Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 19



"Diệp sư muội... muội nói ta cướp báu vật sao?" Lục Tang Tửu cười t.h.ả.m một tiếng. Nụ cười chua chát, thê lương đến mức khiến đám đệ t.ử Thất Tình Tông xung quanh cũng phải chạnh lòng. Nàng từ từ nhắm mắt lại, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua gò má tái nhợt: "Được... nếu muội đã hận ta đến vậy, muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t để che giấu việc muội bỏ mặc đồng môn... vậy thì cứ lục soát đi."

Nói xong, Lục Tang Tửu buông thõng hai tay, tháo túi trữ vật bên hông ném xuống bãi cỏ trước mặt Lệ Thiên Thừa. Nàng thẳng lưng, dù cả người run lẩy bẩy vì đau đớn nhưng vẫn quật cường ngẩng cao đầu: "Đại sư huynh, huynh dùng thần thức kiểm tra đi. Cả túi trữ vật, cả đan điền và thức hải của ta. Nếu trên người ta có giấu dù chỉ một hạt Phệ Linh Sa hay một giọt Diệt Linh Thủy, Lục Tang Tửu ta nguyện tự phế tu vi, chịu vạn kiếm xuyên tâm, đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh!"

Lời thề độc địa vang vọng giữa núi rừng khiến tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh. Đối với tu sĩ, lời thề gắn liền với thiên đạo, tuyệt đối không thể nói bừa. Sự quả quyết và bi phẫn của Lục Tang Tửu lúc này đã hoàn toàn thuyết phục được đám đông.

"Đại sư huynh, huynh mau soát đi! Chắc chắn ả giấu trong người!" Diệp Chi Dao như vớ được cọng rơm cứu mạng, điên cuồng thúc giục. Nàng ta tận mắt nhìn thấy Lục Tang Tửu cất bảo vật vào túi, làm sao có thể không có?

Lệ Thiên Thừa trầm mặc, bàn tay siết c.h.ặ.t thành quyền. Hắn nhìn Lục Tang Tửu đang lung lay sắp đổ, lại nhìn Diệp Chi Dao đang lộ rõ vẻ tham lam vặn vẹo. Cuối cùng, hắn vung tay lên, một luồng thần thức ấm áp nhưng mạnh mẽ bao trùm lấy túi trữ vật và cơ thể Lục Tang Tửu.

Một giây. Hai giây. Ba giây trôi qua.

Khuôn mặt Lệ Thiên Thừa từ từ tái nhợt, sau đó chuyển sang phẫn nộ tột độ. Trong túi trữ vật của Lục Tang Tửu, ngoài vài viên đan d.ư.ợ.c trị thương hạ phẩm rẻ tiền và mấy bộ y phục cũ kỹ, căn bản không hề có bất kỳ vật phẩm nào mang linh khí cường đại.

Quan trọng hơn, khi thần thức của hắn lướt qua cơ thể nàng, hắn mới kinh hãi phát hiện ra tình trạng tồi tệ đến mức nào. Kinh mạch của Lục Tang Tửu không chỉ tổn thương mà gần như đã đứt gãy từng khúc. Lục phủ ngũ tạng bị một luồng áp lực vô hình (chính là áp lực của Ngụy Thiên Đạo trước đó) chấn nát. Sinh cơ của nàng mỏng manh như ngọn nến trước gió, tựa hồ có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.

Một cơ thể tàn tạ thế này, đừng nói là cướp đoạt bảo vật, ngay cả việc đứng vững ở đây đã là một kỳ tích của ý chí.

Lệ Thiên Thừa đâu biết rằng, với thân phận từng là Ma tôn Hóa Thần kỳ ở kiếp trước, Lục Tang Tửu đã quá sành sỏi trong việc giấu giếm khí tức. Phệ Linh Sa và Diệt Linh Thủy sớm đã được nàng dùng bí pháp "Vô Cấu Ma Tâm" phong ấn sâu trong một góc khuất của thức hải, đừng nói là tu sĩ Kim Đan kỳ như Lệ Thiên Thừa, cho dù là trưởng lão Hóa Thần kỳ của tông môn đích thân đến cũng đừng hòng tra ra được nửa điểm dấu vết.

"Đại sư huynh, thế nào? Có phải đã tìm thấy rồi không? Tịch thu của ả đi, đó là cơ duyên của muội!" Diệp Chi Dao không nhận ra sự thay đổi sắc mặt của Lệ Thiên Thừa, vẫn đắc ý kêu gào.

"Chát!"

Một âm thanh giòn giã vang lên x.é to.ạc không gian tĩnh lặng.

Diệp Chi Dao lảo đảo ngã khuỵu xuống đất, ôm lấy một bên má sưng vù, khóe miệng rỉ m.á.u. Nàng ta mở to đôi mắt ngập nước, không thể tin nổi nhìn người nam nhân vừa ra tay.

"Đại... đại sư huynh... huynh đ.á.n.h muội?"

Lệ Thiên Thừa thu tay về, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, ánh mắt nhìn Diệp Chi Dao tràn ngập sự thất vọng và chán ghét tột độ: "Diệp Chi Dao! Muội thật sự khiến ta quá thất vọng! Lục sư muội vì cứu muội mà kinh mạch đứt đoạn, suýt chút nữa bỏ mạng dưới phế tích. Trên người muội ấy căn bản không có bất kỳ bảo vật nào! Muội vì lòng tham không đáy, vì hối hận không lấy được cơ duyên mà sinh ra hoang tưởng, lại còn nhẫn tâm vu khống ân nhân cứu mạng của mình? Sự lương thiện, hiền thục thường ngày của muội, rốt cuộc đều là giả dối sao?"

Lời nói của Lệ Thiên Thừa như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Diệp Chi Dao, đồng thời cũng đ.á.n.h thức toàn bộ đệ t.ử Thất Tình Tông xung quanh. Những ánh mắt vốn từng ái mộ, thương xót Diệp Chi Dao nay đều chuyển sang kinh tởm, khinh bỉ.

"Trời ạ, không ngờ Diệp sư tỷ lại là con người như vậy. Vong ân bội nghĩa!"

"Lục sư tỷ thật đáng thương, bình thường ốm yếu lại bị vu oan là đố kỵ. Nay hy sinh thân mình cứu người còn bị c.ắ.n ngược lại một cái."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thật ghê tởm! Độc phụ! Trả lại sự thương xót cho ta!"

Tiếng xì xào bàn tán như những lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m xuyên qua lớp vỏ bọc hoàn hảo của Diệp Chi Dao. Nàng ta run lẩy bẩy, muốn há miệng giải thích, nhưng đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Lệ Thiên Thừa và sự thù địch của đồng môn, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Ngụy Thiên Đạo vốn luôn ưu ái nàng ta, giờ phút này lại im lìm không một tiếng động. Hào quang Khí vận chi t.ử lần đầu tiên bị vỡ nát hoàn toàn trước kỹ năng "lục trà" thần sầu của ma tôn Cô Hoàng.

"Đại sư huynh... đừng trách Diệp sư muội... có lẽ muội ấy... chỉ là quá hoảng sợ..." Lục Tang Tửu thều thào nói thêm một câu mang đầy tính "khoan dung", rồi như thể không còn chịu đựng nổi nữa, hai mắt nàng nhắm nghiền, cơ thể mềm nhũn ngã gục về phía trước.

"Lục sư muội!" Lệ Thiên Thừa hoảng hốt lao tới, vững vàng ôm trọn lấy cơ thể lạnh toát của nàng vào lòng. Sự áy náy trong lòng hắn giờ phút này đã dâng lên đến đỉnh điểm, hóa thành một loại đau xót không tên. Hắn vội vàng nhét một viên Liên Hoa Đan vào miệng nàng, sau đó bế bổng nàng lên.

"Tất cả đệ t.ử nghe lệnh! Lập tức hộ tống Lục sư muội hồi tông! Kẻ nào dám chậm trễ, phạt diện bích ba tháng!" Lệ Thiên Thừa gầm lên, uy áp của đại đệ t.ử bùng nổ, không thèm nhìn Diệp Chi Dao lấy một cái, sải bước quay lưng bước đi.

Đám đệ t.ử vội vàng tuân lệnh, dạt ra hai bên nhường đường, ánh mắt nhìn Lục Tang Tửu đầy kính trọng và xót xa, trong khi để lại Diệp Chi Dao ngồi co ro một mình trên bãi cỏ ẩm ướt, mái tóc rối bời, nước mắt hòa cùng bùn đất trông t.h.ả.m hại vô cùng. Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm, hàm răng nghiến vào môi dưới đến bật m.á.u, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Lệ Thiên Thừa mang theo sự oán độc thấu xương.

Lục Tang Tửu... tiện nhân Lục Tang Tửu! Ả đã hủy hoại tất cả! Cướp bảo vật của nàng, cướp luôn cả sự sủng ái của đại sư huynh và danh tiếng trong tông môn! Mối thù này, Diệp Chi Dao thề có c.h.ế.t cũng phải báo!

Thế nhưng, Diệp Chi Dao vĩnh viễn không thể biết được, người đang nằm gọn trong vòng tay Lệ Thiên Thừa, tưởng chừng như đã bất tỉnh nhân sự kia, thực chất ý thức vẫn vô cùng tỉnh táo.

Nằm tựa đầu vào vai Lệ Thiên Thừa, góc khuất mà không ai nhìn thấy, Lục Tang Tửu hơi hé mở một đường mí mắt. Xuyên qua mái tóc đen rủ xuống, ánh mắt xám xịt của nàng khóa c.h.ặ.t lấy thân ảnh thê t.h.ả.m của Diệp Chi Dao phía sau. Khóe môi tái nhợt của Lục Tang Tửu khẽ nhếch lên, phác họa một nụ cười trào phúng, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến tột độ.

Cảm giác báo thù, quả nhiên so với bất kỳ loại đan d.ư.ợ.c nào cũng khiến người ta sảng khoái hơn vạn phần.

Trận chiến tại Lạc Nhai Sơn này, nàng không chỉ thành công đoạt lại Phệ Linh Sa và Diệt Linh Thủy – hai món bảo vật thiết yếu để bù đắp sự thiếu hụt tu vi, mà còn giáng một đòn chí mạng vào uy tín của Khí vận chi t.ử. Sự áy náy của Lệ Thiên Thừa, sự đồng tình của đệ t.ử tông môn, tất cả đều là những quân bài hoàn hảo để Lục Tang Tửu củng cố vị thế của mình khi trở về Thất Tình Tông, triệt để rũ bỏ cái mác "nữ phụ đố kỵ vô dụng".

Nhưng Lục Tang Tửu biết rất rõ, đây chỉ mới là bước khởi đầu.

Ngụy Thiên Đạo chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Sự thiên vị vô lý dành cho Diệp Chi Dao sẽ còn tiếp diễn bằng những cơ duyên lớn hơn, những âm mưu thâm độc hơn. Thế giới Linh Hư Giới này vốn đã mục nát từ trong gốc rễ, bị thao túng bởi một bàn tay bẩn thỉu từ thượng giới.

"Ngụy Thiên Đạo... ngươi thích chơi trò ban phát khí vận sao?" Lục Tang Tửu nhắm mắt lại, trong thức hải, ngọn lửa ma tính vô hình khẽ bùng cháy, hừng hực ý chí chiến đấu. "Cô Hoàng ta kiếp trước dám một đao bổ đôi thiên kiếp, kiếp này mượn xác trọng sinh, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là chân chính nghịch thiên cải mệnh."

Từng bước một, nàng sẽ lột trần bộ mặt giả tạo của Diệp Chi Dao.

Từng bước một, nàng sẽ cướp sạch mọi cơ duyên, mọi thiên tài địa bảo mà Ngụy Thiên Đạo đã sắp đặt.

Và rồi một ngày, nàng sẽ khôi phục lại tu vi Hóa Thần, dùng thanh ma đao Bá Đồ c.h.é.m nát cái l.ồ.ng giam Linh Hư Châu này, xé rách lớp mặt nạ của kẻ tự xưng là ý chí thiên địa kia.

Gió từ Lạc Nhai Sơn thổi tới, mang theo chút hơi lạnh của sương mù lướt qua gò má Lục Tang Tửu. Nàng an tâm điều tức, thu liễm mọi khí tức sát phạt vào sâu trong linh hồn. Hành trình phía trước còn rất dài, nhưng hiện tại, nữ phụ lục trà Lục Tang Tửu đã giành được chiến thắng toàn diện đầu tiên.

Màn kịch này, nàng diễn rất đạt. Và những kẻ dám đem thế giới này ra làm bàn cờ, sớm muộn gì cũng phải trả giá bằng m.á.u và nước mắt.

Đoàn người Thất Tình Tông khuất dần sau rặng cây, để lại phía sau một Lạc Nhai Sơn chìm trong tĩnh lặng. Bánh răng của số phận đã chính thức chệch hướng, một huyền thoại về ma tôn lục trà nghịch tập, đạp vỡ thiên đạo, vả mặt bạch liên hoa, giờ phút này... mới thực sự bắt đầu.