Nàng bỗng cảm thấy hai người kia nàng đều không thích, chỉ cần nghĩ đến việc nàng và đại lang không có gì để nói, nghĩ đến mình và nhị lang có lẽ không sống nổi với nhau, nàng liền cảm thấy bực bội.
Nàng tới cửa tiệm của ta uống trà, rất bình tĩnh nói với ta.
"Tỷ tỷ, ta hiểu vì sao cha mẹ muốn để tỷ kén rể rồi, quả thật ta không có bản lĩnh bằng tỷ."
"Nhưng hôm đó ta tự mình tính rõ sổ sách rồi, là ta nhớ nhầm một khoản, ta tự mình tìm ra chỗ sai."
"Ta nghĩ xong rồi, đại lang nhị lang ta đều không gả."
"Trên đời này đâu phải chỉ có hai nam nhân bọn họ."
"Ta còn trẻ, tỷ cũng chưa gả, ta vội cái gì."
"Ta đợi tỷ thành thân, xem tỷ có thể chiêu được vị thiên tiên nào ở rể."
Nàng không phục mà trợn trắng mắt, lúc đi để lại cho ta một gói kẹo.
Là loại kẹo nàng thích ăn.
Ta nếm thử một cái, khá ngon, liền chia cho các tỷ muội.
Về sau nữa, Tống Hằng Lâm tới.
Dẫn theo cha mẹ chàng.
Chàng phong trần mệt mỏi xuất hiện trước cửa tiệm của ta, người còn chưa tới, tiếng đã tới trước.
"Tỷ tỷ, ta về rồi! Cha mẹ ta cũng tới rồi."
Hồng Trần Vô Định
Ta ngước mắt, nhìn thấy chàng với đôi mắt sáng lấp lánh, cùng một đôi lão ông lão bà tinh thần quắc thước phía sau chàng.
Bọn họ an cư ở nơi này, mở cửa tiệm.
Tống Hằng Lâm cứ xoay quanh ta, người ngọt, miệng cũng ngọt.
Nên ra sức thì ra sức, nên động não thì động não, nên bỏ tiền thì bỏ tiền.
Người ngoài đều cảm thấy chàng đối xử với ta rất tốt.
Có lẽ là thói quen kiếp trước của ta vẫn chưa sửa được, ngược lại một chút cũng không cảm thấy đặc biệt, chỉ thấy rất bình thường.
Cho đến một ngày, tay ta vậy mà lại vô thức vỗ vỗ m.ô.n.g chàng, khen một câu.
"Ôi, cong thật đấy!
Tống Hằng Lâm lập tức ngây ra.
Các tỷ muội thân thiết cũng sững sờ, đỏ mặt chạy đi.
Trong cửa tiệm rộng lớn, chỉ còn lại ta và chàng.
Chàng nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ, đây là ý ta có thể tới cầu thân sao?"
Ta nhìn bàn tay tội lỗi của mình, khẽ thở dài một tiếng.
"Ngươi thích ta ở điểm nào chứ?"
Chàng cười.
"Lần đầu tiên ta tới nơi này, ở trên thuyền ta từng nghĩ, nữ t.ử đầu tiên ta gặp chính là ý trung nhân của ta."
"Nhưng ở trên thuyền, ta gặp hết nữ t.ử này đến nữ t.ử khác, trong lòng ta đều nghĩ, không phải người này, cũng không phải người kia."
"Nhìn đến về sau, ngay cả chính ta cũng bật cười, rõ ràng tự mình đặt ra quy củ, lại lần lượt phủ định, giống như trò trẻ con."
"Sau đó, ta liền từ bỏ trò chơi này."
"Nhưng khi nhìn thấy nàng, ta bỗng cảm thấy, chính là người này, đây chính là ý trung nhân của ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Hóa ra thích một người, là sẽ tự tìm lý do cho mình."
"Nàng không phải người đầu tiên ta nhìn thấy, nhưng nhất định là người đầu tiên chỉ một ánh mắt đã được ta nhìn vào trong lòng."
"Nếu nhất định phải nói thích một thứ cụ thể nào đó..."
"Ta thích đôi mắt của nàng, giống như phượng hoàng, đẹp vô cùng."
15
Giống như phượng hoàng, đẹp đến kinh người.
Đây là lời kiếp trước chàng từng nói.
Cuối cùng ta cũng hoàn toàn tin rằng, đây là suy nghĩ thuần túy nhất trong lòng hắn.
Tống Hằng Lâm mười mấy tuổi và Tống Hằng Lâm hơn hai mươi tuổi đều giống nhau, đều thích đôi mắt của ta, đều vừa gặp đã động lòng với ta.
Chúng ta hợp bát tự, chuẩn bị thành thân.
Cha mẹ rất không vui, bọn họ cảm thấy mình đã nhượng bộ rồi, đã để ta chống đỡ môn hộ, kén rể rồi, vậy mà ta còn nghĩ đến chuyện gả đi.
Bọn họ thử thuyết phục Tống Hằng Lâm ở rể.
Khi bọn họ xem thường ta, cảm thấy ta gả cho người khác cũng là trèo cao.
Khi bọn họ xem trọng ta, vẫn muốn ta chuyện gì cũng nghe theo bọn họ.
Mà ta vẫn là câu nói kia, không phải bọn họ muốn bắt đầu thì bắt đầu, muốn dừng lại thì dừng lại, muốn ta thế nào thì ta phải thế ấy.
Kiếp trước ta đã sống rất lâu, từng yêu, từng hận, từng cố chấp, từng buông bỏ, từng sống, cũng từng c.h.ế.t, ta đã không còn để tâm đến cách nhìn của bọn họ.
Trong dòng sông dài của thời gian, bóng dáng bọn họ đã mơ hồ, mơ hồ đến mức ta đã có thể hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của bọn họ.
Ta lạnh lùng nói: "Người thì ta nhất định phải gả, nếu hai người không đồng ý, có thể không tới uống rượu mừng, ta sẽ xem như mình là cô nhi."
"Con phản trời rồi." Cha mẹ nổi giận.
Ta tiếp tục nói: "Hai người có thể để muội muội kén rể, ta thấy nàng rất bằng lòng."
Cha mẹ tức giận nói: "Muội muội con có bản lĩnh hay không, con không rõ sao? Nó chống đỡ được môn hộ gì chứ?"
Muội muội nghe thấy rồi.
Nàng đứng ở cửa, mắt ngấn nước, nhưng phá lệ không kêu la, mà cứ yên tĩnh nhìn như vậy, cố gắng nhịn không để nước mắt chảy xuống.
Cha mẹ có chút hoảng.
"Mộng Chi..."
Muội muội xoay người rời đi, không khóc chạy đi, cứ yên tĩnh rời đi như vậy.
Ta thở dài một tiếng.
"Cứ như vậy đi, gia nghiệp hai người muốn cho ai thì cho người đó."
"Hai người cho ta bao nhiêu, ta sẽ phụng dưỡng tuổi già của hai người bấy nhiêu."
"Không cho cũng không sao, chỉ là đừng tới tìm ta, nếu chọc ta nổi nóng, ta nuốt chút gia nghiệp này cũng chẳng phải chuyện khó gì."
Cha mẹ dám giận mà không dám nói.
Bọn họ cảm nhận được sự không để tâm của ta, ý thức được lời ta nói là thật.
Bọn họ bỗng mềm xuống, thành thật thương lượng hôn kỳ với nhà họ Tống.
Cha mẹ và con cái, có đôi khi thật sự rất giống một chiếc bập bênh, bên này lên thì bên kia xuống.
Ta rất khó nói rõ thứ tình cảm này.
Lúc này yêu nhiều hơn một chút, lúc kia hận nhiều hơn một chút, nhất thời có thật lòng, nhất thời lại có tính kế, có khi oán hận gặp nhau, có khi lại nguyện ý thành toàn.