Đây là một người đàn ông không lớn tuổi, nhìn thoáng qua cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi, đeo một cái túi da hình chữ nhật, xem hình dáng có lẽ là kiếm, xem chừng cũng là thầy phong thủy.
Khuôn mặt của hắn cực kỳ tuấn tú, không phải kiểu dương cương như Hồ Tam Đao, mà nghiêng về thanh tú hơn, nhưng tuyệt không ẻo lả, thậm chí mang đến cho người ta cảm giác vô cùng nguy hiểm, có một kiểu khí chất cao ngạo lạnh lùng bẩm sinh.
Theo lý thuyết, với tuổi của hắn, dù là giống như ta từ nhỏ tiếp xúc phong thủy, cũng rất khó luyện thành một thân bản lĩnh thông thiên.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lúc mơ hồ ta luôn cảm giác hắn mới là người thầy phong thủy lợi hại nhất trong hội trường, thậm chí so với mấy ông lão bên bàn của Thẩm Sơ Cửu còn có đạo hạnh hơn.
Ta nhìn hắn nhiều vài lần, trong thoáng chốc ta sinh ra một dạng ảo giác, cứ như đã từng gặp hắn ở đâu đó, nhưng ta thế nào cũng không nhớ nổi, rốt cuộc đã gặp hắn ở đâu.
Hắn là ai?
Vì sao lại ngồi ở bàn tiệc dành cho người nhà của ta?
Trong lúc nhất thời ta cảm thấy hiếu kỳ, bởi vì nhìn vào biểu hiện của hắn, không giống như là bạn bè Hồ Tam Đao mời đến, hắn từ đầu đến cuối vẫn ngồi yên lặng như vậy, không nói một lời, biểu hiện vô cùng cao ngạo, giống hệt khí chất của hắn.
Ta âm thầm ghi nhớ người này, trực giác mách bảo ta, chuyện lạ ắt có yêu, nhất định phải đề phòng hắn.
"Xin mời cô dâu, chú rể lên sân khấu, quỳ trước mặt trưởng bối bái trời đất."
Giọng nói của người chủ trì kéo ta về hiện thực, ta vội vàng đi lên sân khấu, Diệp Hồng Ngư thì từ một bên khác đi ra, do Diệp Thanh Sơn dẫn.
Hôm nay nàng trang điểm tỉ mỉ, nhìn đặc biệt xinh đẹp làm rung động lòng người, có nét thẹn thùng của tiểu nữ nhân, cũng có sự cao quý của tiểu thư danh giá, khiến mọi người bên dưới không ngừng xuýt xoa.
Trong lòng ta bồn chồn như có nai con chạy nhảy, cảm giác tựa như đang nằm mơ, Trần Hoàng Bì ta thật sự có phúc ba đời, có thể cưới được mỹ nhân kiều diễm này.
Hai ta cùng nhau đi tới, người chủ trì lễ tiết làm vài động tác qua loa, không ồn ào náo nhiệt như đám cưới ở thôn quê, mọi lễ nghi đều rất trang trọng, đây dù sao cũng là nhà họ Diệp nhận con rể, tất cả quá trình đều cực kỳ truyền thống, không có chuyện náo loạn quá đáng.
Ta và Diệp Hồng Ngư cùng nhau cúi lạy cha mẹ, uống trà do Diệp Thanh Sơn và Hứa Tình đưa cho, đến đây coi như hai ta chính thức kết hôn.
Quá trình kết thúc, tiếng vỗ tay bên dưới vang lên như sấm.
Lúc ta chuẩn bị đi về chỗ ngồi, dưới sân khấu đột nhiên vang lên một giọng nói: "Trần Hoàng Bì, cưới được Hồng Ngư muội muội của ta, ngươi đúng là có phúc không cạn. Bất quá Hồng Ngư muội muội ta không phải là loại tầm thường, lấy được nàng thì ngươi phải bỏ ra chút thành ý, không thì ta đây làm anh trai cũng không cam lòng!"
Cuối cùng thì chuyện cần đến cũng đến, không tránh khỏi được.
Người lên tiếng chính là cháu trai Thẩm Sơ Cửu, Thẩm Bách Tuế, kẻ này vốn cho rằng mình có thể cưới Diệp Hồng Ngư, kết quả lại tay trắng ra về, tự nhiên đối với ta ôm hận trong lòng.
Hắn cố ý nói ta là cưới Diệp Hồng Ngư, là ở rể, vừa lên đã muốn làm ta bẽ mặt.
Ta nhìn Thẩm Bách Tuế, rất bình thản cười nói: "Ta và Hồng Ngư yêu nhau thật lòng, tình cảm chân thành chính là thành ý lớn nhất."
Thẩm Bách Tuế sững người, rõ ràng không nghĩ tới ta, một đứa con nhà quê lại có thể khí định thần nhàn như vậy.
Bên dưới sân khấu không ít nhân vật lớn cũng nhao nhao nhìn về phía ta, đối với ta có chút nể trọng, chỉ nói riêng khí độ này thôi, ta đã vượt trội hơn Thẩm Bách Tuế rồi.
"À, không bỏ ra nổi món đồ cưới ra hồn, còn khiêm tốn cái gì, đừng có mà tự cho mình đúng. Ta nói cho ngươi biết, ngươi đã là ở rể, sau này nếu ta mà biết ngươi bắt nạt Hồng Ngư muội muội của ta, ta sẽ không tha cho ngươi, vài phút đuổi ngươi ra khỏi Diệp gia!" Thẩm Bách Tuế một bộ ra dáng người bảo vệ Diệp Hồng Ngư, giọng điệu nói chuyện với ta vô cùng xấc xược.
Lúc này, nhạc mẫu Hứa Tình ra mặt hòa giải, cười nói: "Được rồi, Bách Tuế, bác gái biết rõ con thương Hồng Ngư mà. Bất quá Hồng Ngư sau này là vợ của Hoàng Bì, bác sẽ trông chừng thằng bé, không cho Hồng Ngư chịu uất ức. Về phần đồ cưới, nhà họ Diệp chúng ta cũng không để ý."
Hứa Tình rõ ràng là đứng về phía ta, tuy rằng ngữ khí ôn hòa, nhưng đã có ý trách Thẩm Bách Tuế.
Thẩm Bách Tuế đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống, ông của hắn có tiếng là thầy phong thủy số một không sai, nhưng danh tiếng giàu có nhất Tây Giang của nhà họ Diệp cũng không hề kém cạnh, hắn cũng không thể đòi hỏi quá đáng.
Ta không nói thêm gì, cố ý không lấy con búp bê nuôi tiểu quỷ ra, chính là muốn ép Thẩm Sơ Cửu chủ động lộ sơ hở.
Quả nhiên, lúc ta chuẩn bị ngồi xuống, Thẩm Sơ Cửu rốt cuộc đứng lên, nói: "Cháu trai ta và Hồng Ngư từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, bênh vực em gái là chuyện dễ hiểu, chỉ là nói chuyện hơi khó nghe, các vị đừng trách."
Nói xong, hắn lại nhìn về phía ta, nói: "Hoàng Bì à, tuy rằng ngươi xuất thân từ thôn quê, nhưng ông nội của ngươi là Thanh Ma Quỷ Thủ Trần Ngôn lão tiên sinh. Cuộc hôn sự này từ nhỏ là do ông ta quyết định, lão tiên sinh thực sự không chuẩn bị cho Hồng Ngư chút của hồi môn nào sao? Vậy thì thật sự là có chút quá đáng, có chút khó coi a."
Ta cười cười, không kiêu ngạo không tự ti nói: "Thật không dám giấu giếm, xác thực là có chuẩn bị một món quà, vốn định bí mật đưa cho Hồng Ngư, nhưng Thẩm lão gia đã nôn nóng như vậy, ta mang ra cho mọi người nhìn một chút cũng không sao."
Trong lời nói của ta có hàm ý, đánh đòn phủ đầu, trước tiên cho thấy chính Thẩm Sơ Cửu vội vã muốn xem con búp bê tiểu quỷ, để hắn tự chui đầu vào rọ.
Hắn rõ ràng không nhìn ra ý tứ của ta, cũng không nghĩ tới ta tuổi còn trẻ lại có tâm cơ như vậy, nói thẳng: "Được, vậy để chúng ta mở mang tầm mắt, cháu trai của Thanh Ma Quỷ Thủ rốt cuộc muốn mang bảo bối gì ra tặng cho vợ."
Ta đi lấy hộp quà, từng bước một đi lên sân khấu, dùng khóe mắt liếc nhìn thấy Thẩm Sơ Cửu lão hồ ly kia trong mắt đầy đắc ý, cho rằng tất cả những thứ này đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.
Mở hộp quà, ta lấy con búp bê ra, dịu dàng nói với Diệp Hồng Ngư: "Hồng Ngư, đây là món quà ta chuẩn bị cho nàng."
Diệp Hồng Ngư theo bản năng định nhận lấy, lúc này Thẩm Sơ Cửu đột nhiên quát lên một tiếng: "Dừng tay! Trần Hoàng Bì gian xảo!"
Nói xong, hắn ba chân bốn cẳng chạy vọt lên sân khấu, chắn trước mặt Diệp Hồng Ngư, thở hồng hộc nhìn ta.
Ta giả bộ không hiểu nhìn về phía Thẩm Sơ Cửu, Diệp Hồng Ngư cũng có chút tức giận hỏi: "Thẩm gia gia, ông làm gì vậy?"
Thẩm Sơ Cửu lập tức nói: "Thằng nhãi này có ý đồ xấu! Quả không hổ là Thanh Ma Quỷ Thủ, bày một ván cờ lớn quá!"
Diệp Thanh Sơn nhíu mày, không nhịn được đứng lên hỏi: "Thẩm lão sư, có vấn đề gì sao?"
Thẩm Sơ Cửu nói thẳng: "Các ngươi không hiểu phong thủy, nghe ta nói cho các ngươi biết. Con búp bê trong tay Trần Hoàng Bì không thể nhận, có âm mưu! Đây là Linh Mẫu thạch, là vật dẫn để nuôi tiểu quỷ, hơn nữa còn bị hạ Tử Mẫu chú! Trần Hoàng Bì này sinh ra đã ốm yếu nhiều bệnh, vốn dĩ không nên sống đến bây giờ, là do Thanh Ma Quỷ Thủ nghịch thiên cải mệnh, tìm người cùng cháu trai mình đính hôn, muốn kéo dài tính mạng!"
Khách mời xung quanh vẻ mặt hoảng sợ, chỉ có mấy thầy phong thủy kia thì có chút hăng hái nhìn.
Thẩm Sơ Cửu tiếp tục nói: "Chắc hẳn Trần Ngôn cho Trần Hoàng Bì không chỉ xác định một mối hôn sự, mà còn có một cuộc hôn sự khác nữa. Đoán không sai thì Trần Hoàng Bì đã khắc c.h.ế.t một người vợ trước. Bây giờ người ta tìm đến trả thù, hắn muốn đem con búp bê quỷ này đưa cho nhà họ Diệp, ý đồ mượn sức mạnh của Diệp gia, giúp hắn phá giải âm nợ!"
Tất cả mọi người há hốc mồm, không dám tin nhìn về phía ta, dù sao trong mắt họ, Thẩm Sơ Cửu đức cao vọng trọng sẽ không nói dối.
"Hoàng Bì, rốt cuộc là tình huống thế nào? Ông nội của ngươi thật sự đang tính kế nhà họ Diệp chúng ta sao?" Diệp Thanh Sơn giận dữ nhìn ta.
Ta cười cười, trực tiếp nói với Thẩm Sơ Cửu: "Thẩm lão gia tử quả không hổ là thầy phong thủy số một Tây Giang, nhãn lực tinh tường, không gì qua mắt được ông. Cách xa như vậy, còn có Linh Mẫu thạch trấn hồn, mà ông vẫn nhìn ra được trong tay ta là búp bê quỷ bị hạ Tử Mẫu chú. Đạo hạnh này, e là không ai ở đây sánh bằng!"
Thẩm Sơ Cửu sững người, không biết trong hồ lô của ta bán thuốc gì, kỳ thực ta nói lời này chính là muốn mấy vị đại sư phong thủy kia nghe, đến cả bọn họ còn không liếc mắt nhìn ra đây là búp bê nuôi quỷ, hắn Thẩm Sơ Cửu dựa vào cái gì mà nhìn ra?
Sơ hở của hắn đã lộ ra!
Nhưng hắn còn tưởng ta thật sự khen hắn, cười đắc ý, vô cùng tự phụ nói: "Ta đương nhiên có thể nhìn ra, ta còn biết, cái đế của con búp bê quỷ này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì được khắc tên của ngươi và vợ trước!"
Nói xong, hắn đoạt lấy búp bê, muốn cho mọi người thấy cái đế của nó.
Kỳ thật cái tên ở phía dưới tối qua đã bị ta đổi thành: Trần Hoàng Bì, Diệp Hồng Ngư, cái này đã không còn là búp bê nuôi tiểu quỷ nữa, mà là tiểu Thanh Long trấn trạch.
Khi thấy cái tên ở dưới không giống với điều Thẩm Sơ Cửu nói, mọi người đưa mắt nhìn nhau.
Thẩm Sơ Cửu lộ vẻ lúng túng, nhíu mày, cho rằng ta đã đổi con búp bê, nghĩ xem nên giải thích như thế nào.
Còn ta thì đột nhiên lên giọng, âm thanh lạnh lùng nói: "Thẩm lão gia tử, hình như khác với những gì ông nói? Chẳng lẽ âm mưu của ông không thể che đậy nữa rồi sao? Hay là danh hiệu thầy phong thủy số một Tây Giang của ông nên đổi đi rồi?"