Ma Tôn Cũng Dễ Công Lược Quá Rồi Đấy

Chương 6



09

Chưa qua được mấy ngày, người của Thính Phong Các lại tới. 

Ta còn tưởng bọn họ đến gây sự, không ngờ lão già dẫn đầu lại nói ta mang Tiên Thiên Chiến Thần Thánh Thể, muốn ta đến bên cạnh Ma Tôn làm nội gián, nhân cơ hội g.i.ế.c hắn.

Nói xong còn đưa cho ta xem chân dung Ma Tôn.

Mọi người chen đầu vào nhau xem náo nhiệt, Thẩm Hà cũng chen đầu lại gần.

Bức họa này độ trùng khớp bằng không, hoàn toàn không giống Thẩm Hà chút nào.

Bảo sao bọn họ tìm mãi vẫn không bắt được Thẩm Hà!

Lão già thấy ta mặt đầy cạn lời, còn tưởng ta không muốn, lập tức thao thao bất tuyệt kể Ma Tôn tội ác tày trời thế nào.

Đột nhiên ta cảm thấy rất khó chịu.

Dù ta ghét Thẩm Hà, nhưng hiện tại hắn dù sao cũng là con rể ở rể dự định của Thái Tông Môn chúng ta. Nghe người khác mắng hắn, ta liền thấy không vui.

Quan trọng hơn là, ta thật sự không cảm thấy đại ma đầu tội ác tày trời trong miệng bọn họ có liên hệ gì với thiếu niên đang ngồi gặm dưa leo với vẻ mặt ngây ngốc vô tội bên cạnh ta cả.

Lão già nói đến nước miếng tung bay, ta giơ tay ngắt lời ông ta.

Ta nói: “Ma Tôn rất ít qua lại với Tu Chân Giới, vậy “tội ác tày trời” từ đâu mà có?”

Lão già kích động: “Lời tiên tri của Thiên Cơ Điểu chẳng lẽ còn giả được sao? Tiên tri nói sau này hơn nửa tu sĩ Tu Chân Giới sẽ c.h.ế.t dưới tay hắn. Chúng ta đương nhiên phải ra tay trước để chiếm tiên cơ!”

Ta cười lạnh một tiếng: “Chỉ vì một lời tiên tri chưa biết thật giả mà các người muốn g.i.ế.c một người vô tội sao? Các người còn chưa từng gặp hắn, sao có thể tùy tiện kết luận như vậy?”

Thẩm Hà quả thật chưa từng làm chuyện thương thiên hại lý gì. Hắn chỉ chuyên tâm gây dựng thế lực hắc đạo của riêng mình. 

Chỉ là hắn quá mạnh, trên người lại mang lời tiên tri tai tinh, cho nên giang hồ mới gọi hắn là Ma Tôn.

Thẩm Hà cầm một quả dưa leo đứng bên cạnh gặm. Vì mất trí nhớ nên hắn mang vẻ mặt như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Có lẽ thấy chán, hắn rời khỏi đám người, lật chiếc bình tưới lên, hì hục múc một thùng nước đổ đầy, rồi đi ra sau núi tưới hành lá. Đi được nửa đường còn vô ý bị đá vấp một cái.

Ta đuổi hết đám khách không mời kia đi, rồi nói với Thẩm Hà: “Hôm nay cho ngươi nghỉ, đi chơi đi.”

Tên Dâm Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.

Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>؂•̀⸝⸝)✧

Thẩm Hà: “Vậy ngươi không được mách sư phụ là ta không làm việc.”

Ta nổi giận: “Trong mắt ngươi ta xấu xa đến vậy sao!”

Thẩm Hà tủi thân nói: “Ngươi lúc nào cũng bắt nạt ta.”

Thế là ta lại hết giận.

Ta nói: “Sau này không bắt nạt nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ta thất hứa.

10

Có lẽ sư phụ thấy mấy ngày nay tâm trạng ta không tốt, tưởng ta ở trên núi đến phát chán, nên đề nghị mọi người xuống núi đi dạo một chuyến, tiện thể cũng tạo cơ hội cho ta và Thẩm Hà tương tác nhiều hơn.

Hoạt động “đoàn kiến” của Thái Tông Môn là một loại hoạt động cực kỳ tổng hợp, bao gồm bán rau, dạo phố, đ.á.n.h quái, tiện tay dạy dỗ mấy đứa trẻ nghịch ngợm không nghe lời, nội dung vô cùng phong phú.

Ta vui vẻ đồng ý, nghĩ bụng vừa hay có thể mua t.h.u.ố.c cho sư phụ, liền đóng gói mớ rau củ trái cây đã chín, xuống núi bắt đầu chuyến “đoàn kiến” quy mô lớn.

Không ngờ đi được nửa đường thì có người tới cầu cứu, nói gần đây có ma vật quấy nhiễu dân làng, đã có mấy người dân lên núi săn b.ắ.n bị thương vong.

Ta để mấy sư đệ sư muội mang rau quả xuống núi bày sạp trước, còn ta cùng sư phụ và Thẩm Hà đi theo hướng dân làng chỉ đường.

Quả nhiên tìm thấy ma vật, là hai con Bạch Cốt Phu Nhân.

Ta nhanh ch.óng định ra chiến thuật đơn giản. Ta và Thẩm Hà mỗi người đối phó một con, còn sư phụ là bệnh nhân thì chỉ cần đứng bên cạnh xem là được.

Mọi chuyện vốn rất thuận lợi, ai ngờ giữa lúc Thẩm Hà đang vung kiếm, hắn lại đột nhiên đứng sững tại chỗ.

Thanh kiếm trong tay hắn tuột ra, cắm thẳng xuống ngay trước chân sư phụ ta.

Con Bạch Cốt Phu Nhân kia như tìm được mục tiêu, lao mạnh về phía sư phụ!

Chỉ trong khoảnh khắc, ngón xương trắng của nó đã xuyên thủng vai sư phụ, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.

Đầu óc ta trống rỗng.

Đến khi hoàn hồn lại, Bạch Cốt Phu Nhân đã bị ta c.h.é.m thành tro bụi.

Ta ném kiếm xuống, máy móc lấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u nhét vào vết thương của sư phụ, xé tay áo quấn c.h.ặ.t cánh tay y lại, rồi quỳ trước mặt y, điên cuồng lục tìm đan d.ư.ợ.c có thể dùng trong hành lý.

Thẩm Hà chạy tới muốn xem tình hình của sư phụ, lại bị ta đẩy mạnh ra.

“Ngươi bị nước vào não rồi sao!” Ta gào lên với hắn: “Đứng đó thất thần cái gì? Vì sao lại ném kiếm về phía sư phụ? Ngươi cố ý đúng không?”

Giọng ta sắc nhọn ch.ói tai, át cả tiếng chim hót, gào đến mức trước mắt toàn là đốm sáng.

Thẩm Hà không nói gì.

Hắn im lặng bế sư phụ ngự kiếm xuống núi, còn ta theo sát phía sau, cố gắng đè nén ý nghĩ muốn một kiếm đ.â.m c.h.ế.t hắn.

May mà gần đây sư phụ uống t.h.u.ố.c đều đặn, lại dùng không ít đan d.ư.ợ.c cao cấp mà ta tống tiền được từ Thính Phong Các, thân thể không còn suy yếu như trước nữa, cuối cùng cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Suốt cả quãng đường ta và Thẩm Hà không nói với nhau câu nào.

Ta thật sự không hiểu vì sao lúc đó hắn lại làm như vậy.