Chúng nhân không tài nào chấp nhận nổi sự thật rằng thông linh pháp khí Thiên Cơ Điểu lại là một con quạ đen tiện mỏ. Bọn họ thế mà lại bị nó lừa gạt suốt bao nhiêu năm qua, ai nấy đều lộ vẻ mặt như thể trời sập đến nơi.
Chẳng ai còn tâm trí đâu mà để ý tới Thẩm Hà nữa, tất cả bắt đầu rượt đ.á.n.h con quạ chạy trối c.h.ế.t khắp sân.
Ta nhìn Thẩm Hà, nói: "Mặc kệ bọn họ đi, hai ta vẫn chưa phu thê giao bái, chưa giao bái thì chưa tính là hoàn thành nghi thức đâu."
Thẩm Hà cẩn thận cất chiếc khóa trường mệnh vào túi thơm, dưới sự chứng kiến của sư phụ, cùng ta hoàn thành nghi thức phu thê giao bái.
Hệ thống: [Chúc mừng! Ký chủ là người đầu tiên không bị ngược đãi mà vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!]
Ta đáp: "Đều nhờ sư phụ dạy dỗ tốt cả. Người thân do chính tay ta lựa chọn, vừa nấu mì thịt bò cho ta ăn, vừa mua khóa trường mệnh cho ta, giúp ta chút việc mọn này thì có xá gì."
Bảy người chúng ta cùng ngồi trên đài cao, vừa nhâm nhi điểm tâm, vừa thong thả xem đám tu sĩ bên dưới làm loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.
Thế này sao lại không tính là một buổi tụ họp vui vẻ của tông môn cơ chứ.
Hệ thống cũng hùa theo xem náo nhiệt, tò mò hỏi: [Ký chủ, vì sao ngài lại biết Thiên Cơ Điểu là Tam Nhãn Ô Nha vậy?]
Ta nhún vai: "Ta nào có biết. Thấy lão già kia cứ giơ con chim rách lên trông ngứa mắt quá, ta ngứa tay nên chọc bừa một cái thôi."
Hệ thống: [... Đã rõ.]
Ta nhai điểm tâm, chợt nghĩ giả sử ta và sư phụ không mua chiếc khóa trường mệnh kia cho Thẩm Hà, thì lời tiên tri nọ rất có thể sẽ ứng nghiệm.
Hắn sẽ vì kích động mà ra tay sát hại chúng ta.
Đợi đến khi tỉnh táo lại, nhận ra bản thân đã tự tay hủy hoại điều gì, hắn nhất định sẽ hắc hóa. Đến lúc đó, Tu Chân Giới thực sự bị hủy diệt trong tay hắn cũng chẳng phải chuyện không tưởng.
Tên Dâm Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Nhưng may thay, ta và sư phụ đã mua cho hắn chiếc khóa trường mệnh ấy.
Ta nhìn con Tam Nhãn Ô Nha đang bị đ.á.n.h cho thoi thóp, thầm cảm thấy may mắn, làm người quả thực không thể quá keo kiệt.
Đợi đám người tản đi hết, trời cũng đã sập tối. Ta và Thẩm Hà đứng trong sân viện chuẩn bị cáo biệt.
Hắn níu lấy tay áo ta, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Ta hỏi: "Sao thế?"
Hắn khẽ nói: "Đa tạ ngươi, ban nãy đã nói đỡ cho ta, còn mua khóa trường mệnh cho ta nữa."
Ta mỉm cười: "Bởi vì ngươi là người quan trọng do chính tay ta lựa chọn, đối xử tốt với ngươi một chút cũng là lẽ đương nhiên."
Hắn ngẩn ngơ nhìn ta, trong đáy mắt dường như lấp lánh ánh lệ.
Ta vươn tay ôm lấy hắn: "Được rồi, đừng ở đây sướt mướt nữa, mau chui vào chăn của mình mà lén khóc đi."
Hắn ôm c.h.ặ.t ta hồi lâu mới chịu buông tay. Ta đoán chừng hắn thực sự chui vào chăn lén khóc rồi.
Suy cho cùng, ban nãy ta cũng suýt rơi một giọt nước mắt bùi ngùi xúc động.
16
Thái Tông Môn chỉ sau một đêm liền phất lên như diều gặp gió.
Chuyện này đều phải quy công cho ta.
Đám tu sĩ kia làm loạn ở Thái Tông Môn một trận, đập hỏng biết bao nhiêu bàn ghế rách nát của chúng ta. Ta bèn đến gõ cửa từng nhà đòi bồi thường, lỡ tay một chút, liền đòi được một khoản tiền lớn.
Thẩm Hà biến mất vài ngày để quay về xử lý mớ sản nghiệp hắc ám của hắn, sau đó áo gấm vinh quy, vung tiền như rác, hào phóng tu sửa lại toàn bộ Thái Tông Môn.
Ngay cả thanh kiếm của ta cũng được khảm bảo thạch, một viên to chà bá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn bảo hôm đó mất đi lý trí mà ra tay với ta, đây là lễ vật bồi tội.
Ta có thể thấu hiểu tâm trạng của hắn lúc bấy giờ, cho nên cũng chẳng thèm so đo, chỉ tiện tay "tống tiền" hắn thêm một ít vàng bạc châu báu.
Nào ngờ hắn lập hẳn một danh sách, nhân gấp ba lần số lượng rồi đưa cho ta, bảo rằng đây là sính lễ bù đắp. Chuyện này coi như xí xóa.
17
Bạch nguyệt quang của Thẩm Hà cũng theo hắn trở về. Vị cô nương ấy quả thực không hề thích hắn, nhưng lại vô cùng trung thành.
Khoảng thời gian này nàng ta vẫn luôn đi tìm hắn, sốt ruột đến mức bốc hỏa, mặt mũi sưng vù cả lên.
Ta hỏi Thẩm Hà xem còn thích nàng ta nữa không, Thẩm Hà vô cùng nghiêm túc đáp rằng không thích nữa.
Hắn nói: "Thực ra trước kia ta cũng chẳng phải thật lòng thích nàng ấy, chỉ là ảo giác mà thôi."
Tâm sự thiếu nam của kẻ u ám thiếu thốn tình thương, chậc chậc.
Bạch nguyệt quang là một cô nương rất đỗi thật thà. Nàng ta tùy ngộ nhi an, cùng chúng ta luyện công, trồng rau, xuống núi bán rau, ra ngoài c.h.é.m yêu trừ ma, rồi lại ngồi xổm trước cửa gặm dưa chuột.
Mọi người đều nhớ nàng ta không ăn được bánh ú ngọt, nên đến tết Đoan Ngọ sẽ gói riêng cho nàng ta một chiếc bánh ú nhân thịt thật to, thêm hẳn hai cái lòng đỏ trứng muối.
Nàng ta cũng dần trở thành một người quan trọng do chính tay chúng ta lựa chọn.
Thẩm Hà mua cho sư phụ rất nhiều đan d.ư.ợ.c quý giá. Mắt sư phụ đã có thể nhìn rõ, thân thể cũng dần dần hồi phục.
Sư phụ bảo sẽ cố gắng sống thật lâu, thật lâu, bởi vì vướng bận của y trên thế gian này đã ngày một nhiều thêm.
18
Hôn lễ lần thứ hai của ta và Thẩm Hà được tổ chức long trọng hơn rất nhiều.
Thực ra ta cũng chẳng nhớ rõ tình cảm giữa hai đứa bắt đầu nảy nở từ khi nào.
Có lẽ là vào cái ngày ta đồng ý mua khóa trường mệnh cho hắn, cũng có lẽ là vào dịp tết Trung thu năm thứ hai.
Đêm đó, mọi người cùng nhau thưởng nguyệt uống rượu, ai nấy đều đã ngà ngà say. Thẩm Hà đột nhiên ghé sát lại, bảo rằng có chuyện quan trọng muốn nói với ta.
Ta lại lỡ miệng tự cắm cờ xui xẻo, bảo rằng ngày mai phải xuất hành, đợi khi nào trở về rồi hẵng nói.
Hôm sau, ta ra ngoài làm thợ săn tiền thưởng, chẳng may bị thương vô cùng nghiêm trọng, hôn mê bất tỉnh suốt nửa tháng trời.
Lúc tỉnh lại, chỉ thấy Thẩm Hà đầu bù tóc rối, ôm c.h.ặ.t lấy ta mà gào khóc t.h.ả.m thiết. Đầu óc ta vẫn còn đang mơ hồ, thấy vậy cũng hùa theo hắn khóc rống lên.
Thẩm Hà nức nở nói, cuối cùng hắn cũng hiểu thế nào là thích rồi. Thích chính là nhìn thấy ta sắp c.h.ế.t, hắn cũng chẳng thiết sống nữa.
Ta sụt sùi đáp, ta cũng hiểu rồi. Thích chính là nhìn hắn khóc lóc xấu xí đến t.h.ả.m thương, nhưng trong lòng ta lại nhói đau khôn tả.
Thế là sau đó, chúng ta lại thành thân thêm một lần nữa.
Sư phụ nhìn hai đứa, ánh mắt ngập tràn ý cười, tặng cho mỗi đứa một chiếc khóa trường mệnh thật to.
Y hiền từ nói: "Sư phụ chúc hai con bách niên hảo hợp, một đời bình an suôn sẻ."
Chúng ta nhất định sẽ một đời bình an suôn sẻ.
Ngay từ cái ngày bước chân vào Thái Tông Môn, chúng ta đã được định sẵn là sẽ có một đời bình an suôn sẻ.
[TOÀN VĂN HOÀN.]