Ma Tôn Vả Mặt Bạch Liên Hoa

Chương 4



"Hóa ra Lục sư muội bệnh nặng như vậy... Đều tại ta không tốt, không biết lo nghĩ cho muội ấy. Đại sư huynh làm đúng lắm, danh ngạch này, cứ để Lục sư muội giữ đi. Chỉ mong... muội ấy bình an."

Lệ Thiên Thừa thở phào nhẹ nhõm, cảm động nhìn ả: "Chi Dao, muội quả nhiên là người lương thiện nhất Thất Tình Tông."

Diệp Chi Dao cúi đầu, nở một nụ cười khổ sở. Nhưng dưới góc độ mà Lệ Thiên Thừa không nhìn thấy, khuôn mặt thanh thuần của ả vặn vẹo trong sự ác độc.

Lục Tang Tửu, ngươi đợi đấy! Dám tranh với ta, ngày mai đến Lạc Nhai Sơn, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sống không bằng c.h.ế.t!

Cả hai kẻ đứng dưới gốc đào không hề hay biết, vở kịch lật mặt ngoạn mục này chỉ mới là khúc dạo đầu. Ma tôn Cô Hoàng đã chính thức bước lên bàn cờ, và bánh răng vận mệnh của Ngụy Thiên Đạo, bắt đầu xuất hiện vết nứt đầu tiên.

Ánh nắng ban mai xuyên qua những tầng mây mỏng, rải xuống quảng trường Bạch Ngọc của Thất Tình Tông một lớp vàng nhạt. Tiếng chuông đồng vang lên từng nhịp trầm mặc, báo hiệu thời khắc các đệ t.ử tập hợp để bắt đầu nhiệm vụ hạ sơn.

Lục Tang Tửu khoác trên người bộ đạo bào màu xanh nhạt, vạt áo phiêu diêu trong gió sớm. Sắc mặt nàng vẫn tái nhợt như tờ giấy, đôi môi thiếu đi huyết sắc, bước đi dường như có chút lảo đảo, tựa hồ chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ sức thổi bay nàng. Thế nhưng, ẩn sâu dưới hàng mi rũ xuống ấy, đôi đồng t.ử lại tĩnh lặng và lạnh lẽo đến rợn người.

Trải qua một đêm đả tọa điều tức, Lục Tang Tửu đã miễn cưỡng áp chế được sự bạo động trong kinh mạch. Khối thân thể này thực sự quá mức tàn tạ, linh căn bị hao tổn, tu vi kẹt lại ở Luyện Khí kỳ viên mãn mãi không thể đột phá Trúc Cơ. Kiếp trước, khi còn là Ma tôn Cô Hoàng uy chấn Tây Ma Vực, chỉ một cái b.úng tay của nàng cũng đủ khiến sơn băng địa liệt. Nhưng hiện tại, nàng buộc phải học cách thu lại móng vuốt, khoác lên mình lớp da cừu non nớt.

Từ phía xa, một đám đệ t.ử đang xôn xao vây quanh hai bóng người bước tới.

Đi đầu là Lệ Thiên Thừa, thân mang trường bào trắng viền bạc của đệ t.ử tinh anh, cõng trên lưng thanh trọng kiếm to bản, ánh mắt luôn vô thức hướng về thiếu nữ đi bên cạnh với vẻ chở che tuyệt đối. Mà thiếu nữ kia, không ai khác chính là Diệp Chi Dao. Ả mặc một bộ bạch y tinh khôi không vấy bẩn, dung mạo thanh thuần thoát tục, trên môi điểm một nụ cười hiền hòa, giống như một đóa bạch liên hoa không vướng bụi trần, đi đến đâu cũng tản ra hào quang ch.ói lọi khiến người khác phải tự ti mặc cảm.

Lục Tang Tửu híp mắt lại. Dưới góc nhìn của một kẻ từng chạm đến cảnh giới Hóa Thần, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng một luồng khí vận màu vàng rực rỡ đang không ngừng xoay tròn, bao bọc lấy toàn thân Diệp Chi Dao. Luồng khí vận này nồng đậm đến mức quỷ dị, không ngừng hút lấy linh khí mỏng manh từ vạn vật xung quanh để đắp nặn cho ả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngụy Thiên Đạo..." Lục Tang Tửu khẽ lẩm bẩm trong miệng, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng rồi nhanh ch.óng biến mất.

Khí vận chi t.ử thì sao? Đứa con cưng của trời thì thế nào? Ở kiếp trước, nàng từng c.h.é.m đứt cả gông cùm của vận mệnh, kiếp này, nàng chẳng ngại tự tay xé nát cái danh xưng buồn nôn này.

"Lục sư muội!" Diệp Chi Dao vừa nhìn thấy Lục Tang Tửu liền buông Lệ Thiên Thừa ra, bước nhanh tới. Đôi mắt ả ngập nước, mang theo vài phần áy náy và xót xa bộc lộ ra ngoài mặt: "Sắc mặt muội kém quá, tối qua có phải lại ho ra m.á.u không? Thực ra muội không cần cố chấp như vậy, Lạc Nhai Sơn nguy hiểm trùng trùng, nếu muội xảy ra mệnh hệ gì, lòng ta sao có thể yên tâm?"

Lời này vừa thốt ra, đám đệ t.ử xung quanh lập tức xì xào bàn tán.

"Diệp sư tỷ thật quá lương thiện, Lục Tang Tửu ngang ngược giành giật danh ngạch của tỷ ấy, vậy mà tỷ ấy vẫn lo lắng cho cô ta."

"Chỉ sợ có người không biết tự lượng sức mình, đến lúc đó lại thành gánh nặng cho Đại sư huynh và Diệp sư tỷ."

Nghe những lời xỉa xói lọt vào tai, Lục Tang Tửu không hề phẫn nộ. Nàng khẽ ho nhẹ vài tiếng, thân thể yếu ớt run lên, lùi lại nửa bước như thể bị dọa sợ. Đôi mắt nàng đỏ hoe ngước lên nhìn Diệp Chi Dao, giọng nói mỏng manh như tơ tằm đứt đoạn:

"Diệp sư tỷ... muội biết tỷ thương muội, nhưng đây là cơ hội cuối cùng để muội tìm được linh d.ư.ợ.c kéo dài mạng sống. Muội tuyệt đối sẽ không làm vướng chân tỷ và Đại sư huynh đâu. Nếu gặp nguy hiểm, tỷ... tỷ cứ bỏ mặc muội, chỉ cần tỷ bình an là muội an lòng rồi."

Nói xong, nàng lại ôm n.g.ự.c, dường như phải cố gắng hít thở vô cùng khó nhọc, giọt nước mắt kìm nén nơi khóe mi rốt cuộc cũng trào ra, lăn dài trên gò má gầy gò.

Một màn này lọt vào mắt Lệ Thiên Thừa khiến hắn cứng đờ người. Hắn bước nhanh tới, chắn giữa hai người, giọng điệu có chút không đành lòng: "Tang Tửu, muội nói bậy bạ gì đó? Có Đại sư huynh ở đây, sao có thể bỏ mặc muội được? Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta xuất phát thôi. Chi Dao, muội cũng đừng nói thêm nữa, Tang Tửu đang bệnh, muội phải nhường nhịn muội ấy một chút."