Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 100: Một trong Tứ đại Hộ giáo Thiên vương, Kim Xí Bằng Vương!



Mẫn Nhu do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn chắp tay hướng về phía Tô Thập Nhất bẩm báo: "Khởi bẩm tôn thượng, nô gia cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy dung mạo của Thánh nữ Nam Cương đời trước nên không thể khẳng định. Tuy nhiên, khí tức trên người phu nhân thực sự rất giống với Thánh nữ Nam Cương..."

 

Tô Thập Nhất nghe vậy thì nhíu c.h.ặ.t mày, khẽ gật đầu nói: "Chuyện này, ngươi không được phép tiết lộ ra ngoài, nếu không hậu quả thế nào ngươi tự biết rõ!"

 

"Rõ, tôn thượng!" Mẫn Nhu rùng mình một cái, vội vàng đáp lời.

 

Thân hình Tô Thập Nhất chợt lóe lên, biến mất không để lại dấu vết. Lúc này tâm trạng hắn cũng có chút m.ô.n.g lung. Bảo vợ mình là Thánh nữ Nam Cương sao? Nhưng nàng lại chẳng có chút tu vi nào. Còn nếu bảo không phải? Vậy lời của Mẫn Nhu và Thượng Quan Lang giải thích thế nào đây?

 

Tô Thập Nhất cảm thấy có chút bất lực. Nhưng suy cho cùng, dù nàng có là ai đi chăng nữa thì vẫn là nương t.ử của hắn. Hắn cũng lười truy cứu sâu thêm, thà cứ cùng nàng trải qua những ngày tháng êm đềm còn hơn.

 

Một ngày nọ, Tô Thập Nhất đang cùng nương t.ử dạo phố thì bất ngờ có vài người tiến tới chặn đường. Đó là người của Hoàng Thành Ti, dẫn đầu chính là Ngụy Vũ Trúc.

 

Ngụy Vũ Trúc nhìn Lâm Thanh Dao, chắp tay cung kính: "Phu nhân, bệ hạ vì thương nhớ phu nhân nên muốn mời phu nhân vào cung một chuyến."

 

"Ồ, ta biết rồi!" Lâm Thanh Dao mỉm cười: "Dù sao hiện tại chúng ta cũng đang rảnh, đi thôi!"

 

Tô Thập Nhất cũng lẳng lặng đi theo. Hai người tiến vào hoàng cung.

 

Nhân lúc Lâm Thanh Dao đang mải mê trêu đùa với những loài trân cầm dị thú trong Ngự hoa viên, Nữ đế liền lén lút tìm đến Tô Thập Nhất, vừa gặp đã khẩn khoản: "Ma Tôn, cứu mạng với!"

 

Tô Thập Nhất thong thả đặt chén trà xuống, nghi hoặc hỏi: "Chuyện gì?"

 

Hắn thừa hiểu tính Nữ đế, nếu không có lợi thì sẽ không bao giờ đột nhiên mời vợ chồng hắn vào cung, chắc chắn là có chuyện cần nhờ vả. Quả nhiên là vậy.

 

Nữ đế nhìn Tô Thập Nhất, nhận lấy một chiếc phi tiêu có hình thù kỳ quái từ tay nữ quan Thượng Quan Linh rồi đưa cho hắn: "Tôn thượng, ngài nhìn cái này xem!"

 

Tô Thập Nhất cầm lấy chiếc phi tiêu, nhìn kỹ rồi khẽ cười: "Đây chẳng phải là Kim Bằng Tiêu sao? Ngươi kiếm đâu ra thứ này vậy?"

 

Nữ đế khổ sở nói: "Đâu phải trẫm kiếm được, là tên Kim Xí Bằng Vương đêm qua đã b.ắ.n nó vào tẩm cung của trẫm kèm theo một bức thư. Hắn nói đã để mắt đến trẫm và muốn bắt trẫm đi. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, trẫm mới phải mời Ma Tôn vào cung..."

 

Tô Thập Nhất cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành. Kim Xí Bằng Vương là một trong Tứ đại Hộ giáo Thiên vương của Thiên Ma Giáo. Thực lực của hắn có thể không phải cao nhất trong bốn người, nhưng tốc độ thì tuyệt đối là đệ nhất thiên hạ. Loại người đi không để lại dấu, đến không để lại hình, tốc độ cực nhanh khiến kẻ khác không thể đuổi kịp.

 

Nữ đế lo lắng cũng phải, bởi dù có Thiên Sách thượng tướng bảo vệ thì e rằng cũng khó thoát khỏi móng vuốt của Kim Xí Bằng Vương. Chỉ có Tô Thập Nhất ở đây, thì dù Kim Xí Bằng Vương có lợi hại hay nhanh nhẹn đến đâu cũng khó lòng thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

 

Tô Thập Nhất khẽ gật đầu, nhìn Nữ đế nói: "Giúp ngươi thì không thành vấn đề, nhưng bản tôn có một yêu cầu!"

 

"Ma Tôn cứ nói!" Nữ đế vội vàng đáp.

 

Tô Thập Nhất mỉm cười: "Ngươi hãy giúp bản tôn điều tra tin tức về Thánh nữ Nam Cương đời trước!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triều đình có rất nhiều mật thám rải rác khắp nơi, dùng họ để điều tra việc này là hợp lý nhất.

 

"Được!" Nữ đế sảng khoái đồng ý.

 

Đêm đó, Nữ đế và Lâm Thanh Dao cùng ngủ trên phượng tháp. Một bóng người lặng lẽ tiếp cận hoàng cung, cuối cùng đáp xuống nóc của một đại điện. Quân lính tuần tra và ngay cả các đại nội cao thủ đều không hề hay biết sự hiện diện của bóng đen này.

 

Kẻ này chính là Kim Xí Bằng Vương. Thân thủ hắn cực kỳ linh hoạt, đạp tuyết không dấu, băng qua trống không tiếng động. Hắn đang định hành động thì đột nhiên có một giọng nói vang lên:

 

"Bằng Vương, đã lâu không gặp!"

 

Nghe thấy giọng nói này, Kim Xí Bằng Vương run b.ắ.n người, quay phắt lại thì thấy một thanh niên đang chắp tay đứng đó, chính là Tô Thập Nhất. Trong tà áo xanh phấp phới dưới ánh trăng, hắn trông như một công t.ử hào hoa, phóng khoáng, đang mỉm cười nhìn mình.

 

Kim Xí Bằng Vương nuốt nước miếng, run giọng hỏi: "Tôn thượng... là ngài sao?"

 

Trước đây ở Thiên Ma Giáo, Tô Thập Nhất chưa bao giờ lộ diện bằng gương mặt thật, nên Kim Xí Bằng Vương vốn không nhận ra hắn. Nhưng khi Tô Thập Nhất khẽ gật đầu, Kim Xí Bằng Vương liền xúc động nghẹn ngào, vội vàng chạy tới quỳ một gối xuống, ôm quyền: "Tôn thượng! Thuộc hạ biết ngay là ngài không dễ dàng c.h.ế.t như vậy mà, hu hu..."

 

Tô Thập Nhất đỡ Kim Xí Bằng Vương dậy, cười nói: "Đi thôi, chúng ta ra ngoài nói chuyện!"

 

Hai bóng người lập tức loang loáng, vọt ra khỏi hoàng cung. Về đến nhà, Tô Thập Nhất nhìn Kim Bằng cười hỏi: "Bằng Vương, những năm qua ngươi vẫn khỏe chứ?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

Kim Xí Bằng Vương vội đáp: "Hazzt, tôn thượng, thuộc hạ những năm qua vẫn luôn tìm kiếm tung tích của ngài nhưng không thấy. Hôm nay gặp được ngài, bao nhiêu công sức của thuộc hạ cũng không uổng phí..."

 

Tô Thập Nhất nghe vậy thì đảo mắt trắng dã. Ngươi mà đi tìm ta sao? Có mà đi tìm các cô nương thì có!

 

Như đọc được suy nghĩ của hắn, Kim Bằng gãi đầu cười gượng: "Tôn thượng, thuộc hạ không phải tham lam sắc đẹp của Nữ đế đâu. Chỉ là nghe đồn Trấn Quốc lão tổ một mình có thể đẩy lui hơn hai mươi vị Đại tông sư, thuộc hạ không tin. Thuộc hạ cho rằng trên đời này ngoài tôn thượng ra không ai có chiến lực đó..."

 

"Vì thế, thuộc hạ đoán Trấn Quốc lão tổ rất có thể là ngài, nên mới dùng hạ sách này để ép ngài lộ diện..." Kim Xí Bằng Vương nhìn Tô Thập Nhất với ánh mắt cuồng nhiệt.

 

Tô Thập Nhất gật đầu. Kim Xí Bằng Vương bỗng ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

 

Tô Thập Nhất cười: "Có chuyện gì cứ nói đi, đừng có ấp úng như thế!"

 

Kim Xí Bằng Vương lại một lần nữa quỳ sụp xuống, nghẹn ngào: "Tôn thượng, cầu xin ngài hãy cùng thuộc hạ trở về Thiên Ma Giáo đi! Giáo phái hiện giờ đã đổi thay hoàn toàn rồi, các huynh đệ cũ đều đang lâm vào cảnh ly tán khốn cùng..."

 

Tô Thập Nhất nhíu mày: "Đã xảy ra chuyện gì?" Hắn đưa tay đỡ Kim Xí Bằng Vương dậy.

 

Kim Xí Bằng Vương đứng lên, đau xót kể: "Tôn thượng, kể từ sau trận đại chiến năm năm trước khi ngài mất tích, Thánh nữ Thiên Ma Giáo bắt đầu lũng đoạn quyền lực, chèn ép các huynh đệ trong giáo. Tả Thánh sứ bị nàng ta lợi dụng biến thành nanh vuốt, Hữu Thánh sứ thì bặt vô âm tín. Long Vương mất tích, Hổ Vương bị giam cầm... Cả Thiên Ma Giáo giờ như một nồi cám lợn, xin tôn thượng hãy trở về chủ trì đại cục!"

 

Tô Thập Nhất nghe xong thì tâm trạng vô cùng nặng nề. Dù sao hắn cũng có tình cảm với Thiên Ma Giáo, không ngờ nơi đó giờ lại loạn lạc đến nhường này. Hắn thực sự muốn quay lại một chuyến.

 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn không nỡ rời xa nương t.ử của mình. Cuối cùng, hắn lắc đầu nói: "Bản tôn đã quy ẩn giang hồ, không muốn nhúng tay vào chuyện thị phi nữa. Nếu ngươi đến tìm bản tôn để ôn chuyện cũ thì ta hoan nghênh, còn nếu muốn ta tái xuất, vậy ngươi hãy đi đi!"