Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 121: Diệt sơn phỉ, đấu ác quan



"Thiên vương, tha mạng, Thiên vương tha mạng! Cái tên mặt sẹo c.h.ế.t tiệt đó... hắn thật có mắt không tròng, dám mạo phạm phu nhân của tôn thượng, thực sự tội đáng muôn c.h.ế.t... Cầu xin Thiên vương tha cho tiểu nhân một con đường sống, tiểu nhân nguyện ghi lòng tạc dạ, đời đời không quên..."

Đại đương gia Thiên Lang Sơn sợ đến mức "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, người run như cầy sấy, gào khóc t.h.ả.m thiết.

Kim Chiết Bằng Vương hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói: "Ngươi có thể xuống địa ngục mà hỏi hắn, tại sao lại có mắt không tròng!"

Dứt lời, Kim Chiết Bằng Vương đưa bàn tay lớn ra, chộp thẳng về phía đại đương gia Thiên Lang Sơn. Hắn theo bản năng giơ tay lên đỡ.

"Oành!"

Thế nhưng, hắn cũng chỉ là hạng nhất phẩm sơ giai, sao có thể là đối thủ của Kim Chiết Bằng Vương? Chỉ trong một chiêu, móng tay của Bằng Vương đã xuyên thủng thủ cấp của hắn.

Tội nghiệp đại đương gia Thiên Lang Sơn, cứ thế bị chính thuộc hạ của mình hại c.h.ế.t. Nếu dưới suối vàng có thật, e là vị đại đương gia này phải tìm cho bằng được tên mặt sẹo kia để m.ó.c m.ắ.t, giẫm nát cho bõ tức.

Cái đồ mù quáng, hại c.h.ế.t lão t.ử rồi!

Ngay sau đó, Kim Chiết Bằng Vương cũng chẳng khách khí, trực tiếp triển khai một cuộc t.h.ả.m sát trên Thiên Lang Sơn. Đám mã tặc này vốn là phường hung hãn, thiêu rủa cướp bóc, không ác việc gì không làm. Trên tay mỗi tên đều dính m.á.u người vô tội, chẳng phải hạng t.ử tế gì.

Lần này, Kim Chiết Bằng Vương mượn cơ hội diệt sạch bọn chúng, cũng coi như làm một việc thiện cho bách tính trong thiên hạ.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Sau khi huyết tẩy Thiên Lang Sơn, Kim Chiết Bằng Vương lặng lẽ bám theo đoàn xe của thương hội họ Lý. Lúc này, đoàn xe cũng đã tiến vào quận Trường Phong để bổ sung lương nhu yếu phẩm.

Đây là lần đầu tiên Lâm Thanh Dao được ra khỏi kinh thành đi chơi, nàng giống như một chú chim vàng anh hoạt bát vừa thoát khỏi l.ồ.ng giam, đối với cái gì cũng thấy hiếu kỳ. Tuy quận Trường Phong không phồn hoa bằng Thượng Kinh, nhưng lại mang đậm hơi thở phong trần của nhân gian. Cảm nhận được nhịp sống náo nhiệt nơi đây, Lâm Thanh Dao vui sướng như một đứa trẻ, vừa đi vừa nhảy nhót trên đường lớn.

Đúng lúc này, từ phía trước đột nhiên vang lên một tiếng thét thê lương, thu hút sự chú ý của nhóm Lâm Thanh Dao. Mọi người nhìn theo hướng tiếng động.

Chỉ thấy từ trong một hộ gia đình, một tên công t.ử bột bước ra. Hắn vừa kéo quần vừa xốc lại y phục, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn đê tiện. Theo sau hắn là mấy tên tay sai hung hãn. Phía sau họ là tiếng gào khóc của một người cha già:

"Súc sinh! Lũ súc sinh các ngươi, ta phải lên kinh thành kiện các ngươi..."

Người cha cầm chiếc đòn gánh định xông tới, nhưng vì tuổi cao sức yếu, lão bị một tên tay sai đá văng ra đất. Tên tay sai đó cực kỳ kiêu căng, nhìn lão bằng nửa con mắt, bĩu môi nói:

"Hừ, công t.ử nhà ta nhìn trúng con gái lão là phúc phận của nhà lão, còn dám đòi đi kiện? Lão mà ra khỏi được quận Trường Phong này thì cứ coi như chúng ta thua..."

"Ha ha ha!"

Dứt lời, đám tay sai cười hô hố đắc ý. Tên công t.ử đi phía trước cũng lộ vẻ khinh khỉnh, sự dâm tà và ngạo mạn hiện rõ trên mặt.

"Súc sinh, đúng là đồ súc sinh! Đứa con gái tội nghiệp của tôi ơi, trời đất gì thế này..." Người đàn ông bất lực khóc ròng dưới đất.

Dân chúng trên phố dường như đã quá quen với cảnh này, ai nấy đều cúi đầu né tránh, không dám đắc tội với vị công t.ử kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tên công t.ử đang đi, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Thanh Dao. Đôi mắt hắn sáng rực lên, vẻ mặt đầy dâm d.ụ.c tiến về phía nàng:

"He he, tiểu nương t.ử từ đâu tới mà trông xinh xẻo thế này? Nào, đi chơi với thiếu gia một chút, thiếu gia đảm bảo sẽ làm nàng thoải mái, khà khà..."

Thái độ của hắn cực kỳ xấc xược, buông lời cợt nhả trắng trợn. Sắc mặt Lâm Thanh Dao hơi biến đổi, sợ hãi lùi lại vài bước.

Tô Thập Nhất đỡ lấy Lâm Thanh Dao, khẽ an ủi: "Đừng sợ!"

Đồng thời, đôi mắt hắn trở nên lạnh thấu xương, tựa như băng tuyết tháng Chạp, khiến người ta rùng mình run rẩy.

"Bộp!"

Không đợi tên công t.ử nói hết câu, Kim Chiết Bằng Vương đã tung một cước vào bụng hắn, đá bay hắn đi xa. Tên công t.ử rơi phịch xuống đường, hai đầu gối đập mạnh xuống đất.

"Ái chà chà! Đau c.h.ế.t ta rồi, đầu gối nát rồi! Đánh cho ta, đ.á.n.h c.h.ế.t tụi nó cho ta!" Tên công t.ử gào lên t.h.ả.m thiết.

Đám tay sai thấy vậy liền hô hoán, nhào tới phía Lâm Thanh Dao. Thế nhưng, bọn chúng làm sao là đối thủ của Kim Chiết Bằng Vương và Thiên Diện Hồ Vương? Chỉ trong chớp mắt, đám lâu la đã nằm la liệt trên mặt đất rên rỉ. Tất nhiên, vì có Lâm Thanh Dao ở đây nên họ không muốn cảnh tượng quá m.á.u me làm nàng khó chịu. Nếu không, tên công t.ử và đám tay sai kia sớm đã chầu Diêm Vương rồi.

"Các ngươi... lũ nhà quê nơi khác đến, các ngươi có biết cha ta là ai không? Cha ta là Quận thủ vùng này! Ta sẽ khiến các ngươi không có đường về!" Tên công t.ử chỉ tay vào nhóm Kim Chiết Bằng Vương, gào lên dọa dẫm.

Lâm Thanh Dao nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh, nàng nhìn Kim Chiết Bằng Vương nói: "Bằng Vương, xách tên này đến phủ Quận thủ cho ta!"

"Tuân lệnh phu nhân!" Kim Chiết Bằng Vương gật đầu.

Ngay lập tức, mọi người tiến về phía phủ Quận thủ. Bách tính đi theo phía sau ai nấy đều âm thầm ủng hộ. Đến trước cổng phủ, lính canh thấy công t.ử nhà mình bị xách đi như một con gà con thì kinh hãi:

"Công t.ử..."

Chưa kịp nói dứt lời, Kim Chiết Bằng Vương đã quăng mạnh tên công t.ử ra.

"Rầm!"

Tên công t.ử đ.â.m sầm vào cánh cổng lớn, làm đổ cả lính canh, tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi. Hắn sợ đến mức run cầm cập, cố bò vào trong hét lớn: "Cha ơi cứu con! Cứu con với!"

Kim Chiết Bằng Vương đi trước mở đường, Lâm Thanh Dao bước vào trong với đôi mắt tràn đầy nộ hỏa. Đùa gì thế, nàng chính là người nhận thánh chỉ của Nữ đế, là Khâm sai đại thần, có trách nhiệm giám sát bách quan dọc đường. Đứa con của tên quan tồi này dám giữa thanh thiên bạch nhật nh.ụ.c m.ạ dân nữ, kẻ làm cha chắc chắn cũng chẳng ra gì. Nàng nhất định phải khiến tên Quận thủ này phải trả giá!

Nhìn dáng vẻ oai phong lẫm liệt của nương t.ử mình, Tô Thập Nhất chỉ mỉm cười nuông chiều đi theo sau, để nàng thỏa sức tận hưởng cảm giác làm một "vị quan thanh liêm" trừ hại cho dân.

Chốc lát sau, một toán người từ trong phủ ùa ra. Kẻ đi đầu là một gã béo bụng phệ. Nhìn thấy con trai nằm bẹp dưới đất, gã thất kinh quát lớn:

"Con trai! Con làm sao thế này? Kẻ nào... kẻ nào to gan dám đối xử với con ta như vậy?"