Sư phụ khẽ nói: "Thế đạo quá đỗi loạn lạc, yêu nghiệt hoành hành. Sư phụ vô dụng, không bảo vệ được bọn họ."
Ngữ khí của y bình thản, nhưng ta nghe xong lại thấy cõi lòng tan nát.
Thế là ta ôm chầm lấy sư phụ, chỉ tay lên trời thề thốt: "Con nhất định sẽ xuất nhân đầu địa, chấn hưng tông môn!"
Sư phụ bật cười, vỗ vỗ lên đầu ta: "Con còn nhỏ tuổi thế này, sao gánh vác nổi trọng trách lớn lao đến vậy? Con có thể bình an khôn lớn, sư phụ đã yên lòng rồi."
Hệ thống ở bên cạnh buông lời mát mẻ: [Ăn khang nuốt trấu thì có tiền đồ gì? Ngài nhìn Ma Tôn đi.]
Nói đoạn, nó phát hình ảnh thực tế của Ma Tôn ngay trong đầu ta.
Thiếu niên tuấn tú ngồi bên cửa sổ, tiện tay móc ra một nắm lá vàng ném ra ngoài, dòng sông chở những chiếc lá vàng chầm chậm trôi đi.
Ta bình phẩm: "Cái tên u ám phá gia chi t.ử này, ta cực kỳ không thích."
Một phụ nhân xinh đẹp nhào đến dưới chân hắn, khóc lóc nỉ non: "A Hà, ta là nương thân của con đây."
Ma Tôn lạnh nhạt đáp: "Nương thân? Người nương thân đã vứt bỏ ta ở xó núi cho tự sinh tự diệt năm ta lên ba tuổi đó sao?"
Phụ nhân xinh đẹp khóc không thành tiếng, muốn lên tiếng biện bạch cho bản thân, lại bị Ma Tôn cắt ngang.
"Nếu bà không phải nương thân của ta, ta đã sớm g.i.ế.c bà rồi. Cút đi, ta không muốn nhìn thấy bà nữa."
Hệ thống: [Ngài xem, hắn đáng thương biết bao, lẽ nào ngài không động chút lòng trắc ẩn nào sao?]
Ta cạn lời.
"Thứ nhất, sự đáng thương của hắn không phải do ta gây ra. Thứ hai, cái thiết lập nhân vật thiếu thốn tình thương rồi trở nên u ám đã lỗi thời từ tám đời rồi. Cuối cùng, hắn và ta có chút đụng hàng thiết lập. Tóm lại, ta rất không thích hắn."
Hệ thống: [...]
Chẳng bao lâu sau, sư phụ lại nhặt về cho ta một tiểu sư muội. Một cô bé gầy gò ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm, ăn cơm cứ như hổ đói vồ mồi.
Ừm, ta đã trở thành đại sư tỷ rồi.
Sư phụ nhặt trẻ con quen tay, năm ta mười bảy tuổi, sư môn đã lớn mạnh lên thành sáu người.
Sư phụ bắt đầu ho khan vào nửa đêm. Y giấu giếm chúng ta.
Ban đầu chẳng ai hay biết, cho đến một ngày nọ, lúc đang dạy chúng ta luyện kiếm, sắc mặt y bỗng trắng bệch, phải vịn vào lan can đá thở dốc hồi lâu, cuối cùng vẫn ngất lịm đi.
Chúng ta đưa sư phụ đi khám bệnh. Đại phu bảo sư phụ năm xưa từng chịu trọng thương, tổn hại căn cơ, những năm qua lại lao tâm lao lực, tích lao thành tật.
Đại phu kê mãnh d.ư.ợ.c để níu giữ mạng sống cho sư phụ, dặn dò sau này phải dùng t.h.u.ố.c để tẩm bổ.
Tên Dâm Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Tẩm bổ không tốt thì chỉ có con đường c.h.ế.t.
Ta sợ hãi đến mức tay chân lạnh toát, đầu váng mắt hoa.
Ta cần tiền.
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, hệ thống đột nhiên trồi lên.
Nó bảo: [Ký chủ, ngài thiếu tiền thì đi tìm Ma Tôn đi!]
Nó lại phát hình ảnh thực tế cho ta xem. Ma Tôn đang trò chuyện cùng một nữ t.ử. Nữ t.ử kia có dung mạo giống ta đến bảy phần, ắt hẳn chính là bạch nguyệt quang trong truyền thuyết.
Nữ t.ử vì cứu hắn mà bị thương, Ma Tôn đang đích thân băng bó vết thương cho nàng ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nữ t.ử: "Tôn thượng, chút thương tích nhỏ này không đáng ngại đâu."
Bề ngoài Ma Tôn tỏ vẻ điềm nhiên, nhưng vành tai lại ửng đỏ. Hắn dời tầm mắt, cố làm ra vẻ lạnh nhạt hỏi: "Vì sao lại liều mạng bảo vệ ta?"
Nữ t.ử: "Đây là bổn phận của thuộc hạ."
Ma Tôn mím môi, không nói thêm lời nào.
Hệ thống: [Ngài xem ngài xem, hắn thích nữ t.ử này, nhưng nữ t.ử này chỉ coi hắn là lão bản. Nếu ngài thừa nước đục thả câu…]
Ta: "Thì ta chính là một con ngốc."
Nếu sư phụ ta mà biết ta vì y, chạy đi làm thế thân cho người ta trêu đùa, không tức c.h.ế.t ngay tại chỗ mới là lạ.
Thế là ta nắm c.h.ặ.t thanh kiếm rách, dặn dò mấy đứa nhóc tì: "Chăm sóc sư phụ cho tốt, sư tỷ đi kiếm tiền đây."
03
Con người ta, ít nhiều cũng có chút thiên phú tu hành trên người.
Hơn nữa sát tâm của ta rất nặng, ngày thường ở trước mặt sư phụ, ta đều ngụy trang vô cùng hoàn hảo.
Bởi vì sư phụ ta là người mềm lòng, thiết nghĩ y sẽ chẳng thích dáng vẻ sát hồng nhãn của ta.
Nhưng hiện tại y đang hôn mê, ta đành tùy tiện c.h.é.m g.i.ế.c một phen vậy.
Ta cầm lấy bội kiếm của sư phụ, bắt đầu nhận ủy thác diệt trừ yêu ma quỷ quái.
Thôn làng lân cận có hành thi chạy loạn lúc nửa đêm, dân làng gom góp tiền bạc đưa cho ta. Ta cất kỹ tiền, xách kiếm leo lên núi. Kiếm quang lóe lên, thịt thối rơi rụng đầy đất.
Ta vịn vào gốc cây nôn thốc nôn tháo, nôn đến mức đầu đau như b.úa bổ.
Đợi đến khi ta rốt cuộc có thể mặt không biến sắc đối diện với cảnh tượng m.á.u me, tiền cứu mạng của sư phụ cũng đã gom đủ.
Ta nhìn số bạc trong túi thơm, sợi dây thần kinh căng cứng bấy lâu nay rốt cuộc cũng được buông lỏng. Mặc kệ sau này ra sao, cửa ải trước mắt coi như đã vượt qua.
Ta nghiêm túc tắm rửa sạch sẽ, ngự kiếm trở về, nộp đủ số tiền t.h.u.ố.c men còn nợ, rồi vào thăm sư phụ đang suy nhược.
Người tu tiên dung nhan không đổi, dáng vẻ của y so với lúc chúng ta mới gặp nhau chẳng có mấy khác biệt.
Y tựa lưng vào gối, nhìn ta, hồi lâu sau mới khẽ khàng cất lời: "Là ta liên lụy con rồi."
Ta đút t.h.u.ố.c cho y, nghe vậy liền "Ây" một tiếng, bảo y đừng nói mấy lời vô dụng này nữa.
Y hỏi ta lấy tiền từ đâu ra, ta đáp: "Ngài đừng bận tâm, tóm lại không làm chuyện gian ác phạm pháp, không làm mất mặt ngài là được."
Trở về Thái Tông Môn, sư phụ dường như đã khỏe lại. Y vẫn tiếp tục gánh vác trọng trách chăm sóc chúng ta, giặt giũ nấu cơm, dạy chúng ta đọc sách luyện kiếm.
Nhưng ta phát hiện, hễ đứng lâu một chút là sắc mặt y lại trắng bệch, chỉ là y luôn cố gượng ép để chúng ta không nhìn ra.
Ta vẫn phải ra ngoài kiếm tiền mua t.h.u.ố.c tẩm bổ cho y.
Ta lén lút xuống núi vài bận, danh tiếng ngày càng vang xa.
Ai nấy đều biết Thái Tông Môn có một vị đại sư tỷ tên gọi Xuân Đào, ra giá rõ ràng, ra tay dứt khoát.
Ngay lúc ta ngỡ rằng kiếp sống thợ săn tiền thưởng của mình sẽ thuận buồm xuôi gió, ta lại vô tình nhặt được Ma Tôn đang mất trí nhớ.