Ma Y Thần Tế

Chương 14



Ta thấy khăn trùm đầu cô dâu đỏ từng chút một được nhấc lên, trong lúc mờ ảo thấy được chiếc cằm nhọn xinh đẹp.

Không phải âm hồn, mà là nhục thể thật sự, điều này khiến ta càng thêm tò mò về thân phận của nàng.

Rất nhanh, khăn trùm đầu cô dâu bị nhấc đến chỗ miệng.

Ngay lúc này, ta đột nhiên cảm nhận được một tia nguy cơ mãnh liệt, đó là xuất phát từ bản năng bất an.

Không cho ta thời gian phản ứng, một đạo lực lượng quỷ dị đánh vào thần thức của ta và dựa theo gương mặt Bách Bộ Xà này mà tấn công.

Mắt ta tối sầm lại, rồi ngất đi.

Sau khi tỉnh lại, ta vẫn ở trong sân nhà Hồ Tam Đao, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

"Hoàng Bì!" Hồ Tam Đao lo lắng kêu lên, đồng thời đưa tay đỡ lấy thân thể ta.

Ta vẫn chưa hoàn hồn, trong đầu chỉ nghĩ về chuyện vừa xảy ra.

Rõ ràng sắp nhìn thấy diện mạo thật của người phụ nữ áo đỏ, rốt cuộc là ai đã ra tay ngăn cản ta?

Là người phụ nữ áo đỏ kia? Nàng không muốn để ta thấy hình dáng của nàng?

Cảm giác rất không có khả năng, nếu nàng không muốn để ta thấy, thì không cần nhấc khăn trùm đầu làm gì, lẽ nào có một người khác hoàn toàn?

Ta nhất thời nghĩ không ra, chỉ cảm thấy sự tình Diệp gia phía sau còn giấu nhiều bí mật, còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của ta.

Không nghĩ lung tung nữa, ta trực tiếp hỏi Hồ Tam Đao: "Đao thúc, khu vực phụ cận Tây Giang thị có khu mộ nào không?"

Hồ Tam Đao đáp: "Có, trong Thanh Long sơn nghe nói có ngôi mộ lớn."

Ta lắc đầu, nói: "Không phải Thanh Long sơn, chỗ khác đâu?"

Hồ Tam Đao suy nghĩ một lát rồi nói: "Còn có một cái Thanh Khâu mộ phần, Thanh Khâu mộ phần danh tiếng không bằng Thanh Long sơn, nhưng mức độ tà dị lại không hề thấp."

Sau đó Hồ Tam Đao lại kể cho ta nghe về chuyện của Thanh Khâu mộ phần, nghe xong ta cũng thầm kinh hãi, nơi mà thần thức của ta vừa đi qua chính là nơi đó không thể nghi ngờ.

Thanh Khâu mộ phần tương truyền xuất hiện vào năm Tống lịch 204, sự xuất hiện của nó còn có liên quan đến Thanh Long sơn.

Tương truyền trên Thanh Long sơn xuất hiện quỷ tượng chín con rồng kéo quan tài, sau đó không quá hai năm, ở Thanh Khâu sơn cách Thanh Long sơn một trăm cây số lại xuất hiện vô số mồ mả, về sau Thanh Khâu sơn bị đổi tên thành Thanh Khâu mộ phần.

Tục truyền chủ nhân của Thanh Khâu mộ phần vốn ở trên Thanh Long sơn, nhưng không thể áp chế được người trong quan tài chín rồng kéo, bị buộc phải chuyển đến Thanh Khâu sơn.

Còn có một phiên bản khác, nói rằng người trong quan tài chín con rồng kéo sở dĩ đến Thanh Long sơn là để tìm người phụ nữ vốn được chôn cất ở trên Thanh Long sơn. Nhưng người phụ nữ này không muốn gặp hắn, lại chuyển đến Thanh Khâu sơn.

Truyền thuyết về Thanh Long sơn và Thanh Khâu mộ phần được truyền từ đời này sang đời khác, càng truyền càng tà dị, được coi là hai cấm địa lớn của Tây Giang.

"Hoàng Bì, vừa rồi ngươi đi Thanh Khâu mộ phần sao? Cái đồ chơi nửa thần nửa quỷ kia ở trong mộ Thanh Khâu? Nếu đúng là vậy, thì phiền toái rồi!" Hồ Tam Đao cau mày hỏi ta.

Ta khẽ gật đầu, nói: "Vẫn chưa chắc, hôm nay nhiệm vụ đã hoàn thành, ta sẽ không làm phiền nữa, ta về trước."

Hồ Tam Đao gọi ta lại, trịnh trọng nói: "Hoàng Bì, một thân bản lĩnh của ngươi ta rất bội phục. Nhưng có một số việc ông nội của ngươi hẳn là đã dặn dò qua ngươi, bất quá ta vẫn muốn nói thêm đôi lời. Phong thủy giang hồ, thứ hung hiểm nhất không phải là yêu ma quỷ quái, mà là lòng người, là tranh đấu môn phái, là tạo hóa cướp đoạt. Ông nội của ngươi một thân bản lĩnh thông thiên cuối cùng lại không thể không thoái ẩn về núi rừng, cũng là bởi vì ông ấy đắc tội với những người mà ngay cả ông ấy cũng không thể chọc vào."

Dừng một chút, châm một điếu thuốc, Hồ Tam Đao nói tiếp: "Trần lão tiên sinh bản sự cực kỳ cao, bằng hữu không ít, nhưng đắc tội với những nhân vật lớn cũng không ít. Ngươi là người thừa kế duy nhất của Trần lão tiên sinh, là kẻ có tài cũng là kẻ mang bệnh, nếu như để giới phong thủy biết được ngươi có tư chất lên trời, nhất định sẽ dẫn đến họa sát thân. Cho nên, sau này ngươi cần phải học cách che giấu mình, tích lũy sức mạnh, trước khi có thực lực tự vệ thì tuyệt đối đừng quá mức nổi bật."

Cây mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.

Ông nội quả thật đã nhiều lần đưa ra lệnh cấm với ta, trước khi Huyền Dương chi khí của ta đạt đến tầng sáu mươi sáu thì không được để lộ thực lực chân chính.

Phải nhẫn nại, có một ngày kia, mới có thể như chim sẻ nuốt rồng!

"Đao thúc yên tâm, ta biết rõ trong lòng." Vứt lại câu nói này, ta liền rời khỏi nhà Hồ gia. Trở về cửa hàng ở Tiểu Phong Nhai, ta đóng cửa hàng và trực tiếp đi ngủ.

Có lẽ là do sử dụng bí thuật Động Dương Tầm Tung bị tổn hao nguyên khí, cũng có thể là vì một chưởng kia ở Thanh Khâu mộ phần đã làm tổn thương thần thức, nên giấc ngủ này của ta rất sâu.

Mãi đến buổi chiều ngày hôm sau, ta mới bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức.

Vốn cho là có khách đến, mở cửa ra thì lại là Diệp Hồng Ngư.

Tinh thần của Diệp Hồng Ngư có vẻ không được tốt lắm, đôi mắt to xinh đẹp của nàng đều đỏ hoe cả lên, giống như vừa mới khóc xong, nhìn ta thấy đau lòng.

"Hồng Ngư, có chuyện gì vậy?" Ta vội vàng dẫn nàng vào phòng, sợ có người quấy rầy, ta còn trực tiếp đóng cửa tiệm lại.

Định rót cho nàng cốc nước, nhưng nàng lại nằm gục trên quầy của ta, vùi mặt vào hai tay, khẽ nức nở.

Ta vốn không có kinh nghiệm với loại tình huống này, nhất thời có chút luống cuống tay chân, giơ tay muốn vỗ đầu an ủi nàng, nhưng lại không biết phải mở lời từ đâu.

Bầu không khí lúng túng như vậy kéo dài khoảng hai phút, Diệp Hồng Ngư mới dần dần hoàn hồn.

Nàng ngẩng đầu nhìn ta, nghiêm túc hỏi: "Hoàng Bì ca, cha ta nói hôm qua anh thấy c.h.ế.t không cứu, trơ mắt nhìn ta bị con hoàng đại tiên kia phá hoại, có phải thật không?"

Khi nói câu này, Diệp Hồng Ngư chu cái miệng anh đào nhỏ nhắn lên, bộ dạng vô cùng tủi thân và đáng yêu.

Ta cảm thấy lạnh cả người, muốn giải thích với nàng, nhưng lại không thể.

Cái cảm giác bất lực đến tái nhợt, cảm giác vô lực cố tình lần nữa dâng lên trong lòng, đè nén khiến ta không thở nổi.

"Hồng Ngư, ta, ta sẽ không bỏ mặc em." Ta ấp úng nói.

Ta rõ ràng thấy được trong ánh mắt của nàng thoáng qua một tia thất vọng, ánh mắt ấy khiến lòng ta như d.a.o cắt.

Ngay giờ khắc này, ta mới tỉnh táo nhận ra, vị trí của người phụ nữ này trong lòng ta rất cao rất cao, nàng có thể chi phối cả sự vui buồn của ta.

Mà nàng cố ý chạy đến hỏi chuyện này, còn đau lòng đến thế, hẳn là ta cũng có một vị trí nhất định trong lòng nàng.

Ta cố động đậy miệng, đại não cấp tốc chuyển động, nghĩ cách giải thích như thế nào để nàng không buồn như vậy nữa.

Đột nhiên, nàng giả bộ lạnh nhạt cười cười, giống như tự giễu, nói: "Hoàng Bì ca, em không trách anh, anh với em cũng chẳng hơn nhau là mấy, thực sự gặp phải tình cảnh đáng sợ đó thì không kịp phản ứng cũng là bình thường. Hơn nữa, em cũng không hoàn toàn tin cha em, cha em nói anh là kẻ hèn nhát vô dụng. Em không tin, nếu như em thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, anh nhất định sẽ cứu em, đúng không?"

Ta trịnh trọng gật đầu, ta nhất định sẽ cứu, chỉ cần ta và nàng có thể thuận lợi kết hôn, cho dù phải lên núi xuống biển vì nàng ta cũng không từ chối.

Diệp Hồng Ngư rất hài lòng với biểu hiện của ta, nàng nở nụ cười.

Nụ cười rạng rỡ như hoa.

Nhưng rất nhanh, vẻ mặt Diệp Hồng Ngư lại thoáng qua một chút buồn bã u sầu, ta mạnh dạn đưa tay khoác lên vai nàng, hỏi nàng làm sao, có phải là gặp phải chuyện phiền toái gì.

Nàng bĩu môi, nói một cách buồn bã: "Hoàng Bì ca, có lẽ chúng ta đã định trước không thể ở bên nhau, ngày mai em sẽ phải kết hôn."

Ta ngẩn người, đầu ong ong.

Rất nhanh, nàng lại nói với ta: "Trưa mai, dưới chân Thanh Long sơn, nhà Diệp gia nhận con rể, cha em muốn gả em cho Thẩm Bách Tuế."

Ta ngơ ngác đứng đó, nắm chặt hai tay.

"Em không thích hắn, càng không muốn kết hôn với hắn. Hoàng Bì ca, ngày mai anh sẽ đến chứ, anh nhất định sẽ đến, đúng không?" Diệp Hồng Ngư dùng ánh mắt mong chờ nhìn ta, dường như muốn ta đi tranh giành, thậm chí là cướp dâu.

Ta rất muốn làm như vậy, nhưng làm vậy lại phá tan triệt để cục diện mà ông nội đã sắp đặt, ta không thể đợi đến năm hai mươi bốn tuổi bản mệnh kiếp nạn thì phải gặp tai ương lớn.

Diệp Hồng Ngư dường như hiểu được điều gì từ phản ứng của ta, vẻ mặt lộ rõ thất vọng, nàng quay người đi.

Vừa bước ra khỏi cửa tiệm, nàng đột nhiên lại quay đầu nói với ta: "Hoàng Bì ca, em biết nhà Thẩm gia anh không thể trêu vào. Anh không đến, em không trách anh, nhưng ngày mai em vẫn sẽ ở Thanh Long sơn đợi anh."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com