Ma Tôn Ẩn Thế: Hành Trình Khởi Nghiệp Của Cô Vợ Ngốc

Chương 79: Chấn động! Ba ngày sau, Trấn Quốc Lão Tổ sẽ giáng lâm tiệm mì Ngự Long Trai?



Họ thật sự không thể ngờ được kết quả lại diễn ra theo hướng này.

Ban đầu, họ cứ ngỡ Trấn Quốc Lão Tổ sẽ phải trải qua một trận ác chiến kinh thiên động địa với hơn hai mươi vị Đại Tông Sư ngoại tộc. Đôi bên sẽ rơi vào thế giằng co, đ.á.n.h tới mức khó phân thắng bại. Thậm chí, họ còn lo lắng Trấn Quốc Lão Tổ sẽ bị thương, còn việc có thắng được hay không thì chẳng ai dám chắc chắn.

Thế nhưng, kết quả lại khiến tất cả phải trợn tròn mắt kinh ngạc.

Đại chiến thì đúng là đại chiến thật, nhưng diễn biến lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính: Trấn Quốc Lão Tổ của họ lại thể hiện một sức mạnh áp đảo tuyệt đối trước hơn hai mươi vị Đại Tông Sư dị tộc. Với khí thế tựa như cuốn phăng lá khô, Ngài trực tiếp trảm sát hơn mười vị Đại Tông Sư chỉ trong chớp mắt. Những kẻ còn sót lại thì sợ đến mất mật, quỳ sụp xuống đất dập đầu xin tha mạng.

Cảnh tượng này nếu không phải tận mắt chứng kiến, có đ.á.n.h c.h.ế.t họ cũng chẳng dám tin. Hơn hai mươi Đại Tông Sư vây đ.á.n.h một người mà lại bại, hơn nữa còn bại t.h.ả.m hại, bại không còn manh giáp.

Không phải vì những Đại Tông Sư kia yếu, mà là vị Trấn Quốc Lão Tổ này quá mạnh, mạnh đến mức khiến người ta phải phát khiếp. Thậm chí, nhìn vào thực lực bộc phát vừa rồi, tám phần mười là vị Lão Tổ này đã đột phá cảnh giới Lục Địa Thần Tiên trong truyền thuyết. Nếu không, Ngài chẳng thể nào tạo ra thế nghiền ép khủng khiếp đến vậy trước hàng loạt cao thủ cùng cấp.

Lâm Thanh Dao phấn khích đến mức gương mặt đỏ bừng, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào Tô Thập Nhất, hét lớn: "Trấn Quốc Lão Tổ uy vũ! Uy vũ!..."

Tô Thập Nhất nhìn thấy Lâm Thanh Dao vui mừng như thế, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp. Sau đó, hắn tung người nhảy vọt lên, chỉ sau vài cái nháy mắt đã biến mất không để lại dấu vết. Khi đã thay xong quần áo, Tô Thập Nhất lặng lẽ quay trở lại bên cạnh Lâm Thanh Dao. Cô nàng ngốc nghếch này mải mê hò hét đến mức hoàn toàn không nhận ra Tô Thập Nhất đã từng rời đi.

Nữ đế Dao Quang nhìn về phía đoàn sứ thần các tộc, mỉm cười nói: "Chư vị, buổi diễn võ hôm nay đến đây là kết thúc. Lát nữa, trẫm sẽ bày tiệc tại điện Phi Hương để thiết đãi các vị!"

"Tuân lệnh Bệ hạ!"

Đoàn sứ thần dị tộc lúc này nào dám thốt ra nửa lời phản đối, vội vàng chắp tay hành lễ với Nữ đế. Nữ đế Dao Quang tâm trạng rạng rỡ, nắm tay Lâm Thanh Dao đi ra ngoài, Tô Thập Nhất cũng lẳng lặng theo sau.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Mọi chuyện sau đó trở nên dễ dàng hơn nhiều. Danh tiếng Trấn Quốc Lão Tổ một trận trảm sát mười mấy Đại Tông Sư đã hoàn toàn khuất phục đám người ngoại bang này, khiến chúng không dám có chút dị nghị nào. Thậm chí, nhờ trận chiến này mà những tranh chấp lãnh thổ biên giới tồn đọng bao năm giữa Đại Chu vương triều và các nước lân bang đều được giải quyết êm đẹp. Ý nghĩa của trận đ.á.n.h này vô cùng to lớn, nhưng chẳng ai hay biết rằng, nguồn cơn sâu xa lại bắt đầu từ... một tiệm mì.

Nữ đế Dao Quang bận rộn bàn bạc quốc sự với sứ đoàn, còn Tô Thập Nhất và Lâm Thanh Dao lại quay về với cuộc sống bình thường. Mở tiệm mì, kiếm chút tiền lẻ, ngày tháng trôi qua vô cùng tự tại.

Vài ngày sau, sứ đoàn các nước và các hiệp khách giang hồ lần lượt rời khỏi kinh thành, trả lại sự yên bình vốn có cho Thượng Kinh. Tất nhiên, kể từ đó, danh hiệu Trấn Quốc Lão Tổ vang danh khắp lục địa Cửu Châu. Chuyện Ngài đại chiến hơn hai mươi cao thủ còn được những người kể chuyện biên thành giai thoại, lưu truyền khắp hang cùng ngõ hẻm.

Lâm Thanh Dao, với tư cách là người tận mắt chứng kiến trận chiến trong hoàng cung, thỉnh thoảng lại hào hứng diễn thuyết lại diễn biến hôm đó ngay tại tiệm mì. Điều này khiến việc kinh doanh của quán vốn đã tốt nay lại càng thêm bùng nổ. Lâm Thanh Dao cười đến không khép được miệng.

Một ngày nọ, tiệm mì vừa mở cửa đã đông nghịt khách. Lâm Thanh Dao đứng giữa quán, múa tay múa chân kể lại trận chiến thần thánh năm ấy. Mọi người nghe đến say mê, thi nhau vỗ tay tán thưởng. Đúng lúc này, một giọng nói lạc quẻ vang lên:

"Hừ, nói còn hay hơn hát, cứ như cô quen biết vị Trấn Quốc Lão Tổ đó thật không bằng!"

Mọi người nhìn theo hướng tiếng nói, thấy đó là một vị công t.ử tuấn tú. Tuy nhiên, những người tinh mắt có thể nhận ra đây là nữ cải nam trang. Dưới ánh nắng, làn da mịn màng cùng lỗ tai nhỏ có vết xỏ khuyên lộ rõ vẻ thanh tú, xinh đẹp của một thiếu nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lâm Thanh Dao nhíu c.h.ặ.t đôi mày thanh tú, cái tính bướng bỉnh trỗi dậy, cô chống nạnh, phồng má giận dữ đáp: "Tôi chính là quen biết Trấn Quốc Lão Tổ đấy, thì sao nào? Tôi còn quen cả Nữ đế Bệ hạ nữa cơ..."

Vị "công t.ử" tuấn tú nọ xòe quạt xếp, nhẹ nhàng phe phẩy đầy vẻ phong nhã, khinh khỉnh nói: "Bốc phét cũng chẳng biết ngượng miệng. Cô quen Nữ đế không có nghĩa là cô quen Trấn Quốc Lão Tổ! Có giỏi thì cô mời vị ấy đến đây đi..."

"Anh... anh..." Lâm Thanh Dao tức đến run người. Cô nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy ngôn từ của đối phương. Tên này dường như có mục đích gì đó.

Lâm Thanh Dao vốn tính tình thẳng thắn, đáp trả ngay: "Lão Tổ nhà người ta bận trăm công nghìn việc, rảnh đâu mà để ý đến hạng người như anh!"

"Xì!" Vị công t.ử bĩu môi: "Nếu cô thực sự có mặt mũi lớn như thế, vậy thì hẹn đi, nếu ba ngày sau cô mời được Trấn Quốc Lão Tổ đến tiệm mì này ăn một bát mì, tôi mới phục!"

"Hả?" Lâm Thanh Dao sững sờ.

"Sao? Không làm được à? Vậy thì đừng có ở đây mà khoác lác nữa!"

Tính khí ngang ngạnh của Lâm Thanh Dao bốc lên đầu, cô hét lớn: "Ai bảo không làm được! Ba ngày sau, tôi sẽ mời Trấn Quốc Lão Tổ đến tiệm mì nhà tôi ăn mì, anh cứ mở to mắt ch.ó ra mà xem!"

Đôi mắt vị công t.ử nọ chợt sáng lên, mỉm cười: "Được, vậy ba ngày sau tôi quay lại!" Nói xong liền xoay người rời đi.

Ánh mắt Tô Thập Nhất thoáng động, nhìn theo hướng vị công t.ử nọ rời đi, rồi liếc nhìn U Lan Hắc Kỳ Sứ ở bên cạnh. U Lan khẽ gật đầu, lặng lẽ bám theo.

"Oanh..."

Một lát sau, trong tiệm mì nổ ra những tiếng bàn tán xôn xao.

"Trời ạ, Lâm cô nương thật sự mời được Trấn Quốc Lão Tổ sao?"

"Chắc là được chứ? Nếu không sao cô ấy dám mạnh miệng như vậy?"

"Cô ấy quen Nữ đế, chắc là nhờ vả được thôi."

"Nhưng Nữ đế liệu có quản nổi Trấn Quốc Lão Tổ không?"

"Thật mong chờ quá, ba ngày sau Trấn Quốc Lão Tổ giáng lâm Ngự Long Trai..."

Nhìn đám đông bàn ra tán vào, Lâm Thanh Dao bắt đầu đổ mồ hôi hột trên trán, lòng lo sốt vó. Thật ra cô đúng là có quen Nữ đế, nhưng Nữ đế cũng đâu có quyền ra lệnh cho Lão Tổ. Việc có mời được hay không, trong lòng cô chẳng có chút tự tin nào. Chỉ là trước mặt bao nhiêu người, lời đã lỡ nói ra rồi, giờ biết phải làm sao?

Suốt thời gian sau đó, Lâm Thanh Dao đứng ngồi không yên. Mãi mới chịu đựng được đến tối để đóng cửa tiệm. Vừa về đến nhà, cô nàng đã sắp khóc đến nơi, than vãn: "Tiêu rồi, biết làm thế nào đây! Cái tên đó lừa em, nếu không mời được Lão Tổ đến, chắc em xấu hổ c.h.ế.t mất, phải làm sao bây giờ?"