Lý Tương Chi

Chương 1



01

 

Bà mối sững sờ.

 

Ta đứng dậy rời đi.

 

Mẫu thân trừng mắt nhìn ta, ra hiệu bảo ta ngồi xuống, thấy bước chân ta không hề dừng lại, chỉ có thể gượng gạo chữa cháy:

 

"Đại nữ nhi nhà ta tính tình quả thật có hơi ngang bướng, nhưng tiểu nữ nhi lại ngoan ngoãn lắm, là đứa biết săn sóc người khác, hai vị lang quân nhà họ Sầm kia là người như thế nào?"

 

Bà mối khoa trương nói về đại lang, nhị lang nhà họ Sầm.

 

"Đại lang quân cực kỳ có tài, tuổi còn trẻ đã quản lý sản nghiệp trong nhà, mấy cửa tiệm, rất nhiều chưởng quầy đều nghe hắn sai khiến, uy phong vô cùng."

 

"Nhị lang quân nổi danh dung mạo tựa Phan An, biết bao cô nương đều thích hắn, nhưng hắn nhất quyết muốn tìm một người hợp mắt, xinh đẹp…"

 

Có lẽ bà ta cố ý muốn khiến ta hối hận, nên nói rất lớn tiếng.

 

Dù ta đã đi xa, âm thanh ấy vẫn truyền vào tai.

 

Ta khẽ cười một tiếng, suy nghĩ đặc biệt tỉnh táo. 

 

Những gì bà ta nói đều đúng, nhưng cũng không đúng.

 

02

 

Đại lang nhà họ Sầm là Sầm Văn Thanh quả thật đang quản lý gia sản, làm người khôn khéo giỏi giang.

 

Nhưng cả đời hắn chưa từng hưởng phúc, cả đời đều phải nhọc lòng vì đệ đệ và đệ tức (em dâu) của hắn.

 

Nhị lang từ nhỏ được cưng chiều, nuôi thành tính tình kiêu căng phóng túng.

 

Sau khi cưới muội muội, hai người bọn họ cũng xem như cá mè một lứa.

 

Lúc tốt đẹp, hai người chèo thuyền trên hồ, phóng ngựa nơi núi xanh, vui sướng biết bao.

 

Lúc tệ hại, nhị lang đá hỏng bình phong, muội muội liền cắt nát y phục.

 

Một người ngủ lại thanh lâu cả đêm không về, người còn lại liền dám một ngày tiêu tán ngàn vàng.

 

Cho đến về sau, sổ sách cửa tiệm thu không đủ chi.

 

Nhị lang chạy ra ngoài trốn thanh tịnh, muội muội trở về nhà mẹ đẻ khóc lóc kể lể rằng mình gửi gắm nhầm người.

 

Ta và đại lang không dám khóc, không dám làm loạn. 

 

Khóc cũng không ai đau lòng, làm loạn cũng chỉ bị cha mẹ mắng cho một trận.

 

Trưởng huynh như cha, trưởng tẩu như mẹ, còn có lòng lương thiện vô dụng, trói c.h.ặ.t chúng ta lại.

 

Lúc khó khăn nhất… 

 

Sầm Văn Thanh đỏ mắt nói: "Nếu có kiếp sau, đừng gả cho ta nữa, quá khổ rồi, ta chưa để nàng được hưởng một ngày phúc nào."

 

Ta nhớ lại vì sao mình gả cho Sầm Văn Thanh.

 

Đại khái là rõ ràng đại lang và nhị lang cùng tới xem mặt.

 

Nhưng trong miệng cha mẹ nhà họ Sầm, mười câu thì chín câu rưỡi đều là nhị lang.

 

"Nhị lang từ nhỏ đã thông tuệ…"

 

"Nhị lang khi còn bé đã có lòng hiếu thuận…"

 

"Nhị lang nhà ta sinh ra đẹp đẽ, khi còn nhỏ láng giềng quanh xóm đều muốn để nó đi áp giường, đều muốn sinh được một tiểu t.ử tuấn tú như vậy."

 

Nhị lang, nhị lang.

 

Đều là nhị lang.

 

Rõ ràng đại lang cũng ở đây.

 

Nói vài câu tốt đẹp về hắn, thì có sao đâu? 

 

Ta ngước mắt nhìn thấy gương mặt của Sầm Văn Thanh, rõ ràng vành mắt hơi ửng đỏ, lại cố gắng nín thở, sợ hơi thở nặng hơn một chút, nước mắt sẽ rơi xuống, rồi lại bị mắng một trận.

 

Khi ấy, ta đau lòng cho hắn.

 

Ta cảm thấy chúng ta rất giống nhau.

 

Đều là những đứa trẻ bình thường thật thà an phận.

 

Dung mạo bình thường.

 

Tính tình bình thường.

 

Có chút tài cán.

 

Nhưng không đủ để được thiên vị.

 

Cha mẹ không thương, thân hữu xem nhẹ.

 

Một mình ở trong góc là hết cả ngày.

 

Cho đến về sau, cha mẹ dùng giọng điệu khinh mạn nói: "Con và đại lang cũng rất xứng đôi."

 

Ta cảm nhận được sự khinh thường và coi rẻ của họ.

 

Rất muốn đáp lại họ một câu: "Ý các người là ta có dung mạo bình thường, không xứng tìm một người đẹp mắt sao?"

 

Bỗng nghĩ tới gương mặt của đại lang, ta lại nuốt lời này xuống.

 

Ta không thể nói những lời như vậy.

 

Nếu đại lang nghe thấy, sẽ cho rằng bản thân hắn chỉ là lựa chọn tạm bợ.

 

Hắn không phải lựa chọn tạm bợ.

 

Hắn là người mà ta đã chọn ngay từ đầu.

 

Bởi vì có một muội muội đẹp như tiên nữ, ta từ rất sớm đã không có cảm giác gì với người xinh đẹp.

 

Ta từng thấy sắc mặt đáng ghét khi muội muội vu oan cho ta.

 

Từng thấy dáng vẻ nàng ngang ngược vô lý cướp đồ.

 

Càng ghét dáng vẻ nàng lúc nào cũng thắng, lúc nào cũng vênh váo đắc ý. 

 

Xinh đẹp là rất tốt, nhưng phẩm tính càng tốt hơn.

 

Hồng Trần Vô Định

Người ta muốn tìm là một người có phẩm tính rất tốt, tốt đến mức những vẻ đẹp kia trước mặt hắn đều trở nên lu mờ. 

 

Ôm suy nghĩ như vậy, ta gả cho Sầm Văn Thanh.

 

Hắn quả thật rất tốt, thông minh, sâu sắc kín đáo, nhân nghĩa.

 

Ta rất vui.

 

Điều khiến ta càng vui hơn là, của cải trên đời này không phân chia theo dung mạo.

 

Ta và Sầm Văn Thanh kinh doanh những cửa tiệm mà cha mẹ chồng chia cho chúng ta đến mức có tiếng có sắc.

 

Chúng ta từng mơ tưởng về tương lai.

 

Sinh hai đứa con, một trai một gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Con trai cưới vợ, con gái kén rể.

 

Gia nghiệp chia làm hai phần, để chúng tự quản tốt phần của mình.

 

Có thể giúp đỡ lẫn nhau, nhưng tuyệt đối sẽ không để đứa lớn giúp đứa nhỏ, để nữ nhi giúp nhi t.ử.

 

Nhất định không để chúng chịu những nỗi khổ mà chúng ta từng chịu.

 

Nhưng nhị lang và muội muội giống như hai cây gậy, khuấy nát một giấc mộng đẹp.

 

Sau này nhị lang đắc tội với phỉ đồ, bị người ta bắt cóc.

 

Sầm Văn Thanh mang tiền đi chuộc.

 

Tiền mất, người cũng mất.

 

Trước khi c.h.ế.t, điều hắn luôn canh cánh trong lòng vẫn là bảo ta chăm sóc tốt cho đệ đệ của hắn, muội muội của ta.

 

Sau khi ta đồng ý, có lẽ hắn thật sự không còn gì vướng bận nữa, nhìn chằm chằm gương mặt ta, rơi những giọt nước mắt tiếc nuối.

 

"Đời này của ta thật sự quá không đáng."

 

Đúng vậy.

 

Quá không đáng.

 

Cả đời hắn chưa từng sống vì chính mình.

 

Ta rất thương hại hắn.

 

Cũng như thương hại chính ta.

 

Hắn nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống vành tai, nỗi không cam lòng trong lòng trút ra.

 

"Vì sao cha mẹ lại thiên vị như vậy?"

 

"Lẽ nào ta không xứng cưới một cô nương xinh đẹp làm thê t.ử sao?"

 

03

 

Ta sững sờ.

 

Như có một tia chớp chạy loạn qua lại trong đầu, khiến ta quên mất mình đang ở nơi nào, tâm trí đang ở thời khắc nào. 

 

Mãi đến khi Sầm Văn Thanh thật sự được đặt vào trong quan tài.

 

Đệ đệ của hắn, Sầm Chính Nham, quỳ trước mặt ta, tự tát mình từng cái từng cái, ta mới như sống lại.

 

Trong cổ họng ta bật ra tiếng bi thương khàn đặc, giống như con thú bị vây đến mất tiếng đang giãy giụa trước lúc c.h.ế.t.

 

Ta thương hắn cả đời không được cha mẹ yêu thích, làm một con trâu già cần mẫn.

 

Đến cuối cùng, kẻ đáng thương nhất lại là chính ta.

 

Đời này của ta mới thật sự là lẻ loi một mình, không ai vướng bận.

 

Nước mắt tuôn rơi ròng ròng.

 

Không cam lòng, phẫn uất, oán hận, đối diện với người c.h.ế.t lại không thể nói ra.

 

Càng có một nỗi nhục nhã khó tả.

 

Ta giống như bị người thân cận nhất của mình sỉ nhục.

 

Ta bệnh liệt giường không dậy nổi.

 

Trang t.ử không đi.

 

Cửa tiệm không đi.

 

Cửa cũng không ra.

 

Sầm Chính Nham quỳ trước cửa phòng ta tạ tội.

 

Hắn nói, hắn có lỗi với ta, có lỗi với ca ca hắn.

 

Hắn bảo nếu ta có oán khí thì cứ đ.á.n.h hắn mắng hắn, tuyệt đối đừng chọc tức hỏng thân thể mình.

 

Hắn dường như thật lòng thật dạ hối lỗi.

 

Đây là thứ mà ta và Sầm Văn Thanh từng cầu mà không được, sau khi hắn c.h.ế.t lại bỗng nhiên có được.

 

Ta cảm thấy châm chọc. 

 

Ta mở cửa phòng, nhìn hắn hai mắt ngấn lệ, lạnh lùng nói: "Cút!"

 

Hắn sững sờ tại chỗ, trong đôi mắt đỏ ngầu lộ ra tuyệt vọng.

 

Hắn thất hồn lạc phách rời đi.

 

Sau đó nữa, muội muội tới tìm ta.

 

Nàng chất vấn ta, rốt cuộc muốn thế nào.

 

"Có phải không quấy cho cái nhà này tan nát thì tỷ mới vui không?"

 

"Đại ca c.h.ế.t rồi, lẽ nào tỷ cũng muốn ép nhị lang đi c.h.ế.t sao?"

 

Ta hung hăng tát nàng một cái.

 

Muội muội này, ta không thể đ.á.n.h.

 

Từng ở nhà mẹ đẻ, đ.á.n.h nàng, cha mẹ sẽ đ.á.n.h ta.

 

Ở nhà chồng, càng không thể đ.á.n.h, nàng có cha mẹ chồng, phu quân che chở, ta với thân phận là tỷ tỷ và tẩu tẩu, càng không thể ra tay với nàng.

 

Nhưng ngày hôm ấy, ta đã đ.á.n.h, mang theo đầy ngập hận ý.

 

Ánh mắt ta lạnh băng, gằn từng chữ:

 

"Phải, để hắn đi c.h.ế.t, ngươi cũng đi c.h.ế.t! Đôi yêu tinh phá nhà các ngươi đều đi c.h.ế.t hết đi!!!"

 

Muội muội ôm mặt, cảm nhận được sợ hãi.

 

Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được hận ý nồng đậm của ta đối với nàng.

 

Nàng nói ta điên rồi.

 

Thật ra ta sớm nên điên rồi.

 

Sau đó, việc làm ăn của nhà họ Sầm xuống dốc không phanh.

 

Của cải quả thật không phân chia theo dung mạo.

 

Nhị lang và muội muội xinh đẹp lúc đầu quả thật khiến người ta yêu thích, nhưng về sau lại khiến người ta chán ghét, thậm chí còn không được lòng khách nhân bằng một tiểu tư chịu đựng uất ức trong cửa tiệm.

 

Thích một người thật sự là một chuyện rất huyền diệu.

 

Sau đó nữa, nha hoàn Tuế Niên xông vào tìm ta.

 

Nàng gấp đến mức sắp rơi nước mắt.

 

"Phu nhân, lão gia và lão phu nhân nói muốn để nhị lang quân *kiêm diêu hai phòng."

 

(*kiêm diêu hai phòng: gánh việc nối dõi hương hỏa cho hai phòng trong gia tộc.)