoài nhìn thì nhu nhược vô tội, thực chất tâm địa méo mó độc ác.
Ban đầu nàng ta đối với đứa muội muội sinh ra để làm t.h.u.ố.c này là thương hại, nhưng trong sự thương hại đó phần lớn là khinh miệt và thờ ơ.
Thế nhưng, vị Chiến thần thủy tộc cao cao tại thượng Triều Minh lại nảy sinh tình ý với tiểu công chúa ngây thơ.
Mỗi lần đến gặp Tố Thu, ánh mắt hắn thường xuyên dừng lại trên người nàng muội muội của thê t.ử tương lai.
Tiểu công chúa đã mất đi long cốt, long cân về cơ bản là một phế nhân, nhưng vẫn còn có thể sống dật dờ qua ngày.
Chỉ vì vị tỷ phu tương lai nhìn thêm mấy cái, nàng liền bị người tỷ tỷ mình yêu quý nhất, tin tưởng nhất sai người sống c.h.ế.t móc đi vảy rồng.
Máu xanh nhuộm đẫm bộ váy mới của tiểu công chúa. Đó là món quà trưởng thành tỷ tỷ tặng nàng.
Trước n.g.ự.c nàng bị khoét một lỗ hổng lớn, kinh hoàng, tuyệt vọng và bất lực.
Bởi vì kẻ cầm d.a.o lạnh muốn lấy mạng nàng chính là người bằng hữa duy nhất của nàng ở Long cung.
Nàng không biết rằng, kẻ từng hứa hẹn cùng sống cùng c.h.ế.t, mãi mãi bên nhau ấy, đã sớm nhất kiến chung tình với tỷ tỷ nàng từ lâu.