Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 13



Lục Tang Tửu c.ắ.n nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm m.á.u đen ngòm. Ngụm m.á.u này không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, hóa thành một làn sương m.á.u đỏ sẫm, tản ra thứ ma khí dơ bẩn và tàn bạo nhất. Sương m.á.u vừa xuất hiện liền bám lấy những sợi tơ vàng vô hình của Ngụy Thiên Đạo đang đè nặng trên đỉnh đầu nàng.

Tiếng "xèo xèo" ch.ói tai vang lên. Lực lượng của Ngụy Thiên Đạo vốn mang thuộc tính quang minh, thần thánh giả tạo, nay va chạm với tinh huyết bốc cháy của Ma Tôn liền giống như nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi. Những sợi tơ vàng đứt phựt từng khúc. Áp lực khổng lồ nặng tựa thái sơn nháy mắt sụp đổ!

Không còn sự trói buộc, Lục Tang Tửu vung chân đạp mạnh xuống nền đá. Bằng "Phi Vân Bộ" quỷ mị tột cùng, thân ảnh gầy gò của nàng hóa thành một đạo tàn ảnh màu đỏ nhạt, xé gió lao thẳng về phía đài ngọc thạch. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.

Diệp Chi Dao hoảng hồn, bản năng sinh tồn khiến ả gào thét định vung tay chộp bừa lấy bảo vật.

Nhưng muộn rồi!

"Cút!"

Một tiếng quát lạnh lẽo vang lên. Ngay sau đó, một cú đá mang theo lực đạo kinh người, tàn nhẫn và dứt khoát đến cực điểm, giáng thẳng vào giữa n.g.ự.c Diệp Chi Dao.

Rắc!

Tiếng xương sườn nứt vỡ vang lên rõ mồn một trong thạch thất tĩnh lặng.

"Á á á!!!"

Diệp Chi Dao hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết. Lực đạo bạo phát từ cú đá của Lục Tang Tửu giống như một thanh b.úa tạ hung hăng đập vào người ả. Thân thể kiều diễm trong bộ bạch y thanh khiết lập tức bay ngược ra sau như một con diều đứt dây, đập mạnh vào vách đá xù xì, rồi trượt dài xuống nền đất đầy bụi bặm. Máu tươi trào ra từ miệng ả, nhuộm đỏ cả vạt áo trước n.g.ự.c. Khí chất "bạch liên hoa" thoát tục thường ngày nháy mắt tan nát, chỉ còn lại sự chật vật và nhếch nhác đến t.h.ả.m hại.

Trong lúc Diệp Chi Dao còn đang văng đi, Lục Tang Tửu đã vững vàng đáp xuống ngay trước đài ngọc thạch. Bàn tay dính đầy m.á.u tươi của nàng vươn ra, ngón tay thon dài gầy guộc chộp lấy T.ử Tinh Hạp và bình ngọc đựng Diệt Linh Thủy bằng một động tác lưu loát, dứt khoát.

Nàng lật tay một cái, hai món chí bảo lập tức biến mất vào trong nhẫn trữ vật, không để lại dù chỉ một tia linh khí dư thừa. Gọn gàng. Nhanh ch.óng. Không một động tác thừa.

Đoạt lại thứ vốn thuộc về mình, khóe môi nhuốm m.á.u của Lục Tang Tửu nhếch lên một nụ cười cực kỳ sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái gì là Khí vận chi t.ử? Cái gì là Ngụy Thiên Đạo sắp đặt? Đứng trước thực lực và sự điên cuồng của Ma Tôn Cô Hoàng, mọi thứ hào quang giả tạo đều chỉ là rác rưởi! Cảm giác tự tay vả nát mộng tưởng của kẻ thù, cướp đoạt cơ duyên ngay trước mũi ả, thật sự là sảng khoái đến từng lỗ chân lông!

"Ngươi... Lục Tang Tửu! Tiện nhân! Ngươi vừa làm cái gì?!"

Phía góc tường, Diệp Chi Dao lảo đảo chống tay đứng dậy. Đầu tóc ả rũ rượi, đôi mắt mở to trừng trừng nhìn đài ngọc thạch trống trơn. Khuôn mặt thanh tú luôn duy trì vẻ dịu dàng, đáng thương nay đã vặn vẹo, méo mó vì phẫn nộ và không cam lòng.

Ả không thể tin được! Ả là Khí vận chi t.ử cơ mà! Thiên Đạo đã hứa hẹn bảo vật này là của ả, đã giúp ả dọn đường, đã đè bẹp Lục Tang Tửu xuống đất rồi cơ mà! Tại sao con tiện nhân ốm yếu, phế vật này lại có thể vùng lên? Tại sao ả lại bị cướp mất cơ duyên ngay khoảnh khắc quyết định nhất?

Sự mất mát khổng lồ kết hợp với cơn đau xé ruột xé gan từ l.ồ.ng n.g.ự.c khiến lý trí của Diệp Chi Dao đứt phựt. Ả gào lên điên dại, không còn bận tâm đến việc duy trì hình tượng thục nữ hiền lương nữa.

"Trả lại đây! Trả bảo vật lại cho ta! Đó là của ta! Ngươi là cái thá gì mà dám cướp đồ của ta?!"

Diệp Chi Dao điên cuồng triệu hồi Phượng Minh Kiếm. Thân kiếm lóe lên ánh lửa đỏ rực. Ả vận chuyển toàn bộ linh lực Trúc Cơ kỳ, bất chấp thương tích, thi triển sát chiêu đ.â.m thẳng về phía yếu hại của Lục Tang Tửu. Nhát kiếm này mang theo sát ý nồng đậm, rõ ràng là muốn lấy mạng Lục Tang Tửu ngay tại chỗ để cướp lại nhẫn trữ vật.

Lục Tang Tửu đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn mũi kiếm đang lao tới. Trong mắt nàng, đòn tấn công của Diệp Chi Dao lúc này chẳng khác nào một con thú hoang đang giãy c.h.ế.t, đầy kẽ hở và nực cười.

"Của ngươi?" Lục Tang Tửu cười nhạt, thanh âm mỉa mai vang vọng khắp thạch thất. "Diệp sư tỷ, da mặt tỷ quả thật còn dày hơn cả tường thành của Xích Phong. Đồ vô chủ trong bí cảnh, kẻ nào có bản lĩnh thì kẻ đó đoạt. Tỷ lấy tư cách gì nói nó là của tỷ? Chẳng lẽ trên T.ử Tinh Hạp có khắc tên Diệp Chi Dao ngươi sao?"

Nói đoạn, Lục Tang Tửu hơi nghiêng người, mũi chân điểm nhẹ. Thân ảnh nàng tựa như cành liễu bay trong gió, hiểm hóc tránh thoát mũi kiếm rực lửa của Diệp Chi Dao chỉ trong đường tơ kẽ tóc.

Diệp Chi Dao đ.â.m hụt, lảo đảo lao về phía trước, càng thêm điên tiết: "Ngươi câm miệng! Thiên Đạo chiếu cố ta, bảo vật thiên hạ sinh ra là để dành cho ta! Ngươi chỉ là một con sỏi ngáng đường, một nữ phụ hèn mọn, mau giao ra đây, nếu không hôm nay ta băm vằn ngươi ra làm trăm mảnh!"

Nghe những lời ngông cuồng vô sỉ đó, Lục Tang Tửu khẽ lắc đầu. Đúng là Khí vận chi t.ử bị Ngụy Thiên Đạo tẩy não quá lâu, sinh ra ảo tưởng mình là trung tâm của vũ trụ.

Nhưng Lục Tang Tửu biết, hiện tại không phải là lúc để dây dưa. "Cửu U Nhiên Linh Quyết" mang lại sức mạnh bạo phát nhưng hậu quả cũng cực kỳ khủng khiếp. Nàng đã bắt đầu cảm nhận được kinh mạch toàn thân đang co rút kịch liệt, đan điền trống rỗng như bị hàng vạn cây kim đ.â.m chọc. Máu tươi đang trào lên tận cuống họng, chỉ chực phun ra. Nếu tiếp tục đ.á.n.h nhau với Diệp Chi Dao ở trạng thái này, nàng sẽ c.h.ế.t vì bạo thể trước khi bị kiếm đ.â.m trúng.