Mách Trước, Yêu Sau

Chương 7



 

Chặn quả bóng, ném xa vào rổ; đồ uống bình thường bị lấy đi, đổi thành trà gừng ấm nóng; bó hoa bị tháo rời, chỉ giữ lại cánh hoa, thổi ra ngoài cửa sổ, là một khung cảnh dịu dàng lãng mạn hiếm thấy trong mùa đông lạnh giá.

 

Tôi ngẩn ngơ nhìn những cánh hoa đỏ thẫm qua lớp kính.

 

Chu Thừa Uyên đột nhiên kéo tôi dậy: "Đi nhanh."

 

"Ơ? Sao vậy?"

 

Anh đặt ngón trỏ lên môi, nháy mắt.

 

Tôi không hiểu gì bị anh ta kéo chạy, vừa bước ra khỏi cửa tòa nhà thì nghe thấy tiếng thầy giáo giận dữ: "Ai rải hoa đầy đất thế này hả?!"

 

Chu Thừa Uyên buông tôi ra, vẻ mặt ngây thơ vô tội, báo cáo: "Là Chu Kỳ ạ."

 

Sau đó nhìn theo thầy giáo lên lầu hỏi tội, quay lại nháy mắt với tôi.

 

"Phụt."

 

Tôi không nhịn được bật cười.

 

Chu Thừa Uyên giãn mày giãn mắt, vẻ dịu dàng lại đầy khí khái giữa những cánh hoa rơi đầy đất, khiến tôi nhớ lại ngày đầu gặp mặt, bộ vest chỉnh tề, cà vạt tinh tế.

 

À, nhắc đến cà vạt, nó vẫn còn trong cặp sách của tôi.

 

Có chút ngại ngùng mở lời: "Tôi sợ giặt hỏng, nên dùng túi đựng lại rồi, đưa anh như vậy có được không?"

 

Kết quả anh ta nói không cần.

 

"Đợi đến khi em cảm thấy tôi đủ nghe lời thì đưa tôi."

 

Anh cười: "Coi như chiếc cà vạt là 'con tin' để em sai khiến tôi vậy."

 

Một tràng lời nói ra vẻ rất nghiêm túc, tôi không tự nhiên dời mắt, chậm rãi tiêu hóa ý của anh ta.

 

Tại sao lại là đợi tôi cảm thấy anh ta nghe lời?

 

Hơn nữa, tại sao lại phải nghe tôi sai khiến chứ?

 

Gió nhẹ thổi tới vừa lúc, tóc mái khẽ chạm vào mặt tôi hơi ngứa.

 

Tôi nhớ lại một cảnh tượng tương tự nào đó.

 

"Đàn ông nhà họ Chu, chỉ nghe lời vợ thôi."

 

Cười c.h.ế.t mất, quy tắc mới lạ thật, đặc biệt thật.

 

Khoan đã, tôi muộn màng nhận ra.

 

Tôi đâu phải vợ của Chu Thừa Uyên, tại sao anh ta phải nghe lời tôi chứ?!

 

16

 

Ngay khi tôi tưởng rằng mọi chuyện sẽ diễn ra đơn giản nhẹ nhàng như vậy, chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra.

 

Sách của tôi lại biến mất.

 

Lần này không phải một quyển, mà cả cặp sách đều không cánh mà bay.

 

Chu Kỳ và Chu Thừa Uyên đều không có ở đó, họ cùng nhau xin nghỉ phép vì chuyện của người lớn trong gia đình.

 

Còn tôi ở lại trực nhật, đợi cùng ba về nhà.

 

Nhưng bây giờ sắp đến giờ rồi, cặp sách của tôi lại không thấy đâu.

 

Khuôn viên trường rộng lớn im lặng, chỉ có một góc có tiếng ồn ào và tiếng cười.

 

Tôi đã nghe thấy những âm thanh này, giống như lần trước trong lớp học, thật khó chịu.

 

"Phải nói là Mạnh Noãn học hành rất chăm chỉ đấy. Nhìn vở ghi chép này xem."

 

"Má nó, tao ghét nhất cái loại học sinh giỏi này, xé cho tao."

 

Tôi kinh hãi ngăn cản: "Đừng!"

 

Không kịp để ý đối phương đông người thế nào, tôi không nghĩ ngợi gì lao tới định giật lại.

 

Kết quả đương nhiên là bị đẩy ra.

 

"Hả? Mày lại tìm được đến đây cơ à, giỏi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Kẻ cầm đầu đối diện, là một gương mặt quen thuộc.

 

Trước đây là đàn em ch.ó săn bên cạnh Chu Kỳ, không ít lần bắt nạt tôi.

 

Chỉ là từ khi Chu Thừa Uyên đến, những người này dần dần biến mất.

 

Cậu ta đ.á.n.h giá tôi, vẻ mặt không mấy thiện ý, nhổ một bãi xuống đất.

 

"Dạo này anh em tâm trạng không tốt, lại kẹt tiền, cho mày hai lựa chọn."

 

"Hoặc là đưa tiền xoa dịu, không làm khó mày, hoặc là..."

 

Đối phương kéo dài giọng điệu, những người xung quanh đều cười ẩn ý.

 

Lưng tôi toát mồ hôi lạnh, cố gắng chống đỡ nói: "Tôi không có tiền."

 

Ba vốn dĩ không cho tôi nhiều tiền tiêu vặt, cho dù có, tôi cũng không muốn đưa.

 

Thái độ từ chối quả nhiên chọc giận bọn họ, chính xác hơn là cho bọn họ cái cớ để hành hung.

 

Tôi nghe thấy có người c.h.ử.i rủa, nói dạo này thầy cô quản lý rất nghiêm.

 

"Trước kia theo thằng Chu Kỳ chẳng được cái tích sự gì, còn hay bị ăn h.i.ế.p, cũng chỉ có mày thôi."

 

"Mạnh Noãn, cái loại người như mày đúng là dễ bắt nạt, giải tỏa stress cực kỳ ha ha ha ha."

 

Bọn họ túm tóc tôi, một người khác trước mặt tôi bắt đầu xé sách.

 

Roẹt roẹt, giấy biến thành vụn, rồi ném vào mặt tôi.

 

"Nghe nói mày tìm anh trai thằng Chu Kỳ đến quản thằng Chu Kỳ, vậy lần này, định đi mách ai?"

 

"Ha ha ha ha ha, chưa cai sữa à, đồ vô dụng."

 

Tiếng chế giễu và mỉa mai vang lên không ngớt.

 

Một gáo nước lạnh dội vào đầu.

 

Tôi cuối cùng cũng nhận ra mình sai ở đâu.

 

Không phải là chọn mách lẻo, cũng không phải mách nhầm người.

 

Mà là, tôi không thể giao phó tất cả mọi thứ cho người khác.

 

Phản kháng, là việc mình phải làm.

 

Tôi túm lấy cánh tay người bên cạnh, hung hăng c.ắ.n xuống.

 

17

 

"A a a nhả ra, tao bảo mày nhả ra!"

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, tôi càng dùng sức hơn, hận không thể c.ắ.n đứt miếng thịt của cậu ta.

 

Sống đến giờ, lần đầu tiên biết mùi vị đ.á.n.h nhau.

 

Tóc tai bù xù, xô đẩy giằng co.

 

Tôi tóm được ai là không buông tay, dùng hết mọi cách, tấn công không hề có bài bản.

 

"Để mày cướp cặp sách của tao, để mày đ.á.n.h tao, để mày xé sách của tao!"

 

"Má mày điên à? Mày bị bệnh à?!"

 

Tôi đáng lẽ nên phát điên từ lâu rồi.

 

Dù yếu thế hơn, cũng tuyệt đối không thể để yên bị bắt nạt nữa.

 

Ngay tại đây dốc toàn lực giãy giụa phản kháng.

 

Cho đến khi ba tôi mãi không tìm đến đây ngăn cản trận ẩu đả này.

 

Tôi vịn tường đứng dậy, cho rằng mình không phải kẻ thua cuộc.

 

Nhưng...

 

"Mạnh Noãn, sao con lại có thể làm ra chuyện như vậy!"