Mách Trước, Yêu Sau

Chương 9



 

Chu Thừa Uyên im lặng đưa tay, chỉ ra ngoài.

 

Chu Kỳ hiểu ý, ánh mắt cũng trầm xuống.

 

Hai người ăn ý rời đi, lần lượt rời khỏi.

 

"Này."

 

Cuối cùng, vẫn là Chu Kỳ lên tiếng trước, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.

 

Đáp lại cậu ta, là nắm đ.ấ.m của Chu Thừa Uyên.

 

Đấm mạnh vào mặt cậu ta, khiến cậu ta ngã xuống đất.

 

Chu Thừa Uyên nhìn xuống từ trên cao, cơn giận chưa từng có trút xuống.

 

Mọi thứ cuối cùng cũng bùng nổ.

 

20

 

Khi tôi trở lại lớp học, đã qua hai ngày.

 

Ánh mắt mọi người nhìn tôi đều có chút kỳ lạ, tôi không hiểu ra sao, nghi hoặc ngồi xuống.

 

Bạn ngồi bàn trước muốn nói lại thôi, tôi đành khều khều Chu Thừa Uyên bên cạnh, hỏi anh chuyện gì vậy.

 

"Ừ? Có lẽ sắp thi rồi, mọi người hơi căng thẳng thôi."

 

Tay Chu Thừa Uyên băng bó, khẽ cười.

 

"Tay anh?"

 

"Không sao, Tiểu Noãn thấy đỡ hơn chưa?"

 

"Tôi đỡ rồi, rốt cuộc đã..." xảy ra chuyện gì vậy?

 

Nói ra thì, hình như cả buổi sáng tôi không thấy Chu Kỳ đâu.

 

Đang nhìn quanh thì có một bàn tay ấn lên đỉnh đầu tôi xoay thẳng lại, bảo tôi cúi xuống.

 

Chu Thừa Uyên gõ nhẹ vào quyển vở, nhẹ nhàng giải thích:

 

"Chu Kỳ sẽ không đến nữa."

 

Hả? Tại sao?

 

"Nhà có chút việc, không có gì quan trọng đâu. Em xem này, tôi đã hệ thống lại rất nhiều ghi chú, vừa hay bù vào phần em bỏ lỡ, xem thử nhé?"

 

"Ồ, được."

 

Cái này thật sự rất hữu dụng.

 

Tôi lập tức bị thu hút, theo giọng nói của anh chìm vào biển đề.

 

Chu Thừa Uyên thật sự giấu nghề, những điểm trọng tâm trong ghi chú rất rõ ràng, không hề khó khăn.

 

Có anh giúp đỡ, tôi ôn tập nhẹ nhàng hơn nhiều, đối với kỳ thi sắp tới cũng tự tin hơn.

 

Trong một thoáng, tôi đắm chìm trong bầu không khí học tập giúp đỡ lẫn nhau.

 

Không còn người và việc gì đáng ghét đến làm phiền nữa.

 

Trừ một người.

 

Ba tôi.

 

Ba nhìn bài kiểm tra nhỏ, rất hài lòng với trạng thái gần đây của tôi, đặc biệt gọi tôi đến văn phòng nói chuyện.

 

Sau vài lời động viên sáo rỗng, ba đi vào chủ đề chính.

 

"Gần đây con và Chu Thừa Uyên đi lại rất gần?"

 

Tôi ngẩng đầu.

 

Ba nghiêm giọng: "Đừng trách ba không nhắc nhở con, học hành thì được, đừng có những suy nghĩ khác. Gia đình Chu Thừa Uyên không giống chúng ta, con phải an phận thủ thường cho ba, biết chưa?"

 

"Ý ba là gì?"

 

"Ý ba con không hiểu? Tiểu Noãn, chuyện của Chu Kỳ trước đây ba cũng đã nói với con rồi, một bàn tay vỗ không nên tiếng, nếu con dồn tâm trí vào học hành, thì làm gì có nhiều rắc rối về sau như vậy."

 

"Chu Thừa Uyên và Chu Kỳ vì con mà đ.á.n.h nhau to ở trường, ảnh hưởng rất xấu. Con ngoan một chút, đừng có dính líu đến bọn họ nữa."

 

Tôi chưa bao giờ biết còn có chuyện như vậy...

 

Nén cơn sóng ngầm trong lòng, tôi nói với ba: "Chẳng phải ba bảo con phải hòa đồng với bạn học mới sao?"

 

"Đó là trước đây, bây giờ khác rồi."

 

Ba liếc nhìn tôi đầy cảnh cáo.

 

"Ba không muốn thấy trên người con có bất kỳ tai tiếng không đứng đắn nào, nói như vậy con hiểu chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

21

 

Một câu nói nghe như vì tốt cho tôi, lại khiến trong tai tôi như có một chiếc trực thăng cất cánh.

 

Tiếng ầm ầm ch.ói tai, còn chưa bay ra ngoài, đã rơi xuống tan tành.

 

Ba luôn lạnh lùng đứng nhìn, nhưng đến cuối cùng lại muốn đưa ra lời kết luận.

 

Phán định tôi có tội trong tương lai, nên cảnh cáo tôi trước.

 

"Chúng con không phải như ba nói."

 

"Không phải thì tốt, con hiểu ba mà, ba chỉ nhìn kết quả, dùng thành tích để nói chuyện."

 

"Được thôi."

 

Tôi đặt mạnh tờ giấy thi trong tay lên bàn ba.

 

"Vậy thì cứ chờ xem."

 

Tôi vốn tưởng rằng, chúng tôi là người thân m.á.u mủ ruột thịt, sớm muộn gì ba cũng sẽ hiểu tôi.

 

Nhưng bây giờ, tôi từ bỏ ý nghĩ đó.

 

Đợi ba suy nghĩ lại những chuyện đã qua, tôi vĩnh viễn không đợi được.

 

Lời xin lỗi tôi muốn, tôi tự mình đi lấy.

 

...

 

Ngoài văn phòng, Chu Thừa Uyên đang đứng đợi.

 

Tôi ngẩn người một chút, anh ấy bước tới.

 

Băng trên tay đã tháo ra rồi, nhưng ở khớp ngón tay vẫn còn vết tích nhạt.

 

Chu Thừa Uyên khẽ lắc quyển vở trong tay: "Vừa mới hệ thống xong, qua đây tôi đưa cho em."

 

Rõ ràng trước đó đều để trên bàn.

 

Tôi chớp mắt: "Cảm ơn anh, anh có thể giúp tôi một việc không?"

 

"Được."

 

Chu Thừa Uyên gật đầu: "Tôi đã nói tôi sẽ nghe lời em."

 

"... Xin anh nghiêm túc một chút."

 

"Ừ, em nói đi."

 

Thành tích tốt nhất của tôi cũng chỉ là top mười của khối, nhưng lần này, tôi muốn tiến xa hơn một chút.

 

Tôi nghiêm túc nói: "Tôi muốn đạt thành tích nhất khối, anh giúp tôi ôn tập nhé."

 

Chu Thừa Uyên bật cười.

 

"Không khó đâu."

 

"Những gì em nói, tôi đều sẽ nghe và thực hiện đến nơi đến chốn."

 

22

 

Ba ngày thi kết thúc.

 

Tên tôi đứng đầu bảng.

 

Vừa đúng dịp lễ kỷ niệm trường tuyên dương, tôi với tư cách đại diện học sinh xuất sắc lên phát biểu.

 

Ba rất vui, đích thân chuẩn bị bài diễn văn, dặn dò tôi nhất định phải đọc cho tốt.

 

Tôi đồng ý.

 

Sau đó, trong tiếng nhạc, tôi bước lên bục, trước mặt tất cả mọi người, tôi lấy ra tờ giấy A4 kia, xé tan thành từng mảnh vụn.

 

"Kính gửi quý thầy cô, các bạn học sinh và các bậc phụ huynh. Em là Mạnh Noãn, đại diện học sinh ưu tú. Hôm nay, em rất vinh dự được đứng tại đây, chia sẻ câu chuyện của mình với mọi người."

 

Khi còn bé, tôi đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ.

 

Không quan trọng điểm số, không để ý sách vở.

 

Rất tự do, rất thoải mái.

 

Có lẽ là sau khi giành được vị trí số một đầu tiên, mọi chuyện đột nhiên trở nên căng thẳng.

 

Ba mẹ nhìn tôi, như đang thở dài, lại như đang xúc động.

 

Họ nói với tôi: "Tiểu Noãn, con đã đạt được đến bước này rồi, nhất định phải giữ vững."

 

"Làm như vậy, ba mẹ sẽ vui sao?"